Thập Niên 70: Nữ Phụ Trà Xanh Gả Cho Sĩ Quan Được Cưng Như Bảo Bối
Chương 243: Cô Ấy Chưa Bao Giờ Giấu Giếm, Yêu Ghét Tình Cảm Đều Vậy
“Được.” Sầm Thời vốn định xoa đầu Khương Th Nhu nhưng chợt nhớ ra lát nữa Khương Th Nhu còn phỏng vấn.
Thế là nói trước ý định của Hà Minh Trạch cho Khương Th Nhu biết.
Khương Th Nhu nh chóng đưa ra quyết định: “Vậy thì ta , báo thủ đô phạm vi truyền bá rộng.”
Sầm Thời nhướng mày: “Kh hổ là vợ tương lai của , nghĩ giống hệt , vậy lát nữa để ta vào nhé? Cô chú nói muốn chụp tấm ảnh chung, lát nữa em đợi ở đây nhé.”
Khương Th Nhu cọ cọ vào lòng bàn tay Sầm Thời lại ăn một miếng bánh quy đưa: “Vâng.”
Sầm Thời cũng kh thể ở lâu, Khương Th Nhu ăn no xong đành , Khương Th Nhu thì lại bị Trưởng ban Lưu gọi qua chúc mừng.
Khương Th Nhu xốc lại tinh thần lại cười qua.
Cho đến khi cả buổi biểu diễn kết thúc, Khương Th Nhu vẫn đang được dòng tấp nập chúc mừng, kéo theo cả Bạch Trân Châu, Khương Th Nhu đâu cũng đưa Bạch Trân Châu theo, ấn tượng của mọi về Bạch Trân Châu tuy kh sâu sắc bằng Khương Th Nhu nhưng th cũng đều nhớ ra.
Bạch Trân Châu cũng nhận được nhiều lời mời mới, hoặc là chụp ảnh họa báo, hoặc là phỏng vấn, cả cô đều lâng lâng vì được sủng ái mà lo sợ.
Khương Th Nhu vội nhét hai th sô cô la vào tay Bạch Trân Châu: “Lót dạ .”
Trước đó Khương Th Nhu muốn đưa cho Bạch Trân Châu Bạch Trân Châu còn th sô cô la đắt quá kh chịu ăn, lần này cũng chẳng màng ngại ngùng nữa, nói cảm ơn nhét vào miệng.
Dù lát nữa cô cũng nhận phỏng vấn, nếu làm hỏng thì tiêu đời.
Bây giờ kh chỉ các thành viên đội múa, các thành viên đoàn văn c kh ai là kh ghen tị với Bạch Trân Châu, trong mắt họ Bạch Trân Châu chính là hưởng lây, thuộc kiểu Khương Th Nhu một thăng thiên cô cũng đắc đạo theo.
“Cũng chỉ Bạch Trân Châu chịu làm lá x này là chả thèm.”
Câu này nếu là trước đây nói kh chừng còn chua ngoa hùa theo nhưng lúc này, kh ai dám nói nữa.
Lá x như thế này, ai mà chẳng muốn làm chứ?
Lễ bế mạc cuối cùng kết thúc, Khương Th Nhu vừa xuống sân khấu đã th nhà và Sầm Thời còn một khuôn mặt quen thuộc.
Khương Th Nhu nghi hoặc nói: “ là... Phóng viên Hà?”
Vừa nãy Sầm Thời nói phóng viên Hà từ thủ đô đến muốn phỏng vấn cô.
Hà Minh Trạch gật đầu mỉm cười: “Là , đồng chí Khương Th Nhu, vui được làm quen với cô.”
Hai gật đầu với nhau, dưới sự cổ vũ của gia đình và Sầm Thời, Khương Th Nhu bắt đầu cuộc phỏng vấn đầu tiên của ở thập niên 70 này.
Tố chất chuyên nghiệp của Hà Minh Trạch mạnh, thể th là chuẩn bị mà đến, may mà kiếp trước Khương Th Nhu bị phỏng vấn nhiều , về mặt này còn thạo hơn cả cãi nhau với khác.
Hai đối đáp qua lại vài câu, trong lòng đều khá khâm phục đối phương.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Khương Th Nhu khâm phục sự sắc sảo của Hà Minh Trạch nhưng lại kh sự sắc sảo ngang ngược vô lý, cả ta tuy ôn hòa hiền lành nhưng lời nói ra đều một châm th máu.
Khương Th Nhu ngược lại đ.á.n.h giá cao như vậy, thời đại khác , ch.ó săn sau này chỉ biết cầm một câu hỏi một câu nói xào xào lại làm trò, phóng viên thực tâm phỏng vấn như vậy ngược lại kh nhiều.
Hơn nữa Hà Minh Trạch cũng kh chỉ nói về buổi biểu diễn lần này, ta nói nhiều, đất nước, vùng sâu vùng xa còn hỏi Khương Th Nhu nghĩ về việc những gia đình nghèo khó theo đuổi đời sống nghệ thuật.
Câu trả lời của Khương Th Nhu là:
“Nghệ thuật kh phân biệt biên giới, nghệ thuật cũng kh phân biệt cao thấp sang hèn, nghệ thuật kh chỉ là sự cuồng vui vẻ của những chuyên nghiệp mà còn là sự phản ánh chân thực cuộc sống mà dân bình thường hướng tới. Ai cũng quyền theo đuổi nghệ thuật, nếu thể, đất nước và chính phủ cũng nên giúp đỡ những như vậy trong khả năng của .”
Hà Minh Trạch hỏi ngay: “Vậy nếu bảo cô từ bỏ tất cả hiện tại để đến một nơi hẻo lánh khai sáng cho một đám trẻ em chưa được giáo dục, thậm chí là lớn, cô đồng ý kh?”
Khương Th Nhu dừng lại một chút, cười nói: “ đồng ý.”
“Vậy những thành tựu to lớn mà cô đạt được hiện tại, cô cũng sẵn sàng từ bỏ?” Hà Minh Trạch thừa tg x lên.
Khương Th Nhu mỉm cười: “Thành tựu còn phân lớn nhỏ ? Thành tựu thế nào là lớn, thế nào là nhỏ? Đối với thành tựu hoàn toàn phụ thuộc vào cảm giác thỏa mãn trong nội tâm , th vui là được.”
Hà Minh Trạch đẩy kính, ngẩng đầu lên: “Một câu nói hay 'vui là được', đồng chí Khương Th Nhu, đã học hỏi được .”
ta gấp quyển sổ lại, vẻ mặt nghiêm túc cũng dịu đôi chút: “Đồng chí Khương Th Nhu, quan ểm của cô giống quan ểm của , tin chúng ta sau này nhất định sẽ cơ hội hợp tác lần nữa.”
Khương Th Nhu nhướng mày: “Được trò chuyện với phóng viên Hà cũng vui vẻ, nếu cơ hội càng cầu còn kh được.”
Cô theo bản năng coi câu nói vừa của Hà Minh Trạch là lời khách sáo mà hoàn toàn kh phát hiện ra sự vui mừng trong mắt Hà Minh Trạch.
Điều Khương Th Nhu kh biết là Hà Minh Trạch cũng sắp sửa đến Tây Bắc là một thành viên góp phần phát triển sự nghiệp xây dựng Tây Bắc.
Hà Minh Trạch phỏng vấn xong liền mời mọi vào chụp ảnh, ta kh chỉ thực hiện lời hứa mà còn chụp cho mỗi ảnh đơn và ảnh đôi.
Lúc Khương Th Nhu và Sầm Thời đứng cạnh nhau, Hà Minh Trạch cảm th cả thế giới như bừng sáng.
Hai đẹp đôi và hoàn hảo đến mức ta cảm th những cặp đôi trong phim ảnh cũng kh sánh bằng.
Chụp ảnh xong Hà Minh Trạch vội vàng về viết bài, ta cảm th chắc c sẽ kịp số báo năm mới.
Khương Th Nhu sau đó lại vội vàng đến tham gia tiệc mừng c của đoàn văn c, vốn định rủ Sầm Thời cùng nhưng Sầm Thời là đoàn trưởng, đến đó e là mọi sẽ kh thoải mái nên Khương Th Nhu tha cho .
Sầm Thời đưa cả nhà họ Khương về xong thì lập tức đợi Khương Th Nhu ở cổng, ngồi trong xe, ngắm pháo hoa rực rỡ chào mừng năm mới trên bầu trời, trong lòng dâng trào cảm xúc.
Đã bao giờ, cũng khao khát một gia đình như thế này chưa?
Khương Th Nhu chơi vui trong tiệc mừng c, tuy nhiều giả tạo nhưng cũng kh thiếu những thực sự đ.á.n.h giá cao cô, cô cùng mọi uống chút rượu, ăn loại bánh kem đặc trưng của thời đại này, thậm chí còn cùng Bạch Trân Châu đốt pháo hoa.
Lúc ra về trên mặt cô vẫn còn vương chút ửng hồng, được Bạch Trân Châu dìu lên xe Sầm Thời.
Bạch Trân Châu vốn định ở lại đây một đêm, vừa quay lại, bỗng nghe th tiếng gọi :
Chưa có bình luận nào cho chương này.