Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Thập Niên 70: Nữ Phụ Pháo Hôi Mang Hệ Thống Điểm Danh Một Đường Nằm Thắng

Chương 292: Lộ nguyên hình

Chương trước Chương sau

Vu Tri Ngộ Trần Diệp Sơ đã say mèm nhưng yên tĩnh, lại cô em họ miệng lẩm bẩm đòi về nhà, thở dài một hơi.

"Tịch Nguyệt, em tr chừng hai cô chút nhé, xem c giải rượu Th Viễn nấu xong chưa."

"Vâng, , em giữ được hai này."

Ninh Tịch Nguyệt gật đầu, sức cô vẫn giữ được.

Vu Tri Ngộ vào bếp, ở đây chỉ còn lại Ninh Tịch Nguyệt là tỉnh táo duy nhất với hai con ma men.

"Tớ muốn uống nước, nước, Tịch Nguyệt, nước." Lưu Dao chép chép miệng la lối, tay còn quờ quạng khắp nơi tìm bình nước.

Theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

Ninh Tịch Nguyệt nh tay hơn chộp l bình nước.

"Đây kh nước đâu, đừng động vào, kh được uống cái này. Tớ cầm , kh l được đâu, để tớ rót nước cho ."

Th cô nàng nằm im kh động đậy nữa, Ninh Tịch Nguyệt vội rót một cốc nước ấm bưng tới.

"Nước đến đây, nào, uống nước , uống xong là dễ chịu ngay."

Đút nước cho Lưu Dao xong, Trần Diệp Sơ cũng kêu khát nước. Cô lại rót một cốc nước cho Trần Diệp Sơ. Chỉ trong lúc quay rót nước, cô lại nghe th tiếng gà trong chuồng kêu t.h.ả.m thiết.

Quay đầu lại , Ninh Tịch Nguyệt đầu to ra, bất lực đỡ trán. Trần Diệp Sơ vốn dĩ đang ngoan ngoãn dựa ghế kh biết lẻn đến chuồng gà từ lúc nào, tay còn ôm chặt con gà con to nhất bên trong lắc lư. Vừa mới khen cô nàng này ngoan ngoãn, yên tĩnh, rượu phẩm tốt, lời nói chưa qua chín giây đã lộ nguyên hình.

Cô nàng lảo đảo cười ngây ngô ôm gà tới, miệng còn nói sảng: "Dao Dao, tớ mang mẹ đến đây."

Lại vuốt gà bĩu môi nói: "Dì ơi dì mọc nhiều l thế, à, cháu biết , đây là tóc dì, mọc tốt thật đ, lại còn là tóc ngắn nữa chứ. Dao Dao, mẹ cắt tóc ngắn này."

Vừa nói vừa lảo đảo về phía Lưu Dao. Cắt tóc ngắn cái khỉ mốc nhà .

Ninh Tịch Nguyệt dở khóc dở cười chạy tới đỡ Trần Diệp Sơ, tiện thể giải cứu con gà con trong tay cô . Trần Diệp Sơ kh chịu, phản kháng quyết liệt, giọng nói mang theo tiếng khóc nức nở: " đừng cướp dì , làm dì đau đ, xem giọng dì... ợ, kêu lạc cả , biến âm luôn . Dì ơi dì đừng sợ, cháu giúp dì."

"Oác oác oác..." Tiếng kêu t.h.ả.m thiết của gà con lại vang lên.

"Được được được, tớ kh cướp, mang dì qua thăm Dao Dao , đưa dì đến trước mặt Dao Dao, tớ đỡ qua nhé."

Ninh Tịch Nguyệt dỗ dành theo lời cô .

"Dao Dao, mau lại đây, tớ đưa mẹ đến thăm này."

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

"Mẹ ơi, mẹ tớ đâu?"

Lưu Dao bật dậy hét lên, th con gà trong tay Trần Diệp Sơ mắt sáng rực, chạy huỳnh huỵch tới, hai ôm l một con gà đáng thương và bất lực khóc lóc.

Lưu Dao ôm cổ gà hu hu khóc: "Mẹ ơi, hu hu hu, con nhớ mẹ lắm, mẹ ơi."

Trần Diệp Sơ ôm thân gà cũng khóc theo: "Hu hu, mẹ ơi, dì ơi, dì đừng khóc..."

Hai cùng khóc, chỉ con gà con của Ninh Tịch Nguyệt là sợ hãi run rẩy kêu quang quác. Ba âm th hòa vào nhau tạo thành bản hòa tấu bi hài. Hai này nhớ mẹ, nhưng lại ôm một con gà gọi mẹ, cảnh tượng này vừa buồn cười vừa chua xót.

Ninh Tịch Nguyệt đứng đó dở khóc dở cười, tiến lên tách hai ra cũng kh được, họ ôm chặt cứng, con gà con cũng bị ôm chặt trong lòng kh bu. Ninh Tịch Nguyệt bỏ cuộc, mặc kệ đời, kh muốn tr giành với hai con ma men nữa, dậm chân ngồi bệt xuống đất, hai tay vỗ đùi kêu trời khóc đất ăn vạ.

"Ối giời ơi, hai bạn của ơi, hai cứ nhè con gà nhà mà hành hạ thế này. Con gà con đáng thương yếu ớt của ơi, là chủ nhân vô năng, để mày vừa đến nhà mới đã chịu tội lớn thế này."

Gà con c cụ rơi lệ đầy mặt run lẩy bẩy: Ai đến quản ba con kỳ quái này với, đáng sợ quá mất, mạng gà khó giữ , oác oác oác a ~

Trong bếp, Vu Tri Ngộ và Ninh Th Viễn bưng c giải rượu vội vàng chạy ra. Vu Tri Ngộ tiến về phía hai đang ôm gà khóc lóc. Ninh Th Viễn vừa ra đến nơi đã bưng bát chạy về phía Ninh Tịch Nguyệt, miệng lo lắng gọi: "Em gái, thế, thế..."

"Ha ha, kh đâu, em chỉ chơi với các cô chút thôi."

Ninh Tịch Nguyệt thay đổi sắc mặt trong một giây, cười hì hì hai, trên mặt đâu giọt nước mắt nào, hốc mắt khô cong, trong mắt ánh lên nụ cười lấp lánh.

"Cái con bé này, còn tưởng em bị ngã chứ. Nào, uống bát c giải rượu này , uống vào cho dễ chịu."

Ninh Th Viễn th em gái thực sự kh mới yên tâm, đưa bát c giải rượu trên tay cho Ninh Tịch Nguyệt.

"Cảm ơn hai, uống chưa?"

"Uống , bát này của em đ, uống từ từ thôi."

Ninh Tịch Nguyệt gật đầu, bưng bát uống một hơi hết sạch. Bên kia Vu Tri Ngộ cũng dỗ dành hai kia uống hết bát c giải rượu. Con gà trong tay cũng được kiên nhẫn dỗ dành đổi l một cái chổi l gà. Hai đang ôm cái chổi l gà khóc lóc kể lể. Chưa từng th ai mượn rượu làm càn nhận động vật làm mẹ thế này bao giờ.

Ninh Tịch Nguyệt đứng dậy chạy chậm tới đón l con gà con đáng thương của , về phía chuồng gà. Con gà trên tay ủ rũ hơn cả cà tím phơi sương. Nếu bị giày vò thêm lúc nữa chắc con gà này về chầu trời thật mất. Đến lúc đó con gà này sẽ trở thành con gà đoản mệnh nhất trong lịch sử nuôi gà của cô.

"Em gái, để ."

Ninh Th Viễn chạy tới giúp bỏ gà vào chuồng, đóng cửa chuồng, quây rào lại cẩn thận, quay về chỗ cũ. Gà con vỗ cánh, kêu cục cục hai tiếng im bặt, ba con gà con chen chúc trong góc rúc đầu vào cánh nằm im thin thít.

Dường như đang nói: Ôi chao, một ngày kinh hoàng cuối cùng cũng yên ổn , giữ được cái mạng gà, ngủ thôi.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...