Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Thập Niên 70: Quan Quân Mặt Lạnh Sa Vào Tay Kiều Mỹ Nhân

Chương 561

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Mời Quý độc giả CLICK liên kết hoặc ảnh bên

mở ứng dụng Shopee, đó trở để tiếp tục bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

tranh luận kết thúc với thất bại Triệu.

“Bên Vân Phàm thì kết quả , bên Văn Thu chút khiến lo lắng.” Từ Triệu Trung Tường gãy chân hủy bỏ hôn lễ, đến nay hai dường như vẫn ý định kết hôn.

Chuyện kết hôn bà cảm thấy thể kéo dài, càng về biến càng lớn.

Triệu Trung Tường cũng thở dài: “ lúc cần cố kỵ , chuyện gì lớn.”

“Cũng đều tại chỉ gây thêm phiền phức cho bọn trẻ.”

Tay Diệp Cẩm Lê cầm đũa dừng một chút: “Cũng thể như , ai thể dự đoán chuyện sẽ xảy đó, lúc đó bệnh viện , đương nhiên đặt ở vị trí đầu tiên, bằng khác cũng sẽ chị Văn Thu bất hiếu.”

Tạ Lệ trong chuyện cũng ủng hộ quan điểm cháu gái, bà chỉ cảm thấy con gái kéo dài hôn sự lâu như lắm cảm thấy già. “Tiểu Lê , thể trách ông, lẽ nào ông Văn Thu vui vẻ kết hôn trong khi ông thương viện , điều làm trong thôn chọc cột sống con gái chúng ?”

Trong thôn họ vốn dĩ truyền thống như , lớn thương bệnh tật thì nên làm hỉ sự, đương nhiên xung hỉ ngoại lệ.

xung hỉ gì chứ, đó khi nửa sắp xuống mồ thì nhà mới cần làm hỉ sự để xung hỉ, Triệu Trung Tường như .

Diệp Cẩm Lê giơ tay vén mái tóc bên tai: “Cháu Diêu Văn Bân hiện tại cũng đang làm việc trong thành phố.”

Tạ Lệ gật đầu: “Mấy tháng nhà bệnh nặng nên về nhà một chuyến, khi trở về liền trong nhà lấy tiền giúp tìm công việc ở bên .”

Bà ngay từ đầu tin còn vui mừng.

Cái hai đứa trẻ đều làm việc trong thành phố, tình cảm liền sẽ nâng cao một bước.

Nào ngờ tình cảm hai ngược phai nhạt ít, đừng tưởng rằng bà tuổi lớn thì cảm nhận , bà dù cũng ăn nhiều hơn họ hai mươi năm muối và cơm, thể rõ ràng chứ.

Hơn nữa con gái bà chỉ cần nhếch m.ô.n.g lên làm gì.

Diệp Cẩm Lê vẫn từ miệng một công việc trong thành phố.

lẽ mấy thích Diêu Văn Bân, Triệu Văn Thu khi chuyện phiếm với cô cũng thể đề cập thì đề cập.

Mày mắt Diệp Cẩm Lê chớp động: “ cha bên đó từ bỏ ?”

Tạ Lệ tạm dừng vài giây: “Mợ phỏng chừng đây lời trong lúc Văn Bân và nhà mâu thuẫn mà .”

“Làm cha nào nỡ chứ, cháu bây giờ cũng làm cũng thể hiểu loại tình cảm và sự ràng buộc huyết thống .”

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-70-quan-quan-mat-lanh-sa-vao-tay-kieu-my-nhan/chuong-561.html.]

Diệp Cẩm Lê: “ nhà lấy tiền giúp tìm công việc ở bên , tại giúp tìm ở bên ?” Bình thường trong tình huống nào cha nào giữ con gái ở bên cạnh chứ.

Tạ Lệ : “Cũng cùng Văn Thu tu thành chính quả .” Nếu nửa đường xảy ngoài ý thì hai đứa trẻ suýt kết hôn .

Hơn nữa, tìm công việc ở bên thì bên nhất định sẽ thả , tìm công việc ở bên thì chỉ cần đại đội trưởng phê duyệt thể giải quyết.

Cho nên vì lựa chọn Diêu Văn Bân, Tạ Lệ cảm thấy đứa trẻ so với bà tưởng tượng còn trách nhiệm và đảm đương hơn.

Diệp Cẩm Lê tiếp tục hỏi: “ thành còn về thăm mợ và ?”

Tạ Lệ : “ đến, cơ bản mỗi hai tuần đến một , một thời gian tuần nào cũng đến.” Bà nhỏ giọng lẩm bẩm một câu: “Cũng hai đứa trẻ .”

Lông mày Diệp Cẩm Lê khẽ động, cô luôn cảm thấy chỗ nào đó kỳ kỳ quái quái, hôm nào tìm thời gian cô hỏi kỹ Văn Thu mới .

Ăn cơm xong mấy liền chuẩn về.

Ngoài những đồ vật mua ở chợ, Triệu Trung Tường còn đưa cho Diệp Cẩm Lê hai một ít đồ khô phơi, như măng khô, khoai lang đỏ khô, ớt cay, ngoài còn đưa mười mấy quả trứng vịt muối.

đường trở về, Diệp Cẩm Lê ghế bế các bé, còn Cố Vân Trạch thì lái xe phía .

Dọc đường Diệp Cẩm Lê đều nghĩ đến chuyện mợ .

“Cố Vân Trạch, còn nhớ Diêu Văn Bân ?”

Cố Vân Trạch đến bây giờ cũng chỉ gặp hai , một ở nhà Triệu, khác ở nhà vợ, hai cũng nhiều, chỉ đơn giản chào hỏi, giao lưu sâu sắc.

gặp qua thì vẫn ấn tượng.

Cố Vân Trạch hai tay nắm c.h.ặ.t t.a.y lái, giai đoạn chút xóc nảy, nắm chặt hai tay dễ mất kiểm soát.

thấy vợ chuyện với , chậm tốc độ xe ngay đó trả lời: “Vẫn ấn tượng, ?”

Diệp Cẩm Lê chống cằm về phía : “ thấy thế nào?”

Cố Vân Trạch tạm dừng vài giây: “ thể thâm giao.”

Đôi mắt Diệp Cẩm Lê sáng rực lên, vội vàng gật đầu lia lịa: “Thì cũng cảm thấy như , em còn tưởng chỉ em nghĩ thế.” Chủ yếu lớn trong nhà đều hài lòng với , mợ hài lòng, cô cũng hài lòng, cho hai đồng thời hài lòng thì dễ dàng.

cô chính đối với cảm tình như .

thông qua trực giác, còn Cố Vân Trạch thông qua cái gì chứ, nghĩ Diệp Cẩm Lê cũng trực tiếp hỏi .


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...