Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Thập Niên 70: Quan Quân Mặt Lạnh Sa Vào Tay Kiều Mỹ Nhân

Chương 558

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Mời Quý độc giả CLICK liên kết hoặc ảnh bên

mở ứng dụng Shopee, đó trở để tiếp tục bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Triệu Trung Tường thành công ôm các bé xong, đến nếp nhăn chồng chất: “Hai đứa bé giống cháu, sợ lạ.”

“Bánh Trôi và Bánh Nhân Đậu thật sự càng lớn càng đáng yêu, cũng càng ngày càng giống .” Tạ Lệ thấy hai bé lúc Diệp Cẩm Lê còn đang ở cữ.

“Các cháu còn ăn cơm , ăn gì mợ làm cho.”

Diệp Cẩm Lê: “Chúng cháu đều ăn cơm mới đến, mợ đừng bận rộn nữa.”

các bé nhờ mợ trông nom một lát nhé, cháu và Vân Trạch dạo chợ .”

Tạ Lệ : “, các cháu cứ yên tâm, chúng sẽ trông nom các bé.” lớn tuổi thì thích náo nhiệt, trong nhà thêm hai bảo bối, bà vui mừng tả xiết.

Diệp Cẩm Lê đưa sữa bột và bình sữa mang theo, cùng với những món đồ chơi các bé thường chơi .

Thành công cắt đuôi hai tiểu gia hỏa, hai thuận lợi đến chợ công xã Hồng Hà.

Công xã Hồng Hà nhiều năm chợ, cho nên cũng đặc biệt náo nhiệt, đến bày quán cũng nhiều hơn .

Diệp Cẩm Lê phụ trách mua sắm, còn Cố Vân Trạch thì phía xách đồ, tuy rằng mua thịt bò cô , cũng mua ít thứ.

dạo mệt mỏi liền tùy ý tìm một quán mì phở nhỏ xuống.

Diệp Cẩm Lê: “Chúng lâu ngoài ăn cơm riêng như .”

Cố Vân Trạch: “ mỗi tuần chúng ngoài ăn một , mang theo hai đứa bé.”

Diệp Cẩm Lê chớp mắt: “ thật sự sợ bảo bối làm loạn ?”

Cố Vân Trạch ghé sát , khóe miệng nhỏ đến khó phát hiện khẽ cong lên, hạ giọng : “Bảo bối chỉ em.”

Diệp Cẩm Lê mím môi : “Bảo bối em chỉ .”

Cố Vân Trạch: “……”

Đến khi trở Đại Đội Thắng Lợi thì buổi chiều.

Diệp Cẩm Lê đồ vật treo ở cửa chính, mở miệng : “Cái nôi vẫn cái nôi cháu dùng hồi nhỏ ?”

chút hiếm lạ cái nôi độc đáo , cái nôi bằng tre buộc mấy sợi dây treo thanh tre, lợi dụng độ đàn hồi tre thể đung đưa lên xuống trái .

Cái nôi làm rộng rãi, Bánh Trôi và Bánh Nhân Đậu xuống cũng thích hợp, bên trong lót đệm bông mềm mại, ngoài còn màn sa trắng thông thoáng để phòng muỗi đốt.

Tuy nhiên, món đồ chỉ thể , nếu dậy sẽ lật, cho nên thông thường cần lớn ở bên cạnh trông chừng.

Tạ Lệ : “ , cháu mang các bé đến, cháu cách một ngày liền phòng tạp vật lấy thứ lau chùi sạch sẽ.”

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-70-quan-quan-mat-lanh-sa-vao-tay-kieu-my-nhan/chuong-558.html.]

“Hồi nhỏ cháu thích nhất đó, mỗi đặt lên đung đưa nín ngay.”

Diệp Cẩm Lê kéo tay nhỏ các bé, cúi ánh mắt dịu dàng : “ xem ông ngoại và bà ngoại thương các con bao.”

Bánh Trôi và Bánh Nhân Đậu ê a biểu đạt ý , Diệp Cẩm Lê hiểu chỉ một mực giúp các bé lau nước miếng.

Diệp Cẩm Lê chia một ít đồ vật mua từ chợ cho mợ.

Tạ Lệ : “Cháu xem, các cháu cứ liên tục nhét đồ cho chúng , mợ cũng dám mời cháu đến nhà nữa.”

Diệp Cẩm Lê: “Cũng bao nhiêu đồ vật, đều tấm lòng tiểu bối chúng cháu mà thôi.”

“Vốn dĩ một năm chẳng mấy khi gặp mặt, lẽ nào đồ vật cháu cũng thể mang theo ?”

Triệu Trung Tường một mực phụ họa : “Mợ cháu .”

“Chỗ chúng cái gì cũng thiếu, quần áo cũng , ăn gì thể tự trồng, còn thể sông mò cá, lên núi hái rau dại.” Cách đây một thời gian, trong thôn họ còn bắt một con lợn rừng nặng 300 cân, một trong những đặt bẫy, nhà họ còn thêm mấy cân thịt heo so với khác.

Diệp Cẩm Lê tinh chuẩn bắt Triệu Trung Tường: “ còn trong núi , biểu ca và chị Văn Thu ?”

Triệu Trung Tường: “ chỉ ở bên cạnh thôi.” Vận khí thì cũng thể bắt vài thứ.

duy nhất núi sâu theo đại đội trong thôn cùng , cháu tin thì hỏi mợ cháu xem.”

Tạ Lệ gật gật đầu làm chứng cho ông: “ cháu thật đó.”

Diệp Cẩm Lê: “ , cháu tin .”

Triệu Trung Tường vỗ vỗ n.g.ự.c : “Cháu đương nhiên tin .”

từ khi viện mấy khi núi sâu nữa.”

Diệp Cẩm Lê cong môi tiếng động: “ , cháu , cháu cháu giữ lời hứa nhất, cũng cháu kính yêu nhất.” Cô thầm lặng bổ sung “một trong đó.”

Triệu Trung Tường lúc mới vui vẻ nở nụ .

Diệp Cẩm Lê sớm hiểu một đạo lý, con thật đều cần dỗ dành, trẻ con cần lớn, lớn cũng ngoại lệ.

Triệu Trung Tường: “Thật bây giờ trong thôn cũng mấy khi cái khu núi phía đó nữa.” Trong thôn những nhà kỹ năng săn b.ắ.n cũng nhiều lắm, đây cũng núi tìm rau dại và hái nấm, dù sản vật ở núi phong phú, may mắn còn thể hái sâm núi hoang, cho nên lên núi tổng thể thu hoạch, bây giờ cơ bản đều .

Diệp Cẩm Lê: “Đều xong chuyện ?”

đợi Triệu Trung Tường chuyện, Tạ Lệ liền ghé sát nhỏ giọng : “Họ núi đó ma.”

Diệp Cẩm Lê: “???” Cô và Cố Vân Trạch liếc đều cảm thấy chút cạn lời, chuyện thật sự quá hoang đường , ác điểu cũng mà.

Diệp Cẩm Lê: “Mợ tin ?”


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...