[Thập Niên 70] Quả Phụ Nhỏ Ở Khu Tập Thể
Chương 807
Thạch Hiểu Vĩ mang niềm vui cho , cũng thiện với gã.
Đừng bỏ lỡ: Đừng Hành Nữa, Ông Trùm Theo Đuổi Vợ Anh! - Mục Cửu Tiêu & Lâm Tích, truyện cực cập nhật chương mới.
Trần Thanh Dư chỗ thì thấy Thái Minh Minh đang buồn ngủ díp cả mắt, lúc bên ngoài trời nhá nhem tối. Đèn trong toa tàu cũng bật sáng, sáng lắm, cả toa tàu chìm trong một luồng ánh sáng lờ mờ. Tiếng bánh xe lửa chạy xình xịch hòa cùng tiếng gió rít vù vù bên ngoài, khiến dễ buồn ngủ.
Trần Thanh Dư:"Minh Minh, chị ngủ một lát ."
" cần , buồn ngủ."
Trần Thanh Dư:"Ngủ , chị cứ chợp mắt một lát, đợi chị tỉnh thì đổi ca cho ngủ."
Thái Minh Minh gật đầu:"Thế cũng ."
Hồi ở khu tập thể, Trần Thanh Dư luôn gọi Thái Minh Minh chị dâu, khi ngoài lạ, đa thời gian cô đều gọi thẳng tên. Nếu , cứ réo một tiếng "chị dâu" mấy ngoái đầu , gọi tên vẫn chuẩn xác hơn.
Cô thì tinh thần đang tỉnh táo lắm, hai tròng mắt đen láy sáng rực, tựa lưng ghế. Đừng thấy đang buổi tối, vẫn chỗ đấy, chẳng qua đông như ban ngày thôi. Ban ngày những ghế đa chặng ngắn. chặng ngắn cũng hiếm khi tàu ban đêm. Thế nên buổi tối ít hơn ban ngày, một cũng tìm chỗ dựa dẫm để chợp mắt một lát. bệt xuống sàn, chẳng thèm để ý xem bẩn .
Đám ở chợ đen một góc đ.á.n.h bài tú lơ khơ, ai thua thì búng trán, giờ vẫn đang chơi hăng say, cũng mấy xúm xem náo nhiệt. Lúc cách sự việc buổi chiều cũng qua mấy tiếng đồng hồ . Thế mà vẫn thấy Xa Vĩnh Phong và Xa Vĩnh Cường .
Chắc việc xác minh danh tính vẫn chờ.
Chuyến tẻ nhạt , cần chút kịch tính xen ngang mới vui vẻ .
Trần Thanh Dư lẩm bẩm trong lòng, bắt đầu tính toán chuyện lấy hàng . cô vẫn định bán quần jeans, Tứ Cửu Thành đông dân, cho dù lớn tuổi mua, thanh niên tiêu thụ ngần quần jeans thì vẫn dư sức.
Trần Thanh Dư bắt đầu vạch kế hoạch.
Cô hành động thật nhanh, ít nhất nhanh hơn những kẻ khác, bán sớm một ngày kiếm lời sớm một ngày. chắc chắn thể trụ đến lúc bọn họ về, xem cô tính toán thêm nhiều bề nữa...
Trần Thanh Dư cụp mắt xuống.
Cô đang mải nghĩ chuyện kiếm tiền, thì lúc hai em nhà họ Xa đang c.h.ử.i thề ầm ĩ dọc đường về. Xa Vĩnh Cường mơ cũng ngờ gặp tai bay vạ gió thế , suýt chút nữa thì coi kẻ trộm.
Tuy cũng chẳng làm gì bọn gã, chỉ bắt chờ xác minh danh tính, hết tốp nhân viên đường sắt đến tốp khác ngang qua, cứ bọn gã như khỉ trong rạp xiếc. em nhà họ Xa thể tức lộn ruột? Ban đầu bọn gã còn hiểu, nhanh phản ứng , chắc chắn cái thằng ranh con ở toa tàu bịa chuyện bôi nhọ nhà bọn gã, chắc chắn thế!
Hai gã tức đến đỏ bừng cả mặt, dọc đường hận thể g.i.ế.c .
Giờ thì cuối cùng cũng xác minh rõ ràng, bọn gã đồng bọn tên trộm, lúc mới thả .
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/thap-nien-70-qua-phu-nho-o-khu-tap-the/chuong-807.html.]
Xem thêm: Tổng Giám Đốc Cố, Vợ Cũ Của Anh Đã Nổi Tiếng Trong Giới Khoa Học (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Nhắc mới nhớ, tên trộm cũng đủ xui xẻo, tự nhiên vấp ngã, làm văng cả ví tiền ngoài, ăn trộm mà làm ăn thế , bôi tro trát trấu mặt giới hai ngón.
nhé, xui xẻo , những tên trộm khác chuyến tàu cũng nghĩ y như .
thế, tàu hỏa còn những tên trộm khác, ở đây đông đúc chật chội, hơn nữa thể lên xuống tàu bất cứ lúc nào, tiện để tẩu thoát. Thế nên đây địa bàn hoạt động thường xuyên bọn móc túi. Bọn chúng cũng quen với việc đồng nghiệp tóm, bản cẩn thận chút .
ngờ một thằng ngu đến mức tự bạo như thế.
ngu hết phần thiên hạ.
Quá đáng ghét, thực sự quá đáng ghét.
tàu trộm bắt, hành khách đều cảnh giác hơn hẳn, bọn móc túi cũng khó tay hơn. Tần suất cảnh sát đường sắt tuần tra qua cũng tăng lên.
Hai tên Xa Vĩnh Phong và Xa Vĩnh Cường c.h.ử.i rủa, chẳng dám lớn tiếng, chỉ sợ gặp cảnh sát hoặc nhân viên đường sắt, giải thích rõ gọi . Bọn gã vất vả lắm mới xác minh danh tính, đương nhiên dám gây chuyện nữa. Nếu , e đến Dương Thành thì bóc lịch .
Hai gã mang vẻ mặt đầy sát khí, ngang qua toa tàu , Xa Vĩnh Cường hận thể lập tức tìm Thạch Hiểu Vĩ tính sổ, lúc Thạch Hiểu Vĩ và Viên Hạo Phong đều ăn no rửng mỡ, ngủ say sưa . đến ánh mắt thù hận Xa Vĩnh Cường.
Hai gã dám làm bậy, một mạch về chỗ .
Vương Kiến Quốc lúc đang buồn ngủ díp mắt, cuối cùng cũng đợi hai gã về, lầm bầm:"Hai thế. đợi mãi đợi mãi mà hai chẳng về, làm sốt ruột c.h.ế.t ."
Xa Vĩnh Phong trào phúng :"Tàu hỏa thì chỉ to chừng , lên trời xuống đất tìm chúng thì cũng tìm thấy thôi. Cứ ỳ ở đây nhúc nhích thì lời ý làm gì."
Vương Kiến Quốc lập tức phân bua:" , sợ chỗ chiếm mất, tàu đông thế , chiều nay bao nhiêu đây ? Đều cản hết đấy, nhận ít cái lườm nguýt, kẻ nóng tính còn định vung nắm đ.ấ.m với cơ. Nếu cũng dậy, e lúc về chẳng đòi chỗ . Chúng còn một đoạn đường dài nữa, lúc nào cũng chỗ mà nghỉ ngơi chứ, hơn nữa cũng , với năng lực thì sẽ nhanh chóng giải quyết xong chuyện thôi, nên mới nhúc nhích, mau xuống chợp mắt một lát , chuyến nhường đường lâu lắm, chiều mai mới đến nơi, nghỉ ngơi nhiều . Chúng xuống tàu còn ..."
chớp chớp mắt, ý bọn họ còn bám theo Trần Thanh Dư.
Xa Vĩnh Phong:"."
em Xa Vĩnh Phong ăn bài Vương Kiến Quốc.
Dù thì Vương Kiến Quốc cũng dẻo miệng, nếu thì cũng chẳng làm cái nghề thu mua .
Tiếng tàu hỏa xình xịch vang lên ngớt.
Xa Vĩnh Phong híp mắt , còn Xa Vĩnh Cường thì c.h.ử.i thề:"Cái con khốn nạn , nếu vì xử lý nó, chúng lên chuyến tàu , gặp chuyện xui xẻo thế , cứ chờ xem, nhất định cho nó một bài học trò."
Chưa có bình luận nào cho chương này.