Thập Niên 70: Nữ Phụ Pháo Hôi Mang Hệ Thống Điểm Danh Một Đường Nằm Thắng
Chương 267: Rượu nếp vàng
Bên kia Trương Kiến Quốc rốt cuộc đã nói gì với nội và bố?
Trương Kiến Quốc chạy tới, ngoài việc truyền đạt lời Ninh Tịch Nguyệt, còn nói với nội một câu đảm bảo mấu chốt nhất.
"Ông ơi, nếu đồng ý dạy chị Nguyệt ủ rượu, sau này cháu sẽ chăm chỉ học nghề của . Ông bảo cháu đ cháu tuyệt đối kh tây, bảo cháu ủ rượu cháu tuyệt đối kh bắt ếch đồng, nhất định trở thành thợ ủ rượu giỏi hơn cả ."
"Cái thằng r này, kh mày kh muốn học ủ rượu ? Vì bác sĩ Tiểu Ninh mà lại chịu à? Mày nói thật cho biết, mày thích bác sĩ Tiểu Ninh kh?"
Ông cụ Trương Ninh Tịch Nguyệt vài cái, ánh mắt đảo qua đảo lại giữa Trương Kiến Quốc và Ninh Tịch Nguyệt.
"Kh kh kh, tuyệt đối kh ."
Đầu Trương Kiến Quốc lắc như trống bỏi. Hình ảnh Ngô Lão Căn và Lý Thúy Hoa rơi xuống hố phân đến nay vẫn còn trong đầu , ký ức hãy còn mới mẻ lắm. hiện tại tuyệt đối kh hai lòng, một lòng nhận đại tỷ.
"Ông đừng nói bậy nhé, th niên trí thức Tiểu Ninh là đã đối tượng , yêu chị còn là quân nhân đ. Cháu chỉ muốn cảm tạ ơn cứu mạng của chị thôi, cái mạng này của cháu trai là do chị cứu về đ, cứ nói một câu được hay kh ."
Ông cụ Trương kh chút do dự đồng ý: "Được, lúc th niên trí thức Tiểu Ninh học thì mày cũng đến học cùng, kh được lười biếng."
Ông chỉ chờ lời đảm bảo này của thằng cháu. Y thuật của bác sĩ Tiểu Ninh còn cao siêu hơn cả thầy lang trước kia, giao hảo với cô chẳng bao giờ sai, ai mà chẳng lúc ốm đau. Mà ơn cứu mạng thằng cháu này đúng là nên cảm tạ. Nghề ủ rượu của cũng là tình cờ được một thầy lang già trong núi dạy cho, giờ dạy lại cho bác sĩ Tiểu Ninh cũng coi như là một sự kế thừa.
"Ông nội, sau này cứ việc sai bảo cháu, cháu nhất định lúc nào cũng nghe lời , nghiêm túc học tập."
Trương Kiến Quốc nói xong liền tìm bố nói sơ qua một chút, sau đó hớn hở chạy chậm về phía Ninh Tịch Nguyệt.
"Chị Nguyệt, chuyện học ủ rượu kh thành vấn đề, nội em còn muốn nói chuyện với chị vài câu."
Nghe câu này của Trương Kiến Quốc, Ninh Tịch Nguyệt thả lỏng ngay tức khắc, tâm trạng càng thêm thoải mái. Xưởng rượu trong kh gian sẽ kh vô dụng, dù chỉ học được chút kiến thức da l cô cũng thể vận dụng được xưởng rượu, coi như kh uổng c đ.á.n.h dấu được nó. Còn hy vọng uống được rượu do chính tay ủ nữa chứ.
"Được, vậy chúng ta qua đó." Ninh Tịch Nguyệt đứng dậy, để ghế sang một bên theo Trương Kiến Quốc đến bên bếp chưng cao lương, chào hỏi hai trước.
Ông cụ Trương cười hiền từ nói: "Bác sĩ Tiểu Ninh, nghe nói cháu muốn học ủ rượu, muốn làm d.ư.ợ.c tửu. Ông già này mạo nói lớn một câu, ủ rượu nửa đời , cái nhà này kh ai tay nghề tốt hơn đâu, c phu mèo cào của thằng r con này hoàn toàn kh đủ tư cách."
Ông cụ Trương ghét bỏ liếc thằng cháu đứng bên cạnh, tự ứng cử:
"Cháu theo già này học . Trước kia nhận kh ít đồ đệ, dạy kinh nghiệm. Ông nhất định tận tâm tận lực dạy cháu, để cháu sớm xuất sư."
Ông cụ Trương thằng cháu, tiếp tục nghiêm túc nói:
"Cháu cũng kh cần gánh nặng gì, kh cần nhận chúng ta là sư phụ, cũng kh cần biếu xén gì cả. Thằng Kiến Quốc còn giữ được mạng ở đây đều là nhờ phúc của cháu, chúng ta dạy cháu ủ rượu cũng là để cảm tạ ân tình của cháu, để lòng chúng ta th thản hơn."
Ninh Tịch Nguyệt mỉm cười nhẹ lắc đầu: "Ông đừng nói vậy, đó là trách nhiệm của cháu, là thầy t.h.u.ố.c của đội đây đều là việc cháu nên làm, mọi kh cần để trong lòng."
Ông cụ Trương giả vờ giận:
"Cháu cứu Kiến Quốc là sự thật, chúng ta cảm tạ là chuyện chúng ta nên làm. Cháu kh cho chúng ta cảm kích thì cả nhà chúng ta sẽ mãi c cánh trong lòng chuyện này, trong lòng kh thoải mái, cháu cũng kh muốn chúng ta tích tụ trong lòng chứ."
Trương Kiến Quốc đứng bên cạnh phối hợp: "Kh thể nào, chị Nguyệt là thầy t.h.u.ố.c tốt của đội, sẽ kh muốn chuyện như vậy xảy ra đâu, đúng kh chị Nguyệt."
"Ông cũng tin tưởng như vậy. Thế thì chuyện học ủ rượu cứ nghe sắp xếp, sau này mỗi chiều tan làm cháu dành ra hai tiếng đến đây học. Nếu cháu thực sự th ngại thì một yêu cầu nho nhỏ."
Ông cụ Trương chụm ngón cái và ngón trỏ lại với nhau, làm động tác "một chút xíu", trên mặt còn biểu cảm vừa ngượng ngùng vừa hồi hộp.
"Vâng, cứ theo ý ạ." Ninh Tịch Nguyệt bị hai cháu kẻ xướng họa này chọc cười, gật đầu đồng ý và lắng nghe: " yêu cầu gì cứ nói ạ."
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
"Sau này cháu làm d.ư.ợ.c tửu thể chia cho một phần kh? Kh cần mỗi lần đâu, chỉ lần đầu tiên làm chia cho một phần là được, muốn xem thử." Ông cụ Trương mong chờ Ninh Tịch Nguyệt. Ông muốn biết bác sĩ Tiểu Ninh sau khi học ủ rượu từ chỗ sẽ làm ra d.ư.ợ.c tửu như thế nào.
"Đương nhiên là được ạ, chuyện nên làm mà."
Ninh Tịch Nguyệt cười sảng khoái. Cô kh ngờ định bái sư học nghệ, cuối cùng lại thành ta kh cầu báo đáp mà cứ nằng nặc đòi dạy cô. Chắc c là do thằng nhóc Trương Kiến Quốc này nói gì đó .
Nhà này đều là thật thà, đã chịu dạy cô ủ rượu thì cô cũng sẽ kh để họ chịu thiệt. qua lại, cái gì nên cho cô sẽ cho, ở phương diện chuyện lớn nào đó cô cũng thể nhắc nhở Trương Kiến Quốc vài câu, coi như cảm tạ.
Ông cụ Trương chốt hạ: "Vậy quyết định thế nhé, bắt đầu từ ngày mai, mỗi chiều hai tiếng."
Chú Trương cười nói: "Bác sĩ Tiểu Ninh, chuyện gì cứ tìm thím Ngô của cháu nhé."
"Vâng ạ, cảm ơn sư phụ Trương." Ninh Tịch Nguyệt ôm quyền cảm tạ ba vị sư phụ họ Trương.
Lúc này, thím Ngô xách một cái thùng gỗ phủ vải trắng ra, phía sau là bà cụ Lý ôm một vò rượu.
"Bác sĩ Tiểu Ninh, rượu của cháu đây, muốn nếm thử hương vị trước kh?" Thím Ngô đặt thùng gỗ xuống đất, đón l vò rượu trên tay mẹ chồng đặt lên bàn, l ra một cái bát.
"Được ạ, để cháu nếm thử trước, cháu cũng đang mong chờ đây." Ninh Tịch Nguyệt vui vẻ đồng ý, cầm bát trên tay. Cô thực sự muốn nếm thử, ngửi mùi hèm rượu bên cạnh đã th hấp dẫn .
Thím Ngô mở nắp vò rượu ra, Ninh Tịch Nguyệt cầm bát hứng, "Thím, đổ một chút xíu là được ạ."
"Được."
Một chút rượu vàng từ vò rót vào bát Ninh Tịch Nguyệt đang cầm, màu sắc vàng sữa. Đưa lên mũi ngửi chỉ th thoang thoảng mùi rượu, tổng thể là mùi thơm ngọt.
"Chị Nguyệt, mau uống , cảm nhận hương vị xem, rượu này chỉ khoảng chín độ thôi." Trương Kiến Quốc mong chờ .
Theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Ninh Tịch Nguyệt nhấp nhẹ một ngụm. Mùi rượu ít, vị ngọt dịu, chua chua ngọt ngọt như uống nước trái cây, ngon miệng. Thảo nào thím Dương Liễu thích uống như vậy, còn cực lực đề cử rượu vàng. Cô nhớ trong sách tr thảo d.ư.ợ.c giới thiệu về rượu nếp vàng. Rượu nếp vàng c dụng th huyết trừ hàn bổ khí huyết, bảo vệ tim mạch, thúc đẩy tiêu hóa, làm chậm lão hóa..., dinh dưỡng phong phú, hiệu quả dưỡng sinh nhất. Ninh Tịch Nguyệt quyết định cái khác kh học được thì rượu nếp vàng nhất định học cho bằng được, vật tốt bồi bổ cơ thể, học xong thể ủ cho nhà uống.
"Thế nào?"
Cả nhà Trương Kiến Quốc đều Ninh Tịch Nguyệt, chờ cô đ.á.n.h giá.
"Ngon lắm ạ."
Hai chữ buột miệng thốt ra, Ninh Tịch Nguyệt cười nhẹ với họ, ngửa cổ uống cạn chỗ rượu còn lại trong bát, dùng hành động chứng minh cô thích rượu này.
Trên mặt mọi đều nở nụ cười.
"Thích là tốt ." Thím Ngô cười tủm tỉm gật đầu, chỉ vào thùng gỗ bên cạnh: "Chỗ này là bã rượu còn dư lại, cháu thể mang về nấu ăn, c trứng bã rượu các thứ, dù dùng nó làm món gì cũng thơm."
"Vâng, cảm ơn thím Ngô, về cháu sẽ làm thử ngay. Vậy cháu xin phép về trước ạ." Ninh Tịch Nguyệt một tay xách thùng gỗ, một tay ôm vò rượu chào tạm biệt: "Bà Lý, ba vị sư phụ Trương, hẹn mai gặp lại ạ."
Phí gia c một đồng cô đã đưa lúc mang gạo đến , thùng gỗ và vò rượu cũng là cô tự mang theo, nên giờ xách đồ là được ngay, tiện.
"Chị Nguyệt, để em tiễn chị ra ngoài."
Trương Kiến Quốc đỡ l thùng bã rượu, đưa Ninh Tịch Nguyệt ra khỏi xưởng ủ rượu, tiễn tận ra cổng nhà. Ninh Tịch Nguyệt xách lại thùng bã rượu: "Được , về , tự được ."
Nói xong kh đợi Trương Kiến Quốc phản ứng hay hành động tiếp theo, cô xách đồ thẳng về khu th niên trí thức kh ngoảnh đầu lại.
Trương Kiến Quốc bóng chị Nguyệt bước như bay, yên tâm đóng cửa lại, lắc đầu cảm thán: "Chị Nguyệt đúng là chị Nguyệt, làm việc gì cũng lợi hại, mãi mãi là tấm gương của !"
Chưa có bình luận nào cho chương này.