Thập Niên 70: Nhật Ký Được Nuông Chiều
Chương 143:
“Bác hai, kh làm tủ ? Dùng được là tốt , còn làm đồ án phức tạp thế?”
Khương Hà cười nói: “Đây là cửa chính nhà , nhà xây đẹp thế này, cửa cũng kh thể xấu được.”
Khương Thụ một hồi, tặc lưỡi m cái: “Bác hai, tay nghề này của bác mà kh làm thợ mộc thì phí quá.”
Ông nội Khương đang luộc kim châm khử trùng, làm nghề y bao năm nay, việc khử trùng kim châm này chưa từng mượn tay khác.
Ông vừa bỏ kim châm vào hộp nhôm đầy nước sôi, vừa thêm lửa: “Bác hai cháu trước kia vốn cũng là nửa thợ mộc, tay nghề ở thôn ta đều thuộc hàng số má đ.”
Khương Thụ liền nói: “Vậy bác hai cứ tiếp tục làm thợ mộc , chắc c khối tìm bác đóng tủ.”
nói vô tình, nghe hữu ý.
Khương Hà do dự: “Hiện tại mọi sống cũng chẳng dễ dàng gì, chắc chẳng ai muốn thuê đóng tủ đâu...”
Khương Thụ “hầy” một tiếng: “ lại kh , đây là khu tự xây nhà, ở đây toàn là lên chẳng bằng ai, xuống lại chẳng th ai bằng , chút phí gia c vẫn trả được. Hơn nữa, cũng đâu ai cũng tay nghề như bác hai.”
Thực ra trận Đại Tai Biến này, thê t.h.ả.m nhất kh là giàu, cũng kh tầng lớp đáy cùng, mà là những nhân viên văn phòng vẻ ngoài hào nhoáng.
Trước kia, ở các thành phố lớn vì c nghệ phát triển, những thuộc tầng lớp trung lưu, cuộc sống đa phần dựa vào các loại dịch vụ, gần như ít khi tự động tay, nhiều kỹ năng sống cũng vì thế mà thoái hóa.
Sau Đại Tai Biến, đa số thường kh thể trở thành biến dị giả, cuộc sống càng thêm gian khổ.
Nhưng cũng kh thiếu dựa vào nhặt mót thu thập mà cuộc sống tốt.
Vì vậy Khương Thụ cảm th nghề mộc vẫn thị trường.
Khương Văn nghe vậy lại nói: “Khu vực này của chúng ta đúng là chưa th thợ mộc nào, nhưng làm mộc đều bao vật liệu gỗ, làm cái này đồng nghĩa với việc ngày nào cũng đốn củi. Khu số 8 thỉnh thoảng thì được, nhưng nhiều... cũng kh đủ an toàn.”
Nơi như khu thu thập số 8, gần như kh ai dám đơn thương độc mã qua.
Tuy tài nguyên gỗ phong phú, nhưng thức ăn lại ít hơn các khu thu thập khác một chút, ít, nên biến dị giả luân phiên c gác cũng ít theo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-70-nhat-ky-duoc-nuong-chieu/chuong-143.html.]
Khương Thụ vỡ lẽ, hèn gì trước kia bác hai tay nghề mà vẫn làm cu li.
Khương Chi nói: “Hiện tại chúng ta đ , mỗi tháng hai lần kéo đủ gỗ cần dùng về là được.”
Khương Sơn sờ cằm, hỏi Khương Hải: “ hai, giá thị trường làm một cái tủ gỗ là bao nhiêu?”
“Giờ thì kh biết, trước kia một cái tủ 1 mét 5 là 350 tích phân.”
Nghe thì kh nhiều, nhưng ngoại trừ vất vả chút thì nghề này cũng coi như vốn một lời, một tháng làm mười cái, cũng kiếm được ba bốn ngàn tích phân.
Khương Hải: “ th việc này làm được, A Văn chẳng quen Đàm Lỗi ? ta quan hệ rộng, thể nhờ ta giúp tuyên truyền một chút.”
Theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Khương Hà chút ngại ngùng: “Chuyện này... sợ kh khách, lãng phí thời gian của mọi .”
Khương Sơn cười nói: “ hai, với tay nghề của , chắc c kh lo thiếu đơn đặt hàng đâu.”
Ông nội Khương cũng th khả thi: “Việc này cha th được đ, m đứa A Chi ngày nào cũng thu thập nhặt mót cũng kh cách hay. Lỡ ngày nào đó biến cố gì, chúng ta kh việc làm ổn định, cả nhà lại uống gió Tây Bắc.”
Ông nội Khương mang tư tưởng của dân lao động, trong nhà lương thực thì lòng mới kh hoảng.
Nếu trong nhà tích trữ nhiều lương thực, cũng chẳng muốn bọn trẻ ra khỏi thành mạo hiểm.
Mọi càng nói càng th việc này khả thi.
Khương Hải cũng nói: “A Hà, đến lúc đó chú bảo A Quân giúp một tay là được, nó tuy chân kh tiện, nhưng tay vẫn còn, kỹ thuật cải tạo cũng kh tồi, thể giúp đỡ.”
Lời đã nói đến đây, Khương Hà cũng kh từ chối nữa.
“Được, chờ em làm xong tủ trong nhà sẽ bắt đầu nhận đơn.”
Khương Văn tiếp lời: “Vậy ba xem trong tay thiếu dụng cụ gì, đến lúc đó con ra cửa hàng đồ cũ xem mua được giá rẻ kh.”
“Đúng đ, chú hai liệt kê d sách ra, biết đâu cháu cũng thể dùng đồ trong nhà cải tạo lại.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.