Thập Niên 70: Nhật Ký Giảm Béo Của Hồ Yêu
Chương 193:
Sàn bếp kh bằng phẳng, ta say xỉn nên cũng kh chú ý, vô tình đá một cục đất nhỏ. Một cú loạng choạng khiến ta va vào Đàm Ngọc Dao.
Cả nước trong ca đều đổ ngược trở lại nồi.
May là nước chảy hết vào nồi, nhưng Đàm Ngọc Dao thì xui xẻo, tay chạm vào thành nồi, bị bỏng đến giật .
"Bỏng !"
Đường Nghị Dương lập tức tỉnh táo lại. kéo tay cô và bắt đầu thổi.
Thực ra chỉ đau lúc đầu khi bị bỏng, thổi hai cái là hết đau. Nhưng cô thích vẻ lo lắng của Tiểu Béo. Cái miệng phồng lên phồng xuống tr dễ thương c.h.ế.t được.
Đường Nghị Dương thổi mãi mà kh nghe cô nói gì, ngẩng đầu lên thì th cô đang cười vui vẻ, mắt cong cong.
"Cười gì? Tay kh đau nữa à?"
"Ban đầu đã chẳng đau ."
Đàm Ngọc Dao cười tủm tỉm rút tay về.
"Kh đau còn để thổi lâu như vậy?"
Đường Nghị Dương mạnh dạn nắm l tay cô một lần nữa, đồng thời cũng nắm luôn tay kia. Kéo ra sau lưng, cả hai lập tức áp sát vào nhau.
"Phạt em để hôn một cái."
Chắc là rượu làm cho kẻ hèn gan thêm can đảm, Đường Nghị Dương nh chóng hôn chụt một cái lên má yêu.
Đàm Ngọc Dao hoàn toàn cứng đờ. Trong đầu ong ong, chỗ bị hôn như bị thiêu đốt, nhiệt độ lan tỏa đến tận mang tai.
"..."
Đây là lần đầu tiên cô bé bị con trai hôn, ngơ ngác kh biết làm gì.
Đường Nghị Dương th phản ứng ngây ngốc của cô thì vui mừng khôn xiết. vuốt nhẹ lên má cô.
[Ôi, mềm quá, mịn quá. Tiếc thật, nếu như trước đây còn mũm mĩm, chắc c hôn sẽ còn mềm hơn.]
Đàm Ngọc Dao: "..."
Tiểu Béo c.h.ế.t tiệt, cứ đạp vào dây thần kinh của cô.
Những bong bóng màu hồng phấn nổ tung và biến mất kh dấu vết.
"Đi ra ngoài, để múc nước ra cho rửa."
Mặt Đàm Ngọc Dao vẫn chưa hết đỏ, cô đã bắt đầu đuổi .
Đường Nghị Dương như sư mù sờ voi, kh hiểu tại cô đột nhiên đổi thái độ.
Hay là vì hôn cô?
Kh thể nào, rõ ràng lúc nãy cô ngại ngùng mà...
Vấn đề này ám ảnh đến tận khi nằm trên giường mà vẫn chưa nghĩ ra.
Vừa nằm xuống một lúc, rượu lại phát tác, mơ màng như nghe ai đó nói với một câu.
"Kh được bắt nạt em gái ."
Đường Nghị Dương mơ hồ đáp lại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-70-nhat-ky-giam-beo-cua-ho-yeu/chuong-193.html.]
Sáng hôm sau, ba kh ai dậy nổi. Nhưng chuyến xe Đàm Th Sơn định sẽ kh đợi . Đàm Ngọc Dao vẫn vào gọi dậy.
Hai bên trong ngủ ngoan, nước s kh phạm nước giếng. Gọi một dậy, kia tự nhiên cũng tỉnh.
Đường Nghị Dương vừa mở mắt đã th yêu, đầu óc còn mơ màng tưởng đang mơ.
Suýt chút nữa đã gọi cô là vợ. Đột nhiên th trai cô ngồi dậy, sợ đến toát mồ hôi lạnh. Lúc này mới nhớ tối qua ngủ lại nhà cô.
[Ôi, giá mà mỗi sáng thức dậy đều thể th cô .]
Đàm Ngọc Dao chân đã bước qua cửa, nghe th câu này, kh nhịn được quay lại một cái. Vẻ mặt ủ rũ của tr thật buồn cười.
Giận dỗi tối qua lập tức tan biến.
"Nh dậy ăn cơm , lát nữa đưa ra thị trấn."
Nghe nói cô cũng sẽ cùng ra thị trấn, Đường Nghị Dương lập tức tinh thần, vội vàng đứng dậy thay quần áo chạy ra ngoài.
Ba mỗi ăn một tô mì chuẩn bị đẩy xe .
Đàm Th Sơn vẫn một một xe, nhưng lần này phía sau. chằm chằm kh rời mắt, khiến Đàm Ngọc Dao kh cơ hội nói chuyện riêng với Tiểu Béo.
Tuy nhiên, tình hình này thay đổi khi họ đến thôn Yên Bình.
Ba xuất phát sớm, đến thôn Yên Bình lúc mới hơn 6 giờ, mặt trời vừa mới mọc. Từ xa đã th một đứng thẳng ở lối vào làng, liên tục về phía họ.
Đàm Ngọc Dao ngồi phía sau kh chú ý, mãi đến khi nghe trai gọi tên Trần mới biết bạn thân đang đứng phía trước.
Kh biết cô đã đứng chờ từ bao giờ, khi xuống xe th cô, tóc trên trán cô ướt nhẹp, đầy hơi nước.
em họ đều cảm th xót xa, đặc biệt là Đàm Th Sơn, dáng vẻ cô là biết ra đây để tiễn , sợ lỡ chuyến xe nên đã ra sớm.
Biết vậy, hôm qua đã kh nói cho cô biết tin sẽ .
" em như vậy? Em chỉ đứng đây thôi, mất sức đâu. Nè, đây là trứng mẹ em nấu, cảm ơn đã giúp đỡ gia đình em hôm qua."
Đàm Th Sơn đương nhiên kh chịu nhận, hoàn cảnh nhà cô hiện tại khó khăn, số trứng này ít nhất tích góp một hai tuần mới .
"Kh cần đâu, em thay cảm ơn mẹ rm . cũng mang theo trứng , xem, cũng mười m quả, đủ ăn trên đường."
kh chịu nhận, Trần cũng kh chịu mang về. Hai cứ đẩy qua đẩy lại, Đàm Ngọc Dao đồng hồ càng lúc càng sốt ruột.
", nhận . Dù cũng là tấm lòng của ta. còn lái xe nữa, đừng chậm trễ nữa."
Cô đặt trứng vào giỏ, kéo bạn thân nói vài câu bí mật.
Trần chỉ do dự một chút, quay đầu chạy vào làng.
Đàm Th Sơn: "..."
Lời còn chưa nói xong.
Đàm Ngọc Dao vẻ mặt mong chờ của trai, che miệng cười thầm.
"Than ôi, đúng là một cô em gái tốt."
"À?"
" à, em và Tiểu Béo trước đây, đợi ở đây, cô về nhà báo với gia đình một tiếng sẽ ra ngay. nhớ c thời gian nhé, đừng lái xe chậm quá."
Đàm Ngọc Dao ngồi lại lên xe, vẫy tay với trai.
Chưa có bình luận nào cho chương này.