Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

[Thập Niên 70] Quả Phụ Nhỏ Ở Khu Tập Thể

Chương 1297

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Triệu đại mụ: “!!!”

Trần Thanh Dư: “!!!”

Cô cảm thán: “ đời còn loại đê tiện như ? Họ tìm ? đào mộ khác?”

“Thế nên mới lũ đê tiện, ai chúng thật giả. khi trộm xác c.h.ế.t chứ, một nơi phong kiến lạc hậu còn làm mấy trò bẩn thỉu đó, ai chúng làm nghề đó . Xui xẻo nhất nhà lão Hoắc trong làng chúng , đang yên đang lành, mộ nhà đào lên. Hai nhà họ Nghiêm trong làng cũng đào. Hai nhà đó ngày xưa đều nhà điều kiện, mộ cũng xây , thời kỳ vận động đập một , minh oan sửa sang , ngờ giờ xảy chuyện, do chôn ở chỗ . cứ nhòm ngó mãi.”

Trần Thanh Dư: “…”

Trần Thanh Dư mím môi, vẻ mặt đổi.

: “Bác siêng năng, nếu cháu, xảy chuyện lớn như , sớm xem náo nhiệt .”

đàn ông hì hì: “Nhà theo , nữa, còn sống qua ngày chứ.”

Trần Thanh Dư gật đầu.

Triệu đại mụ: “Lũ mất hết lương tâm, thất đức…”

Mấy hàn huyên vài câu, đó Trần Thanh Dư và gia đình mới rời .

Mấy xuống núi lên xe, Triệu đại mụ nhịn , : “ thấy thái độ lạ…”

Trần Thanh Dư đối phó: “ thất đức thì con cũng từng gặp , đầu tiên mới thấy loại như thế .”

Lời hề giả, từng thấy, cô sống từng tuổi cũng từng gặp chuyện .

Triệu đại mụ: “Bọn chúng sợ báo ứng . bản lĩnh thì đào Định Lăng , chạy đến đây đào mộ dân thường làm gì, bần nông ba đời, nghèo rớt mồng tơi, tiền ai mà giấu cho kỹ, thể tùy tiện chôn ở núi ?”

Tiểu Giai: “Họ cũng lựa chọn mà, chọn những nhà giàu ngày xưa.”

Tuy chuyện vẻ liên quan đến nhà , Trần Thanh Dư tin trực giác, vẫn quyết định sẽ điều tra , những chuyện cần thiết cho bọn trẻ . Ngược , Triệu đại mụ điều gì đó, nên khi về nhà, nhân lúc ai, Trần Thanh Dư nhỏ: “Ông bà ngoại con ngày xưa giấu chút đồ mộ, con đang nghĩ đám nhắm thứ đó .”

Sở dĩ cô dám với Triệu đại mụ vì lợi ích hai thống nhất.

Trần Thanh Dư thì Triệu đại mụ mới .

Triệu đại mụ từng tuổi, một câu khó , tất cả chỗ dựa bà đều Trần Thanh Dư.

Đừng thấy bà dành dụm một ít tiền, thời mấy chục năm , tiền thể sống , thể viện dưỡng lão cao cấp. Thời vẫn bên cạnh thì thích hợp hơn. Hơn nữa, ở tuổi bà đều lên từ giải phóng, tư tưởng tương đối truyền thống, chắc chắn ở cùng hơn.

Tuy Lâm Tuấn Văn còn, Tiểu Giai và Tiểu Viên cháu nội bà, cũng nương tựa với Trần Thanh Dư nhiều năm, tự nhiên một lòng.

Lợi ích họ thống nhất, nên Trần Thanh Dư tin tưởng Triệu đại mụ, trừ khi Triệu đại mụ lẫn tuổi già, nếu rõ ràng nhất, họ mới một phe, nên Trần Thanh Dư cũng giấu Triệu đại mụ, : “Lúc chúng chuyển nhà, con chuyển cái hòm về nhà , bọn họ dù tìm cũng tìm thấy gì . trong lòng con vẫn chút yên, con cứ cảm giác, họ nhắm đồ nhà giấu.”

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/thap-nien-70-qua-phu-nho-o-khu-tap-the/chuong-1297.html.]

Triệu đại mụ: “…”

Bà mím môi, một lúc lâu , lông mày nhíu thành con sâu róm, : “Cô đừng nữa, cũng khả năng lắm.”

Trần Thanh Dư: “ đó!”

Triệu đại mụ lo lắng: “Lũ khốn , nếu thật sự nhắm nhà chúng , nhà cẩn thận , những kẻ vì tiền mà cần mạng. nó chứ, trời đ.á.n.h một tia sét c.h.ế.t bọn chúng .”

Trần Thanh Dư: “Lúc nãy đường về con suy nghĩ kỹ , bọn họ dù nhắm đồ nhà chúng , cũng chắc chắn. Nếu thật sự chắc chắn, sẽ tìm kiểu . xem, họ đào nhà họ Hoắc đào nhà họ Nghiêm, thể thấy họ thực tình hình cụ thể… May mà, bên mộ nhà chúng tuy dựng bia, cũng làm quá nổi bật. Vấn đề lớn.”

Triệu đại mụ: “Cô , vẫn cẩn thận, để hỏi thăm nhé?”

Trần Thanh Dư: “ đừng , để con .”

Nếu thật sự gặp , cô chạy nhanh hơn nhiều.

Triệu đại mụ tranh với cô, xong chuyện chính, cảm thán: “Ông bà ngoại cô cáo già.”

Trần Thanh Dư: “Họ vì lo cho con cháu thôi.”

Nhắc đến khuất, ít nhiều vài phần thương cảm.

nhanh, ngày hôm Trần Thanh Dư cải trang, đạp xe đến chân núi, cô hỏi lớn, mà tìm mấy đứa trẻ, Trần Thanh Dư mua nhiều kẹo hoa quả để hối lộ bọn trẻ.

Trần Thanh Dư lượn lờ quanh làng, thấy mấy cô bé chừng mười tuổi lên núi hái rau, cô cũng theo.

“Em gái nhỏ.”

Trần Thanh Dư cải trang, trông như một phụ nữ trung niên mặt đen nốt ruồi lớn.

Cô gọi mấy cô bé , hỏi: “Chị hỏi các em một chút chuyện.”

Cô trực tiếp lấy một vốc kẹo, : “Nào, cho các em .”

Mấy cô bé kích động , cảnh giác Trần Thanh Dư.

Trần Thanh Dư: “…”

, trông giống .

Cô vội : “Chị , các em làng Lý gia thôn ? Chị hỏi thăm chuyện hôm qua giải kẻ đến đồn công an. Mộ nhà chị cũng ở núi , cách đây lâu đào lên, chị hỏi thăm xem liên quan gì .”

Trần Thanh Dư: “ em?”

Cô bé: “Mỗi nhà trong làng chúng em bồi thường mười đồng, nhà đào mộ còn bồi thường nhiều hơn, chiều hôm qua chúng em đều nhận tiền , cũng thả . Chắc họ cũng , thật sự tìm , chỉ thái độ thô bạo một chút thôi.”

Trần Thanh Dư nghĩ một lúc liền hiểu , thật thái độ thô bạo , đều vì tiền mà bỏ qua, chuyện cũng làm lớn, hơn nữa cũng đưa lời giải thích hợp lý. Còn thể bỏ tiền bồi thường, nên bên công an cũng truy cứu sâu nữa.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...