Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng

Chương 22: Đêm đầu tiên đến theo quân đầy kịch tính

Chương trước Chương sau

Đêm khuya, bầu kh khí trong phòng trở nên ám và kiều diễm, dường như ngọn lửa đang âm ỉ cháy, tỏa ra sự cuồng nhiệt nóng bỏng.

Phó Tư Niên hôn sâu Giang Đường sau đó xoay đè cô xuống chiếc giường đôi vừa được dọn dẹp sạch sẽ khiến chồng chăn xếp trên giường cũng khẽ rung rinh.

Giang Đường nằm ngửa, ngước mắt đàn đang đè lên , đôi môi nóng hổi khẽ hé mở, thở dốc từng hơi gấp gáp.

Tim cô đập loạn nhịp thình thịch, tưởng chừng như sắp nhảy vọt ra khỏi lồng ngực.

“Phó... Tư Niên... đợi đã... nh quá ...”

Mọi chuyện diễn ra quá đỗi tự nhiên, rõ ràng thèm muốn cơ thể trước là cô nhưng khi sắp “lâm trận” thật sự, Giang Đường lại th trong lòng bồn chồn, thấp thỏm kh yên.

hai nên dành thêm vài ngày để tìm hiểu nhau đã kh?

Khuôn mặt Giang Đường đỏ bừng, ánh mắt mơ màng. th Phó Tư Niên ngồi dậy cởi phăng chiếc áo sơ mi, động tác dứt khoát mạnh mẽ như mãnh hổ, đồng t.ử cô khẽ co lại vì rung động.

Rõ ràng mới giây trước còn do dự bảo nh quá, giây sau đã lại ên cuồng cảm th thể “chấp nhận” được .

Phó Tư Niên lại cúi xuống, chống tay hai bên tai Giang Đường.

Củi khô lửa bốc, chỉ cần một mồi lửa là bùng cháy.

Giang Đường nhắm mắt lại, chuẩn bị sẵn sàng đón nhận tất cả thì bỗng nghe th tiếng gió rít ù ù bên tai, tiếp đó là tiếng “rắc” như tiếng gỗ gãy.

Điều này khiến cô giật cảnh giác, linh cảm chuyện chẳng lành sắp xảy ra.

Ngược lại, Phó Tư Niên - vốn dĩ cảnh giác nhất - lúc này đang chìm đắm trong d.ụ.c vọng nên hoàn toàn kh để ý đến những động tĩnh khác trong phòng.

“Phó Tư Niên, đợi đã, dừng lại! Dừng lại ngay!”

Giang Đường vỗ vỗ vào n.g.ự.c Phó Tư Niên, nhắc nhở dừng lại.

Nhưng đàn chẳng những kh dừng lại mà còn ôm cô chặt hơn, bàn tay vuốt ve ngày càng táo bạo.

Đúng lúc này: “xoảng” một tiếng - đó là tiếng kính vỡ.

Tiếp theo là tiếng “rầm” - đó là tiếng cửa sổ rơi xuống đất.

Tiếng động bất ngờ khiến cả hai trên giường bừng tỉnh.

Giang Đường và Phó Tư Niên cùng ngẩng đầu lên, ngỡ ngàng những mảnh cửa sổ rơi lả tả dưới đất và bầu trời đen kịt bên ngoài.

Gió lạnh đêm khuya ùa vào, thổi thốc vào cơ thể đang nóng hừng hực của cả hai.

Giang Đường vừa gội đầu xong lại ăn mặc phong ph, quần áo xộc xệch nên rùng ớn lạnh.

Phó Tư Niên vội vàng bế Giang Đường đứng dậy, vớ l áo khoác của ném cho cô sau đó nh chóng mặc lại chiếc sơ mi vừa cởi.

khẽ dặn: “Em cẩn thận kẻo lạnh, dưới đất mảnh kính vỡ đ, đừng lại lung tung.”

Vừa dặn vợ đừng lại, Phó Tư Niên lại tự bước về phía cửa sổ. Cái nhà tập thể rách nát này, sớm kh hỏng muộn kh hỏng, cứ nhè đúng cái đêm vợ con đến mà dở chứng liên tục.

Hết cửa chính rụng làm bị con gái cười, giờ lại đến cửa sổ rơi làm hỏng chuyện tốt của .

Phó Tư Niên đưa tay chạm vào khung cửa sổ, nửa cánh cửa còn lại đang lung lay sắp rụng cũng rơi “xoảng” xuống đất ngay trên tay .

cẩn thận.” Giang Đường vội nhắc.

Mặt Phó Tư Niên đen sì như đáy nồi, mây đen giăng kín trên khuôn mặt tuấn tú, đủ th đang uất ức đến mức nào.

đã nhịn ăn “thịt” suốt năm năm trời, khó khăn lắm miếng thịt mới dâng đến tận miệng, dễ dàng lắm ?

Haizz đã nhịn được năm năm thì nhịn thêm chút nữa cũng chẳng c.h.ế.t ai.

Phó Tư Niên ra màn đêm đen đặc bên ngoài, khi quay đầu lại thì sắc mặt đã dịu nhiều. Đôi mắt đen sắc bén quét qua những đồ đạc còn lại trong phòng.

Căn phòng đơn sơ, chỉ một cái tủ quần áo và một cái giường, đến cái bàn viết cũng kh .

Hôm nay cửa sổ đã rụng , ngày mai khéo tủ quần áo hỏng, giường sập cũng nên?

Giường... sập?!

Nghĩ đến đây, ánh mắt Phó Tư Niên bỗng lóe lên tia sáng r mãnh đầy toan tính.

Dưới ánh mắt kinh ngạc của Giang Đường, Phó Tư Niên bất ngờ về phía tủ quần áo trong góc phòng, giơ chân đá mạnh hai cái.

Thùm thùm, rầm!

Một chân tủ gãy lìa, biến cái tủ thành kẻ què ba chân.

Tiếp đó, Phó Tư Niên tiến đến chiếc giường vẫn còn nguyên vẹn trong phòng, dùng lực y hệt ban nãy đá mạnh hai cái.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Thùm thùm!

Kẽo kẹt kẽo kẹt!

Lần này chiếc giường chỉ phát ra tiếng kẽo kẹt rung lắc, xem ra cũng khá chắc c nhưng chắc cũng chẳng trụ được bao lâu nữa.

Giang Đường đang nghĩ vậy thì th Phó Tư Niên lại giơ chân đá bồi thêm một cú vào chân giường.

Cú đá này vô cùng dứt khoát và mạnh mẽ.

Tiếng “rắc” vang lên, chân giường gãy đôi, cả chiếc giường đổ nghiêng ngả xuống đất.

Tóm lại một câu: Giường sập .

Phó Tư Niên tỏ vẻ hài lòng, sự sảng khoái vì mưu kế thành c hiện rõ trong đáy mắt, bù đắp cho nỗi bực dọc ban nãy.

Nhưng trong mắt Giang Đường, cái giường này rõ ràng là bị Phó Tư Niên đá sập, chứ bình thường chắc nó vẫn dùng tốt chán.

Trong lúc Giang Đường còn đang há hốc mồm kinh ngạc thì Phó Tư Niên lên tiếng:

“Đường Đường, đồ đạc trong phòng này cũ quá , hỏng hết cả, mai sẽ gọi đến sửa. Tối nay phòng này kh ngủ được nữa, em sang phòng Triều Triều và Nguyệt Nguyệt ngủ tạm nhé.”

Giang Đường ngập ngừng hỏi: “Thế... còn ?”

về văn phòng đơn vị, ở đó giường gấp, ngủ tạm.”

Nói xong, Phó Tư Niên còn bồi thêm một câu:

“Giường của bọn trẻ là giường mới, em yên tâm, kh sập được đâu.”

“... Ờ.”

Giang Đường gật đầu, Phó Tư Niên chỉnh trang lại quần áo ra cửa.

Cô theo phản xạ theo nhưng bị cản lại.

nói: “Đường Đường, em mặc phong ph lắm, bên ngoài gió lạnh, đừng ra nữa. M hôm nay em vất vả , quay vào nghỉ ngơi .”

“Phó Tư Niên, cũng nghỉ ngơi sớm nhé, ngủ ngon.”

“Ngủ ngon.”

Sau khi Phó Tư Niên khỏi, nghe tiếng đóng cửa, Giang Đường quay lại căn phòng bừa bộn một lượt. Đặc biệt khi th chiếc giường tan hoang, trong đầu cô lại hiện lên cảnh tượng suýt chút nữa “cháy nhà” với Phó Tư Niên.

Thật là kh! dám! !

Giang Đường đỏ mặt nhắm mắt lại, tim vẫn đập thình thịch, vội vàng quay định rời khỏi phòng.

Đúng lúc đó, cô nghe th âm th th báo quen thuộc, chiếc vòng ngọc trên cổ tay cũng phát ra ánh sáng trắng yếu ớt.

[Hệ thống kh gian nhắc nhở: Trong phạm vi 3 mét qu chủ nhân một thỏi vàng.]

[Xin chủ nhân tìm kiếm kỹ càng, tránh bỏ lỡ kho báu...]

Thỏi vàng?!

Giang Đường trợn tròn mắt căn phòng rách nát đến mức cửa sổ cũng bị gió thổi bay này, vậy mà lại giấu vàng ư?

Xem ra kh gian hệ thống này còn chức năng dò tìm kho báu, chắc c kh sai được.

Giang Đường lục lọi khắp phòng một lượt nhưng vẫn chẳng th thỏi vàng nào, trong khi hệ thống vẫn liên tục nhắc nhở rằng nó đang ở gần.

Khi cô tiến lại gần chỗ chiếc giường, ánh sáng trắng trên vòng tay càng rực rỡ hơn.

Ánh mắt Giang Đường dừng lại ở chân giường bị Phó Tư Niên đá gãy.

Cô nhặt khúc gỗ gãy lên từ khe nứt th một màu vàng chói lọi...

Đúng là thỏi vàng thật!

Đồ đạc trong khu tập thể quân đội đều do phòng hậu cần cấp phát, từ những đợt thu giữ trong thời kỳ đặc biệt nên đủ loại thượng vàng hạ cám, cũ mới lẫn lộn.

Chiếc giường này... biết đâu vốn là của một địa chủ nào đó để giấu của cải nên đã nhét vàng vào trong chân giường.

Giang Đường vẫn chưa hiểu tại Phó Tư Niên lại đá sập giường nhưng hóa ra lại là chuyện tốt, nếu kh thì cô phát hiện ra vàng được chứ?

Vàng bạc châu báu trong kh gian nhiều đến m thì cũng chẳng bao giờ là thừa.

Giang Đường hí hửng thu cả chân giường lẫn thỏi vàng vào kh gian. Sau khi kiểm tra kỹ bốn chân giường còn lại chỉ là gỗ thường, đêm đầy kịch tính này cuối cùng cũng kết thúc.

Cô sang phòng Triều Triều và Nguyệt Nguyệt, chen chúc cùng hai con ngủ một giấc thật ngon.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...