Thập Niên 70: Nhật Ký Được Nuông Chiều
Chương 244:
Theo các bước, hồ sơ của bốn ứng cử viên sẽ được trình lên cho lãnh đạo xem trước, sau đó từng sẽ lên phát biểu.
Tài liệu đã đưa trực tiếp cho lãnh đạo, nhóm Chử Hi chỉ cần lên phát biểu tr cử.
Đặng Trường Phong liếc Chử Hi một cái, dường như sợ cô tr mất phần nên ngay khi lãnh đạo vừa dứt lời, ta đã nôn nóng đứng dậy.
Ông ta g giọng hai tiếng, cố làm ra vẻ trấn tĩnh bước lên bục, cầm bản thảo bắt đầu đọc. Nhưng càng đọc, sắc mặt của Chử Hi và hai ứng cử viên còn lại càng biến đổi.
Đây chẳng là những lời Chử Hi đã nói chiều hôm qua ?
Nào là muốn xây dựng trường học, nào là thưởng lễ tết cho c nhân để khích lệ tinh thần, còn chuẩn bị xây khu nhà ở cho nhà cán bộ... Ông ta cứ thế thao thao bất tuyệt.
Hai ứng cử viên kia quay sang Chử Hi với vẻ mặt phức tạp và đồng cảm, thầm nghĩ lão Đặng này thật kh biết xấu hổ, thể bắt nạt ta trắng trợn như vậy?
Thực ra trong lòng họ đều hiểu, trong bốn thì hai đối thủ nặng ký nhất chính là Đặng Trường Phong và Thư ký Chử.
Đặng Trường Phong làm việc lâu năm, là cũ trong xưởng, chức vụ lại cao. Nếu kh Chử Hi, cái ghế này chắc c thuộc về ta. Nhưng ngặt nỗi, tuy Chử Hi mang d là thư ký xưởng trưởng nhưng ai cũng ngầm hiểu cô được đề bạt lên chính là để làm kế nhiệm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-70-nhat-ky-duoc-nuong-chieu/chuong-244.html.]
M bọn họ, bao gồm cả Đặng Trường Phong, tuổi đều đã cao. Nếu lão Phùng kh xảy ra chuyện mà về hưu bình thường thì họ cũng đến tuổi về hưu . Cho nên ai ngồi vào vị trí đó họ cũng kh quá quan tâm, thậm chí trong thâm tâm họ còn hy vọng năng lực như Chử Hi lên nắm quyền, rốt cuộc ai cũng mong nhà máy làm ăn tốt.
Hiện tại đột nhiên thay đổi xưởng trưởng, hai kia biết ít cơ hội nên rõ tâm thái nôn nóng, mất bình tĩnh của Phó xưởng trưởng Đặng.
Tuy nhiên, Chử Hi chỉ kinh ngạc trong chốc lát lại bình thản ngồi tại chỗ, còn lịch sự mời hai kia lên phát biểu trước.
Theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Sau khi cả ba đã nói xong, Chử Hi mới bước lên bục.
Cô lướt qua mọi , lễ phép cúi chào một góc 15 độ.
Sau đó cô đứng thẳng , dõng dạc nói: “Chào mọi , tên là Chử Hi. cảm kích mọi đã cho cơ hội đứng ở đây, ều này chứng tỏ mọi đã c nhận năng lực của . Xin cảm ơn.”
“Về lý lịch cá nhân xin phép kh nói nhiều, chắc hẳn mọi đều đã nắm rõ. Vừa Phó xưởng trưởng Đặng, Chủ nhiệm Đồng và Chủ nhiệm Liễu đã nói nhiều về quy hoạch tương lai của nhà máy, xuất sắc, kh gì để bổ sung. Hôm nay, ều muốn nói chủ yếu là về tình hình phát triển hiện tại của xưởng cơ khí và một số quan ểm cá nhân.”
Nói đoạn, Chử Hi đặt bản thảo trong tay xuống, nói vo: “Xưởng cơ khí của chúng ta chiếm vị trí quan trọng trong nền kinh tế nội thành, nhưng nghĩ các vị lãnh đạo cũng nhận th tình hình phát triển của xưởng thực ra luôn kh m lạc quan. So về sản lượng, chúng ta kh bằng những nhà máy lớn trên tỉnh, đối tượng phục vụ chỉ qu quẩn trong thành phố và các huyện, xã lân cận, nhu cầu kh lớn. So về kỹ thuật và nhân tài, chúng ta luôn trong tình trạng khan hiếm, chủ yếu dựa vào sự hỗ trợ của chính quyền và các xưởng lớn trên tỉnh. So về sự đổi mới, thực ra chẳng chút sáng tạo nào, toàn làm lại những thứ khác thừa ra, chỉ qu quẩn xe đạp, quạt ện, kh giống các xưởng lớn khác làm đồng hồ, bút máy, hay cao cấp hơn như động cơ ô tô – những thứ mà xưởng ta nghĩ cũng kh dám nghĩ tới.”
“Nhưng ều muốn nói là, sự tại nhân vi (mọi việc do làm nên). Nơi này của chúng ta tuy nằm ở phía Bắc, tài nguyên kh quá phong phú, nhưng lại gần Thủ đô, tiếp nhận th tin nh, được cấp trên coi trọng, chính sách cũng sự ưu ái nhất định. Là lãnh đạo, các vị đều là những từng trải qua sóng to gió lớn, đều kiến thức sâu rộng. Cá nhân cho rằng, việc năm ngoái khôi phục kỳ thi đại học chính là một tín hiệu chỉ thị rõ ràng.”
“Chính sách quốc gia sẽ chỉ ngày càng tốt lên, nhưng tốt như thế nào, chúng ta hưởng lợi được bao nhiêu, khoan hãy bàn tới. Nhưng một ểm chắc c: các vị lãnh đạo nhà nước hiện đang tìm kiếm cơ hội phát triển. Nếu chúng ta kh nắm bắt, chính sách tốt đến m cũng chẳng liên quan gì đến ta. Quốc gia đang tiến bộ, nếu chúng ta cứ giậm chân tại chỗ, bị đào thải là chuyện sớm muộn.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.