Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Thập Niên 70: Nàng Quân Tẩu Kiều Diễm Dọn Sạch Gia Sản Kẻ Thù Nuôi Con

Chương 358: Con rất thích em trai

Chương trước Chương sau

"Kh đâu ạ, mẹ, con đều hiểu hết."

Lan Hoa tỏ ra như một lớn, con bé nhẹ nhàng chạm vào chóp mũi của em trai.

"Con cũng thích em trai, mong em mau mau lớn khôn."

"Lan Hoa đúng là đứa trẻ hiểu chuyện, mau lại ăn múi quýt này."

Mẹ chồng Từ Hà vừa lúc bưng quýt đã cắt ra vào, yêu thương xoa đỉnh đầu Lan Hoa.

Sau đó bà chào Đường Uyển ăn trái cây, mới dịu dàng bế đứa trẻ vừa tỉnh dậy lên.

"Tiểu Hà, chắc thằng bé đói ."

"Vâng, để con cho bé b.ú ạ."

Từ Hà vội vàng đón l đứa trẻ, xoay bắt đầu cho bú, Đường Uyển hiểu ý, chủ động rời mắt chỗ khác.

Hiểu được nỗi khổ tâm của Từ Hà, Đường Uyển chỉ lặng lẽ bầu bạn với Lan Hoa một lúc, được gặp mẹ khiến con bé vui mừng khôn xiết.

Chỉ là hôm nay Trương Xuân Lệ lẽ bận việc, mãi kh th về, Đường Uyển cũng kh rảnh để đợi nên đành gửi Lan Hoa về trước.

Trên đường trở về, Lan Hoa nhỏ giọng nói: "Dì Đường, thật ra con biết mẹ và bà Trương đều tốt với con.

Lúc em trai mới chào đời, họ kh bận tâm tới con được, con chút buồn, kh cẩn thận nên bị bà nội phát hiện ra.

Thế nên bà nội mới kh cho con tới thăm mẹ, sau này con sẽ kh buồn nữa đâu.

Con đối xử với em trai tốt hơn, như vậy mọi sẽ đều yêu thương con, đúng kh dì?"

Đứa trẻ nhỏ n chưa hiểu chuyện đời, chỉ biết rằng đối tốt với em trai thì lẽ mọi mới yêu quý .

Con bé ngây ngô hy vọng rằng mẹ thể đến nhiều hơn một chút.

Cherry

"Lan Hoa."

Đường Uyển dịu dàng bảo với cô bé: " là tốt nhất, đệ đệ mà thích cũng chỉ vì nó là đệ đệ của mà thôi.

Nhưng kh thể vì khác mà thay đổi bản thân . Thể chất đệ đệ yếu ớt nên bây giờ nương mới quan tâm nó nhiều hơn một chút.

Đợi đệ đệ lớn thêm chút nữa, nương chắc c sẽ đối xử với các như nhau thôi."

Thực ra chính Đường Uyển cũng chẳng nắm chắc, dù thì khi yêu thương một đã thành thói quen, muốn thay đổi cũng khó lắm.

Nhưng nàng kh muốn th Lan Hoa buồn bã như vậy.

" hiểu , cảm ơn Đường di."

Lan Hoa vô cùng hiểu chuyện, sau khi tiễn nàng về, Đường Uyển cẩn thận kể lại tình hình phía nhà bà lão Chu.

Bà lão Chu chợt vỡ lẽ: "Hóa ra là vậy, trước đó ta còn tưởng nó thêm con cái khác nên mới kh chăm lo nổi cho Tiểu Hà.

Cũng tại ta già nên lẩm cẩm, còn kh tính ra đứa trẻ đó chưa đầy tháng."

Bà nói lời này đầy vẻ chột dạ.

Bởi lẽ bà cứ ngỡ Từ Hà từ lâu đã muốn kết hôn với Trương Xuân Lâm, đứa bé là từ trước khi cưới.

Bà cũng chẳng dịp hỏi han cho ra nhẽ.

"Đại nương, con còn việc làm, xin phép về trước ạ."

Đường Uyển chạy ngược chạy xuôi một hồi cũng th hơi mệt, chào tạm biệt họ đạp xe định về nhà.

Trương Hồng Yến đã giúp nàng tr con, Đường Uyển kh tiện đến tay kh, nàng l từ trong kh gian ra một nắm kẹo hoa quả.

Định lát nữa sẽ đưa cho con của cô .

Nàng còn l thêm ít thực phẩm và thịt đặt vào trong gùi, coi như là nhu yếu phẩm đã mua được lần này.

Khi nàng đạp xe mồ hôi nhễ nhại thì vừa hay gặp Lữ Lâm, cô đang đạp xe như bay, tr vẻ mặt vẻ đang gấp gáp.

"Uyển Uyển!"

Vừa tr th Đường Uyển, cô kích động kh thôi, chiếc xe đạp bỗng ph kít lại trước mặt Đường Uyển khiến nàng giật cả .

"Cô gấp gáp thế, xảy ra chuyện gì ?"

"Là ở đại đội chúng , bệnh nhân đang nguy kịch lắm, định đến bệnh viện quân đội cầu cứu đây."

Lữ Lâm lau mồ hôi trên trán, Đường Uyển thì chút ngẩn .

"Cô kh lo được thì kh đưa bệnh nhân đến thẳng bệnh viện luôn?"

Như thế chẳng tốt hơn để các bác sĩ ở viện cùng nhau bàn cách chữa trị .

" đó tạm thời kh di chuyển được."

Lữ Lâm kéo tay áo Đường Uyển nói: "Uyển Uyển, từ trước tới giờ y thuật của cô đều giỏi hơn .

Chi bằng cô qua đại đội xem thử , tìm tiếp đây."

"Cô cứ tìm trước , đó còn đợi được kh?"

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Đường Uyển còn chẳng biết đối phương mắc bệnh gì, tất nhiên kh ý định mạo hiểm tiếp nhận.

"Đợi chắc là đợi được, chỉ là đó cô quen, chính là Hạnh Nhi."

Ánh mắt Lữ Lâm nghiêm túc: "Uyển Uyển, cô cứ đến xem cho cô trước .

bệnh viện quân đội tìm , cô gái này còn chưa kết hôn, kh thể để lỡ dở được."

"Được , qua đó xem ."

Đường Uyển nhớ đến nụ cười rạng rỡ của Hạnh Nhi, dù cũng từng quen biết nhau một phen.

Đã biết chuyện này , nàng dĩ nhiên chẳng thể làm như kh hay biết gì.

"Vậy thì cảm ơn cô nhiều lắm, Uyển Uyển."

Còn Đường Uyển thì đạp xe lao tới đại đội bên cạnh.

Lúc này mọi đều đang ở trong nhà tránh rét, tr th Đường Uyển đến thì đều l làm lạ.

Đường Uyển biết nhà Mao Hạnh Nhi, liền phóng thẳng tới đó. Trước cửa đ nghịt , hình như đều là trong tộc nhà Mao Hạnh Nhi.

"Cô là ai?"

Những kh quen Đường Uyển th nàng đột ngột xuất hiện thì cảm th kỳ lạ.

" cũng là bác sĩ, là bạn học của đồng chí Lữ Lâm, cô nhờ đến xem trước."

Đường Uyển lịch sự l hộp y tế đã chuẩn bị sẵn từ trên xe đạp xuống, lễ phép nói với mọi :

"Phiền mọi tránh đường cho, vào trong."

"Kh được, cô nói là bạn học thì là bạn học ? Ngay cả bác sĩ Lữ còn trị kh xong cho Hạnh Nhi, cô mà trị được à?"

"Đúng thế, bác sĩ Lữ vừa mới thôi, làm gì chuyện nh thế đã tìm được bác sĩ ở bệnh viện, kh tin!"

"Hạnh Nhi đã đáng thương thế này , kh cô đến đây để lừa tiền đ chứ?"

"..."

Những lời bàn tán hỗn loạn khiến Đường Uyển đau cả đầu, nàng đành lên tiếng quát lớn.

"Mao đại nương, là cháu đây, Đường Uyển, cháu đến xem cho Hạnh Nhi đây."

Thím Mao đang sốt ruột bên trong nghe th tiếng liền chạy ra, th Đường Uyển thì đỗi ngạc nhiên.

"Tiểu Đường, lại là cháu?"

"Bác sĩ Lữ bảo cháu qua xem trước cho Hạnh Nhi ạ."

Trên gương mặt th tú của Đường Uyển thoáng chút bất lực, cũng tại m này cứ chặn đường kh cho nàng vào.

"Mau, mau vào cháu."

Thím Mao vừa dứt lời thì cản họ lại, kéo thím Mao nói:

"Thím, cô gái này còn trẻ thế kia, dù là bác sĩ thì chắc cũng tầm tầm bác sĩ Lữ thôi.

Bác sĩ Lữ còn chẳng chữa được cho Hạnh Nhi, nghĩ thím đừng để con bé bị kích động nữa thì hơn."

Lúc này Hạnh Nhi kh được phép chịu kích động, nên m họ hàng cũng phụ họa nói:

"Đúng đ, thím à, hay là đợi ở bệnh viện tới ."

"Thím đừng dại dột, kh thì bọn cũng chẳng giúp gì được thím đâu."

"..."

"Câm miệng!"

Thím Mao ngắt lời họ, giận dữ nói: "Ta tin đồng chí Tiểu Đường.

Các bớt nói vài câu mỗi về nhà n , nhà ta kh cần các ở đây."

Thím biết rõ nhiều đến đây chỉ muốn xem trò cười của gia đình , nên chẳng thèm nể mặt ai cả.

Ông lập tức phấn khích nói: "Bác sĩ Tiểu Đường tới , Hạnh Nhi chắc c kh đâu."

ở đó, thím Mao dĩ nhiên đưa được Đường Uyển vào nhà một cách suôn sẻ, nhưng nào ngờ thái độ của lại khiến mọi ngơ ngác.

"Đại đội trưởng, ý gì đ?"

"Chẳng chỉ là một cô nhóc thôi , đại đội trưởng cần thiết vậy kh?"

"..."

"Các thì biết cái gì chứ!!!"

Đại đội trưởng vốn định nói Đường Uyển là bác sĩ thành tích kiểm tra xuất sắc nhất năm , đến cả tr giành còn kh nổi.

Lời đến miệng lại nuốt vào, vẫn nể mặt đồng chí Lữ Lâm.

Dẫu sau này còn ở lại đại đội làm việc.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...