Thập Niên 70: Nữ Phụ Trà Xanh Được Sĩ Quan Cưng Chiều
Chương 6: Thủ Trưởng Đang Lo Lắng Cho Chuyện Hôn Nhân Của Đoàn Trưởng Sầm
Nói xong, cô ôm l ngực, ra chiều đau lòng thay cho Khương Phi lắm.
Đất nước giải phóng chưa được bao lâu, địa vị của Quân Giải phóng Nhân dân hiện tại vô cùng cao quý, kẻ nào dám mang tiếng bôi nhọ quân nhân thì kẻ đó sẽ bị đời phỉ nhổ.
Đây chính là món quà mọn đầu tiên mà Khương Th Nhu dành tặng cho Khương Phi.
So với việc sau này Khương Phi dùng sự “túc trí đa mưu” để “tóm gọn một mẻ” cả nhà Khương Th Nhu thì đòn này vẫn còn nhẹ chán.
Khương Phi cứng họng chẳng thốt nên lời, mãi sau cô ta mới định mở miệng biện giải thì đã bị Triệu Tiểu Chi kéo , ngay cả bạn tốt ngày xưa cũng cô ta với ánh mắt đầy trách móc:
“Tiểu Phi, sự thật là như vậy ?”
Những cô gái còn lại đều xúm vào an ủi Khương Th Nhu, ngay cả Bạch Trân Châu cũng mang hộp bánh dùng để bổ sung thể lực của sang cho cô.
Khương Th Nhu chẳng hề khách sáo mà nhận l hộp bánh đậu x nhỏ, khẽ nói: “Cảm ơn chị, lớp trưởng, chị đúng là tốt.”
Vừa diễn xong một vở kịch lớn nên cô cũng thực sự th đói .
Tần Lộ Lộ cũng Khương Th Nhu đầy cảm kích:
“Th Nhu, hóa ra lại là thấu tình đạt lý đến thế, nếu kh thì hôm nay tớ nhảy xuống s Hoàng Hà cũng kh rửa hết tội. Sau này tớ nguyện làm trâu làm ngựa để báo đáp !”
Khương Th Nhu xua tay, nở nụ cười yếu ớt: “ nói lời ngốc nghếch gì thế? Tớ kết bạn là l chân tình đổi chân tình, thể để làm trâu làm ngựa cho tớ được?”
Ẩn ý trong lời nói là: Bà đây đâu loại “trà x” đạo đức giả như Khương Phi.
Trong phòng náo nhiệt là thế, bên ngoài cũng vài đang lặng lẽ đứng quan sát.
Một trong số đó khẽ nói với bóng lưng cao lớn dũng đứng ở vị trí đầu tiên:
“Đoàn trưởng, những lời cô gái kia vừa nói chúng ta cần ều tra kh? Nhỡ đâu thực sự vu khống cựu quân nhân thì ạ?”
đàn được gọi là Đoàn trưởng chậm rãi mở miệng, giọng nói trầm thấp pha chút biếng nhác: “Kh cần.”
Chút chiêu trò vặt vãnh của m cô gái nhỏ, kh đáng để nâng quan ểm.
Nói sải bước dài rời về phía trước.
M phía sau cũng vội vàng đuổi theo.
lính cuối cùng nhớ lại lời của cô gái xinh đẹp ban nãy, trong lòng thầm giơ ngón tay cái tán thưởng cô.
Th niên trong thời bình mà giác ngộ tư tưởng như vậy thực sự kh còn nhiều.
Tuy nhiên khi bóng lưng uy nghiêm trầm ổn phía trước, trong lòng ta lại d lên chút hoang mang.
Rốt cuộc là ai đã ép Đoàn trưởng Sầm đến làm giám khảo cho cuộc tuyển chọn này vậy? Đường đường là một Đoàn trưởng thể đến tham gia m chuyện cỏn con này chứ?
Thật là khổ cho cấp dưới bọn họ quá mất!
Gần như ngay khi Khương Th Nhu vừa dứt lời thì tiếng loa phát th vang lên:
“Kỳ sát hạch vũ đạo chính thức bắt đầu, mời mọi chuẩn bị sẵn sàng, lên sân khấu theo thứ tự bốc thăm!”
Câu th báo vừa dứt, phòng trang ểm trong nháy mắt trở nên yên tĩnh.
Mọi đều quay về vị trí của , tâm trạng hoang mang lo lắng tột độ, màn kịch nhỏ vừa còn lâu mới quan trọng bằng tiền đồ của chính bản thân họ.
Khương Th Nhu cũng thấp thỏm.
Điều cô lo lắng là rốt cuộc nên nhảy hip-hop (street dance) hay múa dân tộc Thái...
Quyết tâm đ.á.n.h liều một phen, cô quyết định chọn múa dân tộc Thái. Mặc dù phiên bản cô học là phiên bản hài hước trên mạng nhưng nếu múa nghiêm túc thì chắc là... lẽ... cũng ổn thôi nhỉ?
Nhảy hip-hop ở thời đại này kh những tr chẳng ra ngô ra khoai mà còn kh phù hợp với yêu cầu của bài thi.
Khương Phi gương mặt mộc nhạt nhòa của trong gương mà lòng nóng như lửa đốt. Cô ta hối hận vì ban nãy kh nên cãi nhau với Khương Th Nhu như thế, bản thân vừa chịu thiệt thòi lớn lại còn chẳng mượn được mỹ phẩm.
Ban đầu cô ta tính toán sẽ dùng đồ của Khương Th Nhu, chứ đồ trong phòng hóa trang làm bì được với đồ của cô em họ?
Cô ta bất giác về phía Khương Th Nhu với ánh mắt cầu xin.
Khương Th Nhu đáp lại bằng một nụ cười ngọt ngào, khi đôi mắt hoa đào cong lên, bọng mắt cười hiện rõ tr vô cùng ngoan ngoãn và quyến rũ.
Sắc mặt Khương Phi lập tức lạnh xuống. khác kh hiểu nhưng cô ta thừa biết Khương Th Nhu đang giả vờ ngây thơ.
Màn giao tiếp bằng ánh mắt của hai lọt vào tầm ngắm của Bạch Trân Châu, cô kh khỏi sang Khương Phi với nỗi nghi hoặc trong lòng.
Chẳng lẽ Khương Phi thực sự giống như lời Khương Th Nhu nói? Là kẻ ngoài mặt một đằng sau lưng một nẻo?
Khương Th Nhu liếc th vẻ khó hiểu pha lẫn chút chán ghét nhàn nhạt trên mặt Bạch Trân Châu liền hài lòng dời mắt chỗ khác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-70-nu-phu-tra-x-duoc-si-quan-cung-chieu/chuong-6-thu-truong-dang-lo-lang-cho-chuyen-hon-nhan-cua-doan-truong-sam.html.]
Khương Phi giỏi giả ngoan hiền nhất nhưng cô là một diễn viên chuyên nghiệp chẳng lẽ lại thua cô ta ?
Kh mượn được từ chỗ Khương Th Nhu, Khương Phi bèn chuyển mục tiêu sang Bạch Trân Châu.
Vừa chính Bạch Trân Châu nói sẽ dẫn cô ta mượn mỹ phẩm mà.
Thế nhưng vừa mới bước tới đã bị Bạch Trân Châu trầm giọng khuyên lui: “Mọi đều đang nghỉ ngơi, cô lại lung tung làm cái gì?”
Một lời từ chối rõ ràng dứt khoát.
Khương Phi kh cam lòng quay trở về chỗ ngồi, bản thân nhạt nhòa trong gương lại nghĩ đến lớp trang ểm kiều diễm trên mặt Khương Th Nhu, cô ta hận đến mức tay siết chặt thành nắm đấm.
Nhưng cô ta cũng nh ép bình tĩnh lại, tố chất tâm lý của cô ta vốn dĩ tốt.
Thi múa đâu thi xem mặt, quan trọng là nền tảng cơ bản.
Khương Th Nhu là loại phế vật thế nào cô ta nắm rõ trong lòng bàn tay.
Chẳng qua cũng chỉ là một màn bẽ mặt xinh đẹp mà thôi.
Việc gọi số báo d nh chóng bắt đầu, bài múa của mỗi chỉ kéo dài ba phút. Khác với những lần trước, kỳ thi lần này để đảm bảo c bằng nên sẽ chấm ểm trực tiếp tại chỗ, ều này khiến mọi càng thêm căng thẳng.
“ Đoàn trưởng Sầm cứ ngồi mãi ở phía sau thế? kh tham gia chấm ểm à?”
Trong giờ giải lao, Vũ Tư Minh ngồi ở ghế giám khảo thì thầm hỏi phía sau.
Sau đó ta liếc nh về phía hàng ghế cuối cùng của khán đài.
quân nhân ngồi sau khó xử đáp: “ cũng biết Đoàn trưởng Sầm xưa nay kh hứng thú với m chuyện này, nếu kh do Thủ trưởng gây sức ép thì cũng chẳng thèm đến đâu.”
“Thủ trưởng ư?” Vũ Tư Minh thắc mắc.
chuyện này lại dính dáng đến cả Thủ trưởng thế kia?
phía sau đang định giải thích thì bị tiếng ho khan bất chợt vang lên từ hàng ghế cuối làm cho giật , vội vàng ngậm miệng lại.
ta bất an quay đầu, chỉ th Sầm Thời - nhân vật trung tâm trong câu chuyện của họ - kh biết đã mở mắt từ lúc nào.
khẽ mím đôi môi mỏng, ánh mắt lạnh băng chứa đầy sự cảnh cáo.
quân nhân kia đành nuốt ngược câu “Thủ trưởng đang lo lắng cho chuyện hôn nhân của Đoàn trưởng Sầm” vào trong bụng.
Vũ Tư Minh quay đầu định hỏi lại lần nữa nhưng khi chạm ánh mắt của kia liền vội vã quay lên.
Đó chính là Đoàn trưởng Sầm trong truyền thuyết ?
mặc một bộ quân phục phẳng phiu, mày kiếm mắt sâu, sống mũi cao thẳng, đôi môi mỏng cùng đường viền hàm sắc sảo dứt khoát.
Ngay cả một đàn như Vũ Tư Minh cũng thừa nhận này đẹp trai đến mức kh ai bì kịp.
Đẹp trai là một chuyện, ều cốt yếu là khí chất tựa như một bức tường phòng ngự kiên cố tỏa ra từ , dù chẳng nói một lời nhưng chỉ một ánh mắt cũng đủ viết rõ hai chữ “ lạ chớ gần”.
Nhưng đồng thời lại toát lên một sức hút mãnh liệt.
Tiếng loa th báo nh chóng cắt ngang dòng suy nghĩ của ta: “Mời thí sinh tiếp theo, số ba mươi chín, Khương Th Nhu.”
Cái tên này vừa vang lên, l mày Vũ Tư Minh liền nhíu lại. Đây chính là cô em gái cửa sau thích bắt nạt chị họ trong lời đồn ?
ta kh kìm được mà lên sân khấu với ánh mắt pha chút coi thường.
Thế nhưng cảnh tượng trước mắt lại khiến ta sáng rực cả mắt.
Cô gái trên sân khấu đôi mắt cong cong biết cười, khuôn mặt tinh tế rạng rỡ khiến ta kh thể rời mắt, làn da trắng hồng tự nhiên hệt như búp bê sứ.
Bộ váy múa vừa vặn ôm l những đường cong động lòng , eo thon chân dài, cánh tay dài với cổ tay bu xuống vượt quá háng, qua là biết ngay tố chất múa bẩm sinh.
Sự coi thường trong lòng Vũ Tư Minh bỗng chốc tan biến vài phần, thay vào đó là cảm giác tiếc nuối.
Tố chất tốt như vậy, lại là một bình hoa di động đầy tâm cơ chứ?
Cấp dưới ngồi cạnh Sầm Thời lại vô cùng phấn khích thì thầm: “Đoàn trưởng! Đây chính là cô gái vừa nãy lên tiếng bênh vực quân nhân đ ạ, xinh đẹp quá mất!”
Sầm Thời nhàn nhạt cụp mắt, giọng ệu hờ hững: “Chú ý tác phong quân nhân.”
Hiện tại Khương Th Nhu hoảng hơn bất kỳ ai, mặc dù kh lạ lẫm gì với cảm giác đứng trên sân khấu nhưng hôm nay cô múa ệu dân tộc mà kh nắm chắc nhất.
“ còn chưa bắt đầu?” Nhân viên c tác bên dưới lên tiếng thúc giục.
Khương Th Nhu quyết tâm liều mạng, cô gật đầu, cất giọng l lảnh cùng nụ cười thương hiệu:
“Kính thưa các vị lãnh đạo, các vị giám khảo, là số ba mươi chín Khương Th Nhu, hôm nay xin gửi đến mọi ệu múa của dân tộc Thái.”
Nói xong cô hít sâu một hơi, bắt đầu chuyển động theo tiếng nhạc.
Chưa có bình luận nào cho chương này.