Thập Niên 70: Nhật Ký Được Nuông Chiều
Chương 186:
Chử Hi cúi xuống , là một chùm hoa đỗ quyên đỏ rực.
"..."
Lận T Kỳ vẫn còn ngượng, bưng chậu nước tắm qua cô, cố tình làm mặt lạnh kh cô.
Tối lên giường, Chử Hi cười hỏi: " tặng hoa em là ý gì?"
Hai ngồi đối diện nhau, một đầu giường một cuối giường, con gái nhỏ ở giữa lộn nhào, quần áo xộc xệch, tóc tai dựng đứng, cười một khoái chí.
Lận T Kỳ th con lăn đến, sợ ngã nên đưa chân ra c, nghe vợ hỏi thì nghiêm túc cô: "Sau này cứ ở nhà, nuôi em và con."
Chử Hi im lặng , cuối cùng khẽ "ừ" một tiếng.
Thực ra lúc nãy tắm cô còn định kể cho nghe chuyện Tô Hòa đặt ều, chuyện những kẻ kia bắt nạt cô, mách lẻo với . Nhưng Lận T Kỳ thế này, cô lại kh nói nên lời. Dù kiếp trước họ là vợ chồng, dù những kia cũng là vợ quân nhân, thân phận là quân nhân, là để bảo vệ đất nước chứ kh để vướng vào m chuyện đàn bà tủn mủn này vì cô.
Đối với hành động của những đó, kh Chử Hi kh giận. Ban đầu cô làm những việc này đúng là tư tâm, nhưng cô cũng đã bỏ ra nhiều tâm huyết, cuối cùng lại nhận kết quả thế này.
Thậm chí vì Tô Hòa, cô còn giận lây sang cả Lận T Kỳ, dù biết vô tội nhưng cô kh thể hoàn toàn lý trí được. Cô thậm chí còn nghi ngờ, do duyên phận giữa họ quá sâu nên cứu một cái là đụng ngay Tô Hòa.
Trước kia Chử Hi kh tin m chuyện này, nhưng đã xuyên kh thì kh tin kh được.
Theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Ánh mắt dừng lại trên con gái, tâm trạng cô phức tạp. Vì cô mà kh biết con trai của Lận T Kỳ (ở kiếp trước) còn cơ hội ra đời kh?
Như vậy tính là tạo nghiệp kh?
Lận T Kỳ th vợ ngẩn , tưởng chuyện này đả kích cô quá lớn. Khi con gái chưa chơi đã, đã xách nó vào trong chăn bắt ngủ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-70-nhat-ky-duoc-nuong-chieu/chuong-186.html.]
ôm Chử Hi nằm xuống, vỗ về lưng cô: "Đừng sợ, ở đây , kh ai dám bắt nạt em đâu. Mai gặp Sư trưởng Lưu, kh được thì gặp Tư lệnh..."
Chử Hi nắm l tay : "Kh cần đâu. Như nói đ, em nuôi thì sợ gì. Chuyện cái xưởng em chỉ làm cho vui lúc rảnh rỗi thôi, họ thích thì cứ l . Sau này em ở nhà chăm con, chăm sóc , còn nhàn hạ hơn."
"Quản cái này cái kia mệt c.h.ế.t được. Nếu Sư trưởng Lưu hay ai tìm , đừng nhận lời giúp em nhé."
"Sẽ kh đâu. Em kh muốn thì dù ai đến nói cũng kh đồng ý."
"Ừ."
Lận T Kỳ nói được làm được. Xưởng xảy ra chuyện, Lương Tố Nhã tìm phu nhân Sư trưởng Lưu cũng vô dụng. Bà Lưu tự nhiên nghĩ ngay đến việc tìm Chử Hi, nhưng lần trước nói chuyện bà đã phát hiện ra cô gái này thì hòa nhã nhưng đã quyết là bướng, khuyên thế nào cũng kh nghe, làm như cái chức xưởng trưởng này với cô chẳng là gì cả.
Bà Lưu kh m bà vợ lính ít kiến thức, bà biết rõ vai trò của Chử Hi quan trọng đến mức nào. Tóm lại một câu, cái xưởng này thiếu ai cũng được, nhưng thiếu Chử Hi là kh xong.
Thế mà m mụ đàn bà vừa nếm chút ngon ngọt đã tưởng ghê gớm, dám chạy đến trước mặt chồng bà tố cáo, kh biết là đang tự đào hố chôn .
Theo ý của bà Lưu và Lương Tố Nhã là muốn Chử Hi ra mặt nói chuyện với lãnh đạo xưởng may, xem thể thư thả cho lô hàng này kh. Mỗi lần giao hàng hay gọi ện đều là Chử Hi làm, cô quan hệ tốt với lãnh đạo bên đó, lại từng giúp họ giải quyết vấn đề, quan hệ nhân mạch.
Đương nhiên cũng thể dùng d nghĩa quân đội, nhưng lần này lỗi thuộc về phía xưởng vợ quân nhân, họ đuối lý, lãnh đạo quân đội biết chuyện chắc c sẽ kh đồng ý.
Nhưng nếu xưởng may kh nhượng bộ thì chỉ nước bồi thường. Vấn đề là l đâu ra tiền? Vừa mới phát lương xong.
Bắt các chị em tự bỏ tiền túi ra đền? Nghĩ thôi đã biết là kh thể, giở thói cùn ra thì kh tưởng tượng nổi hậu quả.
Kể cả đan lại cũng mất thời gian. Hơn nữa hợp đồng với xưởng vận tải, xưởng may gi trắng mực đen rành rành ra đó. Áo len dệt tháo ra đan lại là biết ngay, chỉ nước đổi len mới, chi phí lại là một khoản lớn.
Hiện tại hoàn toàn lâm vào bế tắc.
Chưa có bình luận nào cho chương này.