Thập Niên 70: Nhật Ký Giảm Béo Của Hồ Yêu
Chương 6:
“Cô!!!”
Đàm Ngọc Dao tức đến mức kh thốt nổi thành lời, nhưng cũng chỉ thể c.ắ.n răng chịu đựng. Ai bảo cô tự một mực đòi giảm cân. Dù vậy, trong lòng vẫn kh nhịn được mà lôi hệ thống ra mắng thầm m câu.
“Phát hiện ngôn ngữ kh văn minh. Xét vì lần đầu vi phạm, tăng 0.1 kg.”
Đàm Ngọc Dao nghe xong, lập tức ngớ .
Tăng… cân???
“Từ chối hành vi làm việc kh văn minh, lời nói kh văn minh. Đây là quy tắc của hệ thống, đã nói , cô kh nghe ?”
Đàm Ngọc Dao bỗng th muốn khóc cũng kh khóc nổi.
“Vậy… thể giải thích lại một lần nữa kh…”
Thất Vĩ lần này cũng kh keo kiệt, lại kiên nhẫn giải thích từ đầu đến cuối một lượt.
Nửa giờ sau, Đàm Ngọc Dao ngồi bệt xuống ghế, vẻ mặt như mất hết hy vọng sống. Chưa kịp bắt đầu giảm cân, đã tăng thêm 0.1 kg. Kh biết do tác động tâm lý hay kh, cô thậm chí còn cảm th cả nặng nề hơn thật sự.
Ngồi thẫn thờ một lúc, cuối cùng cô vẫn đứng dậy.
Nhiệm vụ đã phát , kh làm cũng kh được.
Trong mười nhiệm vụ đó, dễ nhất là giặt quần áo, nấu cơm, đưa cơm và dọn dẹp vệ sinh. Nhưng vấn đề là… cô kh biết nấu cơm.
Cũng kh hẳn là kh biết. Trước kia ở nhà, cô từng nấu qua. Cơm thì chỉ việc nhấn nút nồi ện là xong, thức ăn thì giúp việc đã rửa sạch, thái sẵn, cô chỉ cần đứng bếp xào vài cái. Nhưng bếp đất ở n thôn thì chụm củi… cái đó, cô thật sự kh biết làm.
Thở dài một tiếng, Đàm Ngọc Dao đành chấp nhận số phận. Cô tìm cây chổi, quyết định nhận nhiệm vụ dọn dẹp vệ sinh, chuẩn bị bắt đầu từ việc đơn giản nhất.
Phòng của cô vốn nhỏ, bình thường đều do trai quét dọn, nên cũng khá sạch sẽ. Chỉ một ít bụi bám trên tường rơi xuống.
Cô chăm chỉ quét một lượt từ trong ra ngoài. Vừa định bước ra khỏi phòng, trong đầu bỗng vang lên một tiếng “bíp”.
“Kiểm tra kh đạt tiêu chuẩn.”
“…”
Đàm Ngọc Dao quay đầu lại, rà soát từng góc từng ngóc.
“Kh đạt ở chỗ nào, ngươi nói rõ ra.”
“Góc trên bên còn hai mạng nhện.”
Đàm Ngọc Dao nghiến răng:
“…Được, thôi!”
Cô nhảy lên m lần vẫn kh quét tới, đành chạy ra ngoài kéo một chiếc ghế dài vào. Đứng lên ghế, cuối cùng cũng quét sạch được hai mạng nhện. Nhưng vừa định bước xuống thì chỉ nghe một tiếng “rắc” khô khốc vang lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-70-nhat-ky-giam-beo-cua-ho-yeu/chuong-6.html.]
Thân thể hơn trăm cân của Đàm Ngọc Dao mất thăng bằng, ngã thẳng xuống nền đất, mặt mũi đầy bụi.
Cô còn chưa kịp kêu đau, trong đầu đã vang lên giọng nói lạnh lùng quen thuộc:
“Hỏng đồ đạc, tăng 0.1 kg.”
Tiếng “rắc” kia đối với Đàm Ngọc Dao chẳng khác nào một tiếng sấm nổ giữa trời quang.
Đau đến mức ngay cả cảm giác đau cũng chậm hơn một nhịp. Cô tròn mắt, kh thể tin nổi, bật thốt:
“Dẫm hỏng cái ghế cũng bị tăng cân ?! Kh thể nào! Đây là t.a.i n.ạ.n lao động! Ngươi còn nói gì là nhân tính hóa, nhân tính ở đâu chứ? Ta bị thương mà ngươi kh an ủi, lại còn ngược đãi tinh thần ta thế này!”
“Một chuyện là một chuyện. Phạt vẫn phạt.” Giọng Thất Vĩ lạnh lẽo, kh chút gợn sóng. “Sau này làm việc cẩn thận hơn thì sẽ kh xảy ra chuyện. Cô kh biết cân nặng của ? Cái ghế kia đã kh chắc c, còn dám dẫm lên?”
“ lúc trước ngươi kh nói?!”
Ai mà chẳng biết nói sau khi sự đã …
“Kh nằm trong phạm vi nhắc nhở.”
Đàm Ngọc Dao: “……”
Thôi được.
Cô c.ắ.n răng nhịn.
Kh nhịn thì còn biết làm ? Cô cũng kh thể phản kháng. Huống hồ, cô còn tr mong vào cái hệ thống c.h.ế.t tiệt này để ngày được gặp lại bố mẹ.
Đàm Ngọc Dao chấp nhận số phận, lặng lẽ đứng dậy, bê cái ghế gãy làm hai mảnh đặt trước bếp. Sau đó cầm chổi, quay lại quét kỹ hai gian phòng ngủ còn lại. Giữa chừng bị báo “chưa đạt” m lần, gần như sắp mài hết kiên nhẫn, cuối cùng mới nghe được câu th báo lạnh nhạt: “Kiểm tra đạt tiêu chuẩn.”
Nhà bếp lại khá dễ dọn, vì gần như chẳng m thứ.
Chỉ cần xếp gọn lại đống củi trước bếp, múc bớt cháo trong nồi ra.
Hũ muối và bát đũa đều để trong tủ. Bình thường hai cha con vốn quen tay gọn gàng, dùng xong là cất ngay ngắn, cũng tiết kiệm cho cô kh ít c sức.
Bận rộn một hồi, mồ hôi đã thấm ướt lưng áo. Miệng Đàm Ngọc Dao khô khốc như sắp bốc khói. Cô cũng chẳng buồn để ý lễ nghĩa vệ sinh, bưng lên uống liền hai bát nước lã. Sau đó ra suối rửa mặt, tới khi kh còn cảm giác nhờn dính khó chịu nữa, mới th dễ thở hơn đôi chút.
c ểm từ số kh nhảy lên thành một, trong lòng cô trăm mối ngổn ngang.
Giờ phút này, cô mới thật sự nhận ra giảm cân, e rằng kh hề dễ dàng.
Nhưng nghĩ kỹ lại, ít ra hôm nay cũng coi như “thoát c.h.ế.t trong gang tấc”, Đàm Ngọc Dao lại th chút… biết ơn đời.
Trong nhà kh đồng hồ, nhưng hệ thống thì chức năng tính giờ. Th sắp đến mười hai giờ, Đàm Ngọc Dao nhớ tới nhiệm vụ đưa cơm.
Cháo buổi sáng còn dư sẽ là bữa trưa và bữa tối của cô. Nguyên chủ ăn khỏe nên lúc nấu cháo cũng nấu nhiều. Bây giờ l ra một phần mang cho bố và trai vừa đủ, tiện thể múc thêm ít nước.
Việc nhổ đậu phộng vốn nặng nhọc, lại làm trên sườn đồi, nắng gắt, lao động thực sự vất vả. Đội tuy mang nước lên, nhưng cả buổi sáng chỉ được một bát thì chẳng thấm vào đâu. Phần lớn vẫn tr chờ vào nhà mang nước tới tiếp tế.
Chưa có bình luận nào cho chương này.