Thập Niên 70: Ốm Yếu Thanh Niên Trí Thức Xuống Nông Thôn, Trước Tiên Cướp Sạch Cả Nhà
Chương 178: Lục đại ca thật tốt
Lục Chính Đình còn muốn giúp nhà Đại đội trưởng vận chuyển lương thực, nói với Lâm Th Nhan một tiếng liền rời khỏi ểm th niên trí thức.
Lâm Chi Hằng nói với Lâm Th Nhan: “Chị, Lục đại ca còn chưa lo chuyển lương thực cho mà đã tới giúp chúng ta, Lục đại ca thật tốt quá.”
“Lục đại ca?”
Lâm Th Nhan cảm th cách xưng hô của Lâm Chi Hằng đối với Lục Chính Đình còn thân thiết.
Lâm Chi Hằng nói: “Chị, em cảm th con Lục đại ca tốt, ít nhất cảm giác mang lại cho em tốt, em thuận miệng liền gọi như vậy.”
“Khá tốt, về sau cũng thể gọi như vậy.”
Bất quá Lục Chính Đình giúp đỡ như vậy, cô về sau nhất định cảm tạ thật tốt.
Sau vụ thu hoạch, mọi liền thể nghỉ ngơi đàng hoàng, mãi cho đến vụ cày bừa mùa xuân năm sau mới cần xuống ruộng lại.
Vừa mới thu hoạch xong, mọi đều mệt muốn c.h.ế.t, mặc kệ là xã viên hay th niên trí thức, ngày đầu tiên sau khi thu hoạch xong đều chọn nằm nhà nghỉ ngơi.
Hiện tại cỏ x trên núi cũng kh nhiều lắm, kh cần nhiều làm việc này như vậy, Lâm Th Nhan chủ động nói với Ngô Phát Điền muốn rút lui trước, để lại việc cắt cỏ heo cho đám trẻ con.
Lục Chính Đình trong lòng nhớ thương việc huyện thành mua kim chỉ thêu hoa, để mau chóng vá lại chiếc khăn tay kia cho Lâm Th Nhan.
Nhưng chính kh hiểu m thứ này, còn cần Lý Cầm Cầm cùng. Lý Cầm Cầm sau vụ thu hoạch mệt đến mức sắp nằm bẹp dí, liền chờ Lý Cầm Cầm nghỉ ngơi khỏe lại cùng huyện thành.
Lý Cầm Cầm đại khái cũng nhớ tới chuyện này, chỉ nghỉ ngơi một ngày liền nói muốn cùng Lục Chính Đình huyện thành mua kim chỉ thêu hoa.
Nhà Đại đội trưởng xe đạp, bọn họ liền đạp xe huyện thành.
Cùng ngày hôm đó, Lâm Th Nhan cũng chuẩn bị huyện thành, cô chủ yếu là muốn đưa Lâm Chi Hằng huyện thành dạo chơi tùy ý, thả lỏng một chút.
Nói trùng hợp cũng thật trùng hợp, Lâm Quang Huy cũng tới ỉ ôi với Lâm Tư Tư, muốn Lâm Tư Tư bồi huyện thành chơi. Thật ra chủ yếu nhắm vào Cố Minh Chu, muốn Lâm Tư Tư kéo Cố Minh Chu theo, bọn họ tới huyện thành, muốn cái gì thì thể để Cố Minh Chu móc tiền ra trả.
Lâm Tư Tư cũng nghĩ Cố Minh Chu thể mua đồ cho , liền đồng ý, bọn họ cùng đến trụ sở đại đội gọi Cố Minh Chu.
Trâu già của đại đội cũng chỉ được nghỉ ngơi một ngày, hôm nay cũng làm việc.
Lâm Th Nhan và Lâm Chi Hằng ngồi trên xe bò kh lâu, Lâm Tư Tư, Lâm Quang Huy và Cố Minh Chu liền cùng nhau tới.
Lâm Th Nhan và Lâm Chi Hằng đều kh muốn th bọn họ, cũng kh muốn phản ứng lại, chỉ coi bọn họ như kh khí.
Lâm Tư Tư kh th Lục Chính Đình, chính lại mang theo Cố Minh Chu tới, vừa lúc thể chọc tức Lâm Th Nhan.
Mà Cố Minh Chu cũng vì chỉ th Lâm Th Nhan mà kh th Lục Chính Đình, tâm tình vốn đang kh m tốt đẹp tức khắc liền trở nên sáng sủa vô cùng, trời quang mây tạnh.
Ba trước sau lên xe, vừa lúc bên cạnh Lâm Th Nhan chỗ trống, Lâm Tư Tư liền ngồi vào đó.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Cô ta cười nói với Lâm Th Nhan: “Th Nhan, thật khéo nha, chúng ta đều huyện thành. À đúng , chỉ hai các cô, đồng chí Lục kia đâu ?”
Xem xem , ta là kh thích cô, cho nên kh muốn cùng cô lên huyện thành kh.
Lâm Th Nhan nói: “Đồng chí Lục ta huyện thành hay kh thì quản làm được?”
“... kh đối tượng của cô ?”
Lâm Th Nhan hỏi một đằng trả lời một nẻo: “ hay kh đều kh liên quan đến cô.”
“Vậy khẳng định là kh .”
Lâm Tư Tư vẫn chút may mắn, Lâm Th Nhan vẫn chưa tìm được đàn nào tốt hơn Cố Minh Chu làm đối tượng, cô ta chính là hơn Lâm Th Nhan ở ểm này.
Lâm Th Nhan kh nói thêm gì nữa, cô kh thể vì muốn chọc tức Lâm Tư Tư mà nói Lục Chính Đình là đối tượng của , như vậy sẽ làm hỏng th d của Lục Chính Đình, cũng là lợi dụng ta một cách kh c bằng.
Lâm Tư Tư còn muốn chọc tức Lâm Th Nhan, cố ý nói với Cố Minh Chu: “ Minh Chu, đã lâu kh tiệm cơm quốc do ăn cơm, buổi trưa chúng ta đừng về ăn nữa, tiệm cơm quốc do nhé?”
Lâm Quang Huy cũng thèm đến nhỏ dãi: “ rể, mà.”
Cố Minh Chu gật đầu: “Được.” Tiện thể gọi Lâm Th Nhan: “Th... Đồng chí Lâm Th Nhan, cô và em trai cũng , mời khách, m chúng ta cùng .”
Mặt Lâm Tư Tư lập tức xệ xuống, đương nhiên sắc mặt Lâm Th Nhan cũng chẳng tốt hơn là bao, cô mới kh cần Cố Minh Chu mời khách đâu.
“Đồng chí Cố, và em trai trưa nay định về nhà ăn, chúng kh đâu.”
“Đừng khách sáo, cùng mà.”
“Kh được kh được, các , chúng kh qu rầy đâu.”
Lâm Th Nhan nói xong quay mặt sang một bên, Cố Minh Chu cảm th mất hứng, cũng kh mời nữa.
Xe bò lắc lư tới huyện thành, sau khi xuống xe, mọi đường ai n . Lâm Tư Tư và Lâm Quang Huy đều muốn Cố Minh Chu mua đồ cho , vì thế liền Cung Tiêu Xã.
Lâm Th Nhan chỉ đơn giản là kh muốn cùng đường với bọn họ, liền cùng Lâm Chi Hằng chỗ khác.
Cách trường cấp ba huyện thành kh xa một cái c viên nhỏ, hai vào trong đó.
Lâm Tư Tư và Lâm Quang Huy kéo Cố Minh Chu cùng vào Cung Tiêu Xã, vừa đến bên trong, Cố Minh Chu liền th Lục Chính Đình đang mua chỉ thêu và kim thêu, còn cả Lý Cầm Cầm.
Cố Minh Chu lúc này mới biết nguyên nhân Lục Chính Đình kh cùng Lâm Th Nhan tới huyện thành, hóa ra là bồi em họ mua đồ.
Lý Cầm Cầm đã giúp Lục Chính Đình chọn xong chỉ thêu, cũng chọn xong kim thêu, lúc này Cố Minh Chu đã tới, cười nói với Lục Chính Đình: “Lão Lục, mua cái gì đ?”
“Kh mua gì cả, chỉ dạo thôi.”
“Ồ.” th chỉ thêu và kim thêu trong tay Lý Cầm Cầm, lại về phía Lục Chính Đình: “Bồi em họ tới mua đồ à?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.