Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

[Thập Niên 70] Quả Phụ Nhỏ Ở Khu Tập Thể

Chương 667

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Ặc!

Cô vợ nhỏ bán điểm tâm!

Cô vợ nhỏ đó thấy Trần Thanh Dư cũng khá ngạc nhiên, nhanh chào hỏi:"Hôm nay một ."

Bình thường gặp, cô hầu như đều dắt theo bọn trẻ.

Trần Thanh Dư:" câu cá, dẫn chúng nó theo, hôm nay đồ gì ngon thế?"

Cô vợ nhỏ làm điểm tâm thật sự ngon, kẹo vừng làm cũng ngon. Trần Thanh Dư cảm thấy nấu ăn ngon nhờ dám bỏ nhiều gia vị nên mới hơn bình thường. so với thì cửa, cô vợ nhỏ dám ngoài bán điểm tâm, quả thật hai tay nghề.

Cô vợ nhỏ:" mới , còn bắt đầu bán..."

Trần Thanh Dư:"Để xem."

Cô vợ nhỏ:", hôm nay bán bánh gạo và thịt lợn xé sợi cay tê, chị xem, bánh gạo lâu, vẫn còn ấm đấy. Thịt lợn xé sợi cay tê làm từ thịt lợn, tuy đều thịt nạc xé sợi, chị xem, bóng nhẫy mỡ màng, ngon lắm. Đây món nhắm rượu tuyệt vời nhất đấy."

khoe khoang:"Bên còn rắc cả vừng nữa."

Trần Thanh Dư thò đầu xem, quả nhiên ngon, ặc, giống hệt đồ bán ở thời hiện đại .

Trần Thanh Dư cô vợ nhỏ thêm một cái, ơi, cô vợ nhỏ xuyên trọng sinh đấy chứ?

mà, chắc đến mức đó, dù xuyên trọng sinh cũng rau cải trắng, bán buôn ở cũng , mà trí tuệ con thì luôn vô tận, ai quy định thời đại làm món .

Hơn nữa, cho dù chuyện gì thì cũng chẳng liên quan đến cô, cô chỉ một mua hàng thôi.

"Thịt lợn thịt ngon đấy, lợn rừng . Đây lợn nhà đàng hoàng, thịt xé sợi ăn thơm lắm. Chị nếm thử một miếng ." Cô vợ nhỏ xót ruột, vẫn c.ắ.n răng mở lời!

, cô và Trần Thanh Dư cũng tiếp xúc vài , mua đồ hào phóng.

Trần Thanh Dư cũng khách sáo, nhón một chút xíu.

Ưm!

Ngon!

Thật sự ngon!

Cay cay thơm thơm!

Cô vợ nhỏ quan sát biểu cảm Trần Thanh Dư, thấy thì kiêu hãnh :"Thế nào? Ngon chứ? Tay nghề gia truyền đấy, bản cũng mày mò, việc đấy."

Trần Thanh Dư quả quyết:" lấy hết."

Cô vợ nhỏ:"Hả?"

trừng to mắt. thể tin nổi Trần Thanh Dư.

Trần Thanh Dư:"Bánh gạo và thịt lợn xé sợi cay tê, lấy hết."

Trời lạnh thế chắc chắn hỏng , hơn nữa, ngon thế , đừng hỏng, khéo vèo cái ăn sạch .

"Cái cái cái ... cái cái cái , chị thật sự đùa chứ? Nhiều thế chị lấy hết ? Đắt lắm đấy."

Trần Thanh Dư:" lấy hết. Đắt thì đắt, đáng giá! Hơn nữa gặp cô khi nào, qua cái làng thì còn cái quán nữa."

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/thap-nien-70-qua-phu-nho-o-khu-tap-the/chuong-667.html.]

Cô vợ nhỏ:"..."

Hình như lý.

Mặc dù lý, cũng dám hẹn thời gian địa điểm gặp mặt với Trần Thanh Dư, đây cô suýt một khách quen gài bẫy. Cho nên vẫn cẩn thận, chỉ đành tùy duyên thôi. nghĩ , qua cái làng thì còn cái quán nữa, thực cũng bình thường.

". chị đồ đựng ?"

Trần Thanh Dư:"Cô đưa luôn cái túi ban đầu cô cho , tính tiền cho cô."

Cô vợ nhỏ suy nghĩ một chút, lắc đầu:" lấy tiền , hai cái túi tặng chị, chị cũng mua nhiều , còn bao trọn gói, lấy tiền nữa."

bánh gạo và thịt lợn xé sợi cay tê đều đồ đắt tiền, bánh gạo cần gạo tẻ, thịt xé sợi thì khỏi . Bản những thứ đắt, còn thêm tiền công chế biến nữa. Cũng chỉ Trần Thanh Dư ngoài quen thói nhét nhiều tiền trong mới dám bao trọn gói một lúc như .

Hết cách , thời giống như mấy chục năm , quẹt một cái thanh toán xong, thật sự mua đồ thì vẫn dùng tiền mặt, Trần Thanh Dư cảm giác an , cho nên ngoài luôn mang theo khá nhiều tiền, mua sắm gì cũng đến mức luống cuống.

nào cũng dùng đến, thỉnh thoảng dùng một .

Hai nhanh chóng giao dịch xong, cô vợ nhỏ mặt mày hớn hở, bước chân nhẹ bẫng rời .

Hôm nay mở hàng đại cát.

Bán sạch bách trong một , gánh chịu rủi ro rong ruổi khắp các hang cùng ngõ hẻm nữa, hơn nữa trời lạnh thế cũng thể về nhà cuộn tròn trong chăn, hu hu, may mắn quá.

Trần Thanh Dư xách hai cái túi, cũng cảm thấy siêu may mắn, cô phát hiện , những chuyện khác bản chỉ bình thường, trong chuyện ăn uống, cô dường như đặc biệt may mắn. Kìa. Thế chẳng mua đồ ngon ?

Trần Thanh Dư vui vẻ về nhà, chỉ thiếu điều ngâm nga một khúc hát nhỏ.

"Ủa?"

Cô còn đến con phố nhà , bất ngờ thấy Quản Đình Đình.

Quản Đình Đình đang đợi , qua .

Quản Đình Đình đó theo dõi cô, thấy cô thật sự câu cá thì bỏ . Lúc đó một lúc lâu , ít nhất cũng hai ba tiếng . giờ ở đây! Trần Thanh Dư lập tức nấp góc tường.

Ừm, xem thử!

Ai bảo thời đại quá tẻ nhạt chứ. Một chút hóng hớt nhỏ nhoi cũng thú vị mà.

Trần Thanh Dư đang đợi, thì thấy tới Viên Hạo Phong.

Trần Thanh Dư:"..."

Hai họ đang quen , sắp kết hôn, chắc hẹn mua đồ, hết trò vui để xem !

Trần Thanh Dư đang định hiện , thì Viên Hạo Phong mất kiên nhẫn :"Cô tìm làm gì!"

Quản Đình Đình:" thái độ kiểu gì đấy!"

Viên Hạo Phong:"Cơ quan đang bận, việc gì thể đợi tan làm ?"

Quản Đình Đình hừ một tiếng, :" đến tìm , thì bao giờ mới tìm ? gặp mặt, còn tan làm với chả tan làm. cho , nhắm trúng một đôi khăn trải gối thêu uyên ương hồ điệp ở trung tâm bách hóa, lắm, mua , chúng kết hôn dùng."

Khóe miệng Viên Hạo Phong giật giật, lập tức :"Chẳng chúng bàn bạc xong điều kiện ? đòi thêm đồ nữa? Chúng kết hôn để sống qua ngày cho t.ử tế, cô làm cái trò gì ."

Quản Đình Đình:" cưới đương nhiên dùng đồ , nếu kết hôn làm gì? đồng ý cưới , mấy thứ chẳng nên chuẩn ? Hồi chị gái kết hôn..."


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...