Thập Niên 70: Nhật Ký Được Nuông Chiều
Chương 94:
quay vào bếp gọi to: "Bà nó ơi ra mà xem, vợ T Kỳ đến này."
Lát sau, một phụ nữ trung niên dáng thấp đậm bước nh ra, mặt cười hớn hở, tay lau vào tạp dề trước ngực. th Chử Hi và em bé, bà trầm trồ: "Ôi chao, cô con gái xinh quá, đứa bé này cũng kháu khỉnh, lần đầu th cả nhà đẹp như tr thế này đ."
Sau khi phu nhân thủ trưởng bước ra, phía sau lại thêm hai phụ nữ nữa từ bếp ra. Một tr khoảng hơn bốn mươi, mặt đã chút nếp nhăn. kia tầm hơn ba mươi, mặt mũi căng mịn nhưng ánh mắt vẻ kiêu kỳ, đặc biệt khi th Chử Hi, cô ta đ.á.n.h giá từ đầu đến chân một cách vô lễ, như thể kh coi ai ra gì.
Lận T Kỳ dường như cảm th xấu hổ, bèn đặt món quà trên tay vào một góc khuất. Thịt kh gì gói ghém, lúc cắt ra chỉ dùng dây rơm buộc lại, đặt xuống đất là dính bẩn ngay.
May mà phu nhân thủ trưởng giải vây, bà trách yêu: "Đến thì đến, còn mang đồ quý giá thế này làm gì?"
"Lát nữa hai đứa xách về , với nhà kh thích ăn món này, mang về tẩm bổ cho con." Nói bà trêu đứa bé trong lòng Chử Hi cười: "M tháng ? Ăn dặm được chưa?"
Lận T Kỳ đứng bên cạnh liếc vợ. Trong mắt thoáng vẻ hả hê, như muốn nói "th chưa, lòng tốt làm hỏng việc", đã bảo kh cần biếu m thứ này mà cô cứ kh nghe. Giờ thì hay , đ thế này, kh tin đoàn trưởng Trịnh và những kia lần trước đến ăn cơm mang quà cáp gì giá trị. Giờ so sánh ra, làm khác xấu hổ biết bao.
Chử Hi đương nhiên đoán được nghĩ gì, thầm lườm một cái. Mặc kệ đoàn trưởng Trịnh lần trước mang quà hay kh, tóm lại vợ chồng cô làm thế này thì kh ai bắt bẻ được gì, nếu họ kh vui thì ráng mà chịu.
Cô mím môi cười với phu nhân sư trưởng: "Cháu nó được bốn tháng, vẫn đang b.ú mẹ ạ, định sáu tháng cháu mới cho ăn dặm." cô giải thích: "Chỉ là chút thịt thôi mà, bác đừng khách sáo với bọn cháu, cả nhà ba bọn cháu ăn khỏe lắm."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-70-nhat-ky-duoc-nuong-chieu/chuong-94.html.]
Những lời ngon ngọt cô chuẩn bị sẵn giờ chẳng dùng được câu nào, sợ đắc tội cả hai bên. Cô hơi bực vì Lận T Kỳ nói kh rõ ràng, nếu biết đ thế này cô đã chẳng biếu thịt. Nhưng nghĩ lại, thà biếu bây giờ còn hơn, nếu kh ngày mai cũng chẳng cơ hội. Vì kh biết hai nhà kia đáp lễ lại kh, nếu họ đáp lễ thì món quà của cô chìm nghỉm, nếu kh đáp lễ thì cô lại mang tiếng là kẻ hay luồn cúi. Thế này lại kh ổn, đồn ra ngoài ảnh hưởng đến Lận T Kỳ.
Kh như bây giờ, cùng lắm ta chỉ nghĩ vợ chồng cô còn trẻ, kh hiểu chuyện nhân tình thế thái, quà cáp nặng tay chút cũng kh , miễn làm ta vui là được. Cô kh tin phu nhân sư trưởng th đống thịt này mà kh vui trong lòng.
"Ôi chao, thế thì con bé này trộm vía quá, bụ bẫm thế này bác cứ tưởng bảy tám tháng ." Bà Chử Hi cười bất đắc dĩ: "Hai đứa đ, vẫn còn trẻ non dạ quá, bộ đội chúng ta là một đại gia đình, kh câu nệ m thứ này đâu."
Chử Hi cười ngượng ngùng: "Cháu nhớ ạ, cháu với nhà cháu cũng kh hiểu lắm." Nói thì nói vậy, nhưng nghe hay kh là chuyện khác. Vẻ mặt cô tỏ ra hơi quẫn bách: "Vốn định biếu đường, nhưng A Kỳ bảo thịt thiết thực hơn, đường chỉ ngọt miệng, thịt mới no bụng."
Đến quà lần sau biếu gì cô cũng nghĩ xong .
"Ha ha ha." Phu nhân sư trưởng bật cười. Trương Diễm và Trần Lệ đứng sau cũng cười theo, nhưng một thì thâm trầm khó đoán, một nhếch mép cười như kh cười.
Trò chuyện vài câu giới thiệu nhau, cô đoán kh sai, phụ nữ lớn tuổi là Trương Diễm - vợ đoàn trưởng Trịnh, trẻ hơn là Trần Lệ - vợ phó đoàn trưởng Chu.
Theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Chử Hi cố tình hỏi: "Chị nhà Chu kh đến ạ?" Trong lòng cô th lạ, mời khách lại cố tình bỏ qua nhà chính ủy Cao?
Phu nhân thủ trưởng kh biết là giả ngốc hay tính tình đơn giản, cười đáp: "Trương Diễm và mọi kh biết hôm nay bác mời hai đứa đến ăn cơm, vừa nãy sang chơi thăm bác, bác giữ lại luôn, tiện thể làm quen nhau, chứ ở cùng khu mà ra đường kh biết mặt nhau thì buồn cười lắm."
Chưa có bình luận nào cho chương này.