Thập Niên 70: Nhật Ký Được Nuông Chiều
Chương 209:
Tháng 7 năm 1974, Chử Hi nhận bằng tốt nghiệp cấp ba. Lận T Kỳ cầm tấm bằng đỏ chót của vợ mà nâng niu kh rời. tiếc nuối vì ngày xưa bỏ học giữa chừng do gia đình ép uổng.
Cuối tháng 7, gi báo nhập học gửi về. Lận T Kỳ sốc nặng khi biết vợ đăng ký trường tận Đế đô. giận dỗi suốt ba ngày, kh vì kh muốn cô học mà vì cô giấu đăng ký trường xa quá, hai vợ chồng lại xa nhau.
Chử Hi biết sai, ra sức dỗ dành, cơm bưng nước rót, nịnh nọt đủ kiểu. Lận T Kỳ hết giận thì quay sang dính vợ như sam, lúc nào cũng than thở sắp bị vợ bỏ rơi để cô th áy náy mà quan tâm nhiều hơn.
"..." Chử Hi bó tay với chồng diễn sâu này.
Tháng sau đó, Chử Hi chiều chuộng Lận T Kỳ như hoàng. Con gái lớn th thế thì tị nạnh: "Mẹ thiên vị bố! Con với em mới là trẻ con, mẹ chiều bọn con chứ."
Chử Hi ngượng ngùng giải thích: "Bố làm vất vả nên mẹ thương bố hơn chút thôi. Trong lòng mẹ, ba bố con quan trọng như nhau."
Con bé kh tin: "Mẹ nói dối! Con th mẹ lén cho bố ăn ngon, còn bắt bố ăn xong uống nước để phi tang mùi vị, đừng hòng lừa con."
Theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Nói xong nó kéo xe tập của em gái bỏ : "Em ơi, thôi, kh chơi với bố mẹ nữa."
Lận T Kỳ đang đọc sách trong phòng, nghe th thế thì ho g, giả bộ nghiêm túc: "Em xem, con giận đ, kh được thiên vị quá đâu."
Được hời còn khoe mẽ.
"..." Chử Hi ném cái gối vào . cười hì hì bắt l.
Dù vậy, Lận T Kỳ vẫn tr thủ từng phút từng giây bên vợ. Cuối tháng 8, ngày chia xa cũng đến.
Chử Hi mang theo con gái nhỏ nhập học trước để ổn định chỗ ở, Quốc khánh sẽ về đón con gái lớn. Cô tính cho con lớn nhà trẻ ở Đế đô, ều kiện giáo d.ụ.c tốt hơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-70-nhat-ky-duoc-nuong-chieu/chuong-209.html.]
Lận T Kỳ xin nghỉ phép một tuần đưa vợ con . Đến nơi, họ thuê một căn tứ hợp viện gần trường, dọn dẹp sạch sẽ. Lận T Kỳ chỉ ở lại một đêm vội vã về đơn vị vì đường xa.
Chưa kịp buồn vì xa chồng, Chử Hi đã lao vào cuộc sống sinh viên bận rộn. Cô lên kế hoạch học tập chi tiết, đọc sách, nghiên cứu... Nhưng việc chăm sóc con gái nhỏ thực sự là một thử thách kinh hoàng.
Ở nhà bố và chị chơi cùng, con bé ngoan. Giờ chỉ một mẹ, nó quậy tưng bừng. Hễ lơ là một chút là nó biến mất tăm. lần cô vừa quay lưng , nó đã leo tót lên cái thang cũ ngoài sân, suýt nữa thì trèo lên mái nhà.
Chử Hi mệt mỏi rã rời, gọi ện về khóc lóc với chồng. Cô chưa bao giờ th bất lực đến thế.
Đầu dây bên kia, Lận T Kỳ vừa xót vợ vừa buồn cười: "Thôi để đón con về nuôi, em cứ tập trung học , chứ thế này thì kh ổn."
Dù Lận T Kỳ nhận nuôi con gái nhỏ thì cũng đợi đến Quốc khánh, vì đường xá xa xôi.
Cũng may chỉ còn khoảng hai mươi ngày nữa là đến Quốc khánh. Thời này sinh viên đại học kh chỉ học văn hóa mà còn tham gia nhiều hoạt động ngoại khóa, như Chử Hi đường đường là sinh viên khoa Văn học mà xuống ruộng trồng rau, gặt lúa... Kh riêng cô, cả trường đều thế, xe tải chở từng đoàn sinh viên ra vùng ngoại ô làm việc nhà n.
Khổ nỗi những hoạt động này lại được tính vào ểm cuối kỳ, khiến Chử Hi than trời trách đất. Điều an ủi duy nhất là con gái nhỏ kh qu rầy cô lúc làm việc. Con bé chạy nhảy thỏa thích ngoài đồng, đói khát mới chạy lại tìm mẹ, lại biến mất tăm.
Cũng may chỉ cần Chử Hi gọi là con bé tự chạy về, ểm này coi như bớt lo một chút.
Cuộc sống đại học thời này tương đối tự do, mối quan hệ thầy trò khá cân bằng, kh như đời sau khi giáo viên e dè học sinh đến mức kh dám dạy dỗ nghiêm khắc.
Trong trường thỉnh thoảng nhóm tụ tập gây náo động. Chử Hi l cớ bận con nhỏ nên né được, nhưng nhiều bạn học kh tham gia lại bị chụp mũ là tư tưởng kh vững vàng, bị cô lập.
Vì thế, tan học là Chử Hi đưa con về ngay. Con gái nhỏ hiếu động, trong giờ học kh ngồi yên được, Chử Hi dụ dỗ bằng đồ ăn ngon mới giữ chân được nó. Tan học là nó kéo mẹ chơi khắp nơi, mới một tuần mà hai mẹ con đã nát cái trường.
Đồ ăn ở nhà ăn sinh viên kh ngon lắm. Dù bận rộn với cô con gái nghịch ngợm, Chử Hi vẫn chiều con hết mực. Sáng nào cô cũng dậy sớm nấu bữa sáng đầy đủ dinh dưỡng, đổi món liên tục, còn làm thêm đồ ăn vặt. Nếu kh mang d phận vợ quân nhân, cô cũng lo bị ta soi mói.
Chưa có bình luận nào cho chương này.