Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

[Thập Niên 70] Quả Phụ Nhỏ Ở Khu Tập Thể

Chương 748

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Thật sự mà , cơ hội kiếm tiền sớm nhất, tuyệt đối quần áo.

Đây cũng lý do Trần Thanh Dư thử xem , thực cô căn bản từng buôn bán bao giờ, vẫn nắm bắt cơ hội.

Câu đó thế nào nhỉ?

Heo ở đầu gió cũng thể bay lên.

Cô dù cũng đến mức bằng con heo chứ?

Trần Thanh Dư và Thái Minh Minh mang theo nhiều phiếu lương thực quốc, tàu hỏa mua cơm cần phiếu, bây giờ ngược đều tiết kiệm , Trần Thanh Dư cũng tiêu, :"Chúng tìm một quán nhỏ cần phiếu ăn thử xem."

"Hả?"

Trần Thanh Dư:" em."

Chị đừng , chẳng cần tốn công tìm kiếm, hai nhanh mò mẫm đến một quán mì.

Trần Thanh Dư:"Chỗ nhé?"

"."

Hai cùng bước , vẫn đến giờ ăn cơm, cũng ít , bà chủ quán mặt mày hớn hở chào hỏi:"Hai cô em mau tìm chỗ , ăn chút gì? tường đều ghi đấy, hai xem ."

Trần Thanh Dư ngẩng đầu lên: Ồ hô!

Cô quét mắt một vòng, :"Cho em một phần mì sốt cà chua, chị dâu chị ăn gì?"

Thái Minh Minh:"Cho chị một phần mì chay cải thìa ."

Đây món rẻ nhất .

Trần Thanh Dư:" , bà chủ, thêm cho mỗi bọn em một quả trứng, lấy thêm một đĩa thịt bò sốt tương nữa."

" ngay!"

Thái Minh Minh:"!!!"

Chị :"Em điên ! Một đĩa thịt những hai tệ, đắt quá."

Trần Thanh Dư:"Chúng đường xa chịu nhiều khổ cực như , đương nhiên ăn chút đồ ngon bồi bổ chứ. Bữa em mời chị." Mắt thấy Thái Minh Minh định từ chối, Trần Thanh Dư:" chị mời em."

Thái Minh Minh:"..."

Cho dù Trần Thanh Dư tiêu tiền, chị cũng xót xa, tiêu cũng tiêu , dứt khoát gật đầu.

Chị nhỏ:" chị cũng mời em ăn thịt."

Trần Thanh Dư mỉm .

Lúc Trần Thanh Dư ngược cảm nhận , hai ngoài tuy thể giúp đỡ lẫn , quả thực tự tại bằng một . Một thì chắc chắn ăn gì thì ăn, làm gì thì làm. hai cũng cái lợi hai .

Bây giờ thì thấy gì, đợi lúc về thành phố hàng hóa , sẽ thể hiện cái lợi hai .

Con ba cái gấp, vệ sinh gì đó đều trông coi đồ đạc. Nếu với cái trị an tàu hỏa , trộm cắp từng bầy từng lũ, khéo một chuyến đồ đạc mất sạch sành sanh. Cho nên phiên , ít nhiều cũng tiện lợi hơn nhiều.

Trần Thanh Dư đang suy nghĩ miên man, Thái Minh Minh cũng thấp giọng :"Thực vật giá ở đây cao."

Trần Thanh Dư gật đầu, tán thành suy nghĩ Thái Minh Minh, cứ bản Trần Thanh Dư , cô gọi một bát mì sốt cà chua, cô liếc bàn bên cạnh , khẩu phần một chút cũng nhỏ. một bát mì mới hai hào, thể gọi kinh tế thiết thực .

Tứ Cửu Thành bọn họ cũng hai hào, nhiều bằng ở đây, còn cần phiếu!

Đây chính lợi ích cửa hàng tư nhân.

Trần Thanh Dư mím môi:"Bà chủ, cho em thêm một bát mì thịt kho."

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/thap-nien-70-qua-phu-nho-o-khu-tap-the/chuong-748.html.]

Thái Minh Minh:"Hả? Em ăn hết ."

Trần Thanh Dư kiên định:"Em ăn hết."

Bà chủ quán :" cũng thấy cô ăn hết , cô bát nhà xem, to lắm đấy."

Trần Thanh Dư ngọt ngào:"Em , em thật sự ăn hết mà."

" ."

Thái Minh Minh cảm thán:"Thái độ phục vụ ở đây thật đấy."

Cửa hàng tư nhân, thái độ thể ?

mà, Thái Minh Minh cảm thấy, Trần Thanh Dư chắc chắn ăn hết. Sự lãng phí tiếc bao, chị ngập ngừng thôi. Chỉ căn bản đợi chị nghĩ quá nhiều khuyên quá nhiều, mì và thịt bò sốt tương bưng lên, Trần Thanh Dư cúi đầu xì xụp ăn.

Cô ăn cơm phát tiếng động cũng tính nhanh, ... ăn thật sự nhiều a.

Thế , hề chút dáng vẻ nào ăn no căng cả.

Thực khách lén sang:"..."

Bà chủ quán khiếp sợ:"..."

Thái Minh Minh trợn mắt há hốc mồm:"..."

Chuyến , Thái Minh Minh trợn mắt há hốc mồm thì cũng khiếp sợ, mà, chị cũng hết cách a! Ai bảo chuyện khiến khiếp sợ nhiều như chứ.

Hai thanh toán tiền bước ngoài, Thái Minh Minh vẫn còn lắp bắp:"Em em em em, em cũng ăn nhiều quá đấy, em thật sự no căng ."

Trần Thanh Dư lắc đầu.

:"Dọc đường em đều ăn no mà."

dày cô lớn, mấy ngày nay tàu hỏa tuy bữa nào cũng ăn, căn bản đủ, điều cô cũng thể hiện sức ăn tàu. Chủ yếu , mùi vị tàu cho lắm, khẩu vị cô cũng .

Tuy thật sự ăn no, cũng cưỡng cầu.

Bây giờ xuống xe tự nhiên ăn nhiều một chút.

Vốn dĩ cô định ăn một chút lát nữa ngoài ăn vụng. chuyển niệm nghĩ , cũng thể nào cũng giấu giấu giếm giếm, chi bằng thích hợp bộc lộ một chút. Như bản cũng nhẹ nhõm. Trần Thanh Dư :"Em vẫn khá ăn, cho nên thường xuyên ăn no."

Thái Minh Minh:"..."

Chị :"Bình thường nếu em ăn với sức ăn , thì ..."

Trần Thanh Dư mỉm :" thôi, về nghỉ ngơi. Ngày mai còn ngoài nữa, em ăn nhiều một chút, cũng thấy nhà ai ăn cơm mà ăn đến sạt nghiệp cả."

Thái Minh Minh rầu rĩ:"Thấy ."

Trần Thanh Dư:"Phụt!"

Cô trêu chọc:"Kiến thức chị cũng rộng rãi phết."

Thái Minh Minh:" trong làng nhà đẻ chị đấy."

Hai lải nhải buôn chuyện...

Hai tuy dạo một vòng chẳng mua gì, ăn uống tồi, mấy ngày nay tàu hỏa cũng ngủ ngon, cho nên hai chỉ ăn một bữa no nê, mà về đến nơi lăn ngủ ngay. Quả nhiên ngày hôm , bọn họ khôi phục chút nguyên khí.

Trần Thanh Dư định đến Sa Hà, cô từng đến Dương Thành, về khu chợ bán buôn , bây giờ , cô và Thái Minh Minh hỏi đường, một mạch đến nơi, xuống xe, thấy bên tiếng ồn ào náo nhiệt.

Khắp nơi cả nước ít đến lấy hàng.

Thái Minh Minh cảm thán:"Lúc ở Tứ Cửu Thành, cứ nhắc đến bày sạp, ai nấy đều lộ vẻ mặt khinh bỉ, cứ như ôn thần gì . Cảm giác chẳng ai làm cái . đến đây, kiếp, em xem , . a! Cảm giác chúng chậm một chút giành phần."


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...