Thập Niên 70: Nhật Ký Giảm Béo Của Hồ Yêu
Chương 4:
Nhưng trong căn nhà này, bát cháo “hỏng” lại là thứ tốt nhất. Hai đàn trong nhà luôn để dành phần đó cho nguyên chủ, còn bản thân họ thì qu năm chỉ ăn khoai luộc, cháo ngô cầm hơi.
Bắt gặp ánh mắt mong chờ của hai cha con đối diện, Đàm Ngọc Dao c.ắ.n răng, từng thìa từng thìa nuốt trôi hết bát cháo chua kèm trứng.
Th cô ăn xong, hai vui ra mặt, vội vàng hỏi còn đói kh, trong nồi vẫn còn chừa cho cô một bát.
Đàm Ngọc Dao khẽ nhíu mày.
Vẫn còn để dành…
Giờ đã là buổi tối, để đến sáng mai, kh biết sẽ chua đến mức nào nữa.
“Cha, con no . Bát đó cha với ăn .”
Đàm Dục Dân sững .
Từ trước đến nay, chút gạo vỡ trong nhà vẫn luôn là để cho con gái ăn một . Từ nhỏ, cô vốn kh kiểu biết nhường nhịn, chỉ quen nhận, chưa từng nghĩ đến việc chia cho ai.
Hôm nay, đột nhiên cô lại chủ động nhường phần của .
Trong lòng kh khỏi dâng lên một trận chua xót.
Cũng tại vô dụng, để con trai con gái đói khát qu năm, mới khiến con gái sinh ra ích kỷ như vậy…
“Cha với no , kh đói. Con ăn kh hết thì để dành, sáng mai cha hâm nóng lại cho con.”
Đàm Ngọc Dao lắc đầu, kiên quyết đẩy bát cháo về phía họ. Cha con hai cảm động ra mặt, cũng kh nói thêm, ngoan ngoãn ra ngoài ăn.
theo bóng lưng họ, nhớ lại ánh mắt cảm động khi họ , lòng Đàm Ngọc Dao bỗng nặng trĩu. Chỉ là một bát cháo thôi, vậy mà họ đã cảm động đến thế. Cha và trai tốt như vậy, tại nguyên chủ lại kh ra, kh biết trân trọng…
Cô còn đang ngẩn , bên ngoài đã vang lên giọng Đàm Th Sơn:
“Em gái, muốn rửa mặt ngủ kh?”
“Đương nhiên là !”
Đàm Ngọc Dao kh cần nghĩ ngợi mà đáp ngay.
Bên ngoài im lặng một lát, dường như hơi bất ngờ trước thái độ , nhưng cũng kh nói gì thêm. Một lúc sau, bưng vào một chậu nước, đặt bên cạnh là chiếc khăn đã ngả màu vàng nhạt.
Đàm Ngọc Dao: “…”
Khoảng cách quá lớn.
Vài tiếng đồng hồ trước, cô còn là tiểu thư đeo vàng đội ngọc, ra ngoài xe sang đưa đón, ăn uống toàn sơn hào hải vị, dùng toàn đồ tinh xảo. Vậy mà bây giờ, trước mắt chỉ còn một bát cháo chua, một bộ quần áo cũ vá chằng vá đụp.
Nghĩ tới đó, hai mắt cô bỗng cay xè, nước mắt kh kiềm được mà trào ra.
Cô nhớ cha mẹ quá…
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-70-nhat-ky-giam-beo-cua-ho-yeu/chuong-4.html.]
Tiếng khóc đột ngột của cô khiến Đàm Th Sơn hoảng hốt. vội vàng đặt chậu nước trong tay xuống, luống cuống hỏi dồn:
“Em vậy? chỗ nào khó chịu à?”
Đàm Ngọc Dao lắc đầu, chỉ khẽ nói một câu:
“Em kh .”
Kh lâu sau, Đàm Dục Dân cũng nghe th tiếng động mà bước vào.
“ thế? đầu lại đau kh?” Ông lo lắng con gái, quay sang dặn con trai: “Sơn à, cõng em con , chúng ta sang chỗ Lưu xem thử.”
Lời vừa dứt, Đàm Th Sơn lập tức quay lưng lại, nắm tay Đàm Ngọc Dao kéo vòng qua cổ .
Đàm Ngọc Dao giật , cuống quýt từ chối:
“Bố, con… con kh . Con chỉ… chỉ là nhớ mẹ thôi.”
Bốn chữ vừa thốt ra, trong phòng lập tức rơi vào im lặng.
Hai cha con nhau, trong lòng gần như cùng lúc hiện lên một suy nghĩ: lần này, Ngọc Dao chắc hẳn là bị cú ngã dọa cho sợ . Đã lâu , cô bé kh còn chủ động nhắc đến mẹ nữa.
Sau khi hai hỏi han, kiểm tra lại nhiều lần, chắc c đầu cô kh còn đau, hai cha con mới yên tâm trở về phòng nghỉ. Sáng mai còn dậy sớm ra đồng, họ kh thể thức khuya.
Bên ngoài dần yên tĩnh.
Đợi đến khi chắc c kh còn ai nữa, Đàm Ngọc Dao mới nhẹ nhàng ngồi dậy. Nhưng chỉ cần cô động nhẹ một cái, chiếc giường cũ kỹ lại phát ra tiếng “t két” chói tai, giữa đêm khuya nghe càng đáng sợ.
Cô dùng chiếc khăn màu vàng nhạt vắt qua loa, lau sơ mặt. Trong lòng khó chịu, nhưng vẫn cố nén xuống, đặt chiếc khăn sang một bên.
Kh xà phòng, cũng chẳng nước rửa tay, cô chỉ thể dội nước lên tay chà mạnh. Làn nước trong nh chóng nổi lên một lớp xám xịt mờ đục. Cô chà đến khi hai bàn tay nóng rát lên, mới coi như rửa sạch tạm thời.
Chỉ những kẽ móng tay là làm cũng kh sạch hẳn.
Muốn cắt móng, lại chẳng kìm. Trong ký ức, bố và trai khi móng dài đều mài vào hòn đá to trước cửa.
Còn thân xác cũ của cô… mỗi lần cắt móng tay, đều dùng răng cắn.
Nghĩ tới những thứ bẩn trong kẽ móng từng bị đưa thẳng vào miệng, sống lưng Đàm Ngọc Dao lập tức nổi lên một tầng da gà, lạnh toát.
Trời đã khuya, dầu trong đèn dầu hỏa chỉ còn lại le lói, báo hiệu rằng đã đến lúc tắt đèn. Trong lòng cô dâng lên một chút sợ hãi mơ hồ, liền khe khẽ gọi m tiếng “Thất Vĩ”. Nghe được giọng lạnh nhạt quen thuộc đáp lại, cô mới thở phào nhẹ nhõm.
Cô thổi tắt đèn, lần nữa leo lên giường.
Kh bao lâu sau, chiếc giường cũ lại kêu “t két” thêm m tiếng rõ ràng là cô đang trở vì kh ngủ được.
Đàm Ngọc Dao nằm trong bóng tối sắp xếp lại ký ức, trong lòng khẽ thở dài. Nóng nực, muỗi vo ve, lòng thì rối như tơ làm thể ngủ nổi?
Bây giờ là tháng Tám năm 1975, thời ểm nóng nhất trong năm.
Làng quê nơi cô đang ở trước đây gọi là Yên Nghĩa Thôn, nay đổi thành đội sản xuất thứ hai của Yên Sơn, là một vùng nhỏ hẻo lánh ở phía tây nam Hoa Quốc.
Chưa có bình luận nào cho chương này.