Thập Niên 70: Quân Trưởng Lạnh Lùng Nghiện Vợ Đến Phát Cuồng
Chương 106: Yêu Nữ Quyết Tâm Phấn Đấu, Thầy Giáo Giang Sắp Ra Lò
Giang Nhung vào phòng, đóng cửa lại, ôm Tô Yến Đình vào trong ngực. Tô Yến Đình ghét bỏ : “ lại thích ôm ấp như vậy, , qua bên kia dưới quạt , nóng c.h.ế.t .”
“Giang Nhung, cái chức thợ làm bánh này của em phỏng chừng là kh làm được , vừa hai cán sự lại đây nói chuyện c tác, còn cười nhạo em một trận, nói em kh làm được việc này, chỉ thích hợp quét lá cây.”
Tô Yến Đình càng nghĩ chuyện này càng cảm th chút tức, ta tới giới thiệu sắp xếp c việc, thật là một chuyện tốt, nhưng dựa vào cái gì ngữ khí lại cao cao tại thượng như vậy? giống như đám nhà các cô là tới tống tiền, tùy tay cho chút bạc vụn đuổi cho xong chuyện.
Cho cô một c việc quét lá cây, còn muốn cô mang ơn đội nghĩa?
Giang Nhung: “Kh c việc thì nuôi em.”
Tô Yến Đình cười nhạo một tiếng, loại câu nói “ nuôi em” này nghe qua tựa hồ cảm động, nhưng cô lại kh một con thú cưng được nuôi nhốt, vì cái gì cần khác tới nuôi sống.
Nếu thật sự yên tâm thoải mái mà được ta nuôi, đó chính là bị bẻ gãy móng vuốt, rút răng n, bị thuần phục thành một con cừu vô hại.
Giang Nhung vuốt ve mặt cô: “Bất quá, Yến Đình, hy vọng em thể làm chuyện muốn làm.”
“Lúc trước khi muốn cưới em, trong lòng từng một ít ý tưởng kh tốt lắm. muốn cho em mỗi ngày ở nhà vây qu đảo qu, giặt quần áo nấu cơm cho , một lòng một dạ nghĩ cách l lòng .”
lẽ là phía trước đã từng vạch trần mặt tối của nhau, hiện tại Giang Nhung nhưng thật ra thẳng t thành khẩn mà nói ra những ý tưởng đã từng .
Tô Yến Đình ghét bỏ một tiếng: “ thật đúng là cái gã đàn tồi tệ, xem m cái ý tưởng ích kỷ này của , còn mỗi ngày vây qu đảo qu, còn một lòng một dạ l lòng … Kh trách em phía trước muốn lăn lộn .”
“Em còn ngại lăn lộn quá ít đ!”
Giang Nhung buồn cười: “ sửa lại .”
“Hiện tại em kh làm được thợ làm bánh, lại kh vui quét lá rụng, kh đang cao hứng ? Liền nghĩ em về sau mỗi ngày vây qu đảo qu, chiếu cố ăn uống tiêu tiểu… Thế thì em kh vợ , em là mẹ ruột đ, con trai ngoan, gọi một tiếng mẹ xem nào.”
Giang Nhung bưng lên cái giá: “Càng ngày càng hồ nháo, phạt chạy mười vòng.”
Tô Yến Đình hừ một tiếng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-70-quan-truong-l-lung-nghien-vo-den-phat-cuong/chuong-106-yeu-nu-quyet-tam-phan-dau-thay-giao-giang-sap-ra-lo.html.]
Giang Nhung: “Cơ hội c việc về sau còn , kh vội nhất thời.”
“Tiểu Giang đồng chí, hiện tại em nói với một chút về tính toán của em. Chuyện học việc ở cửa hàng bánh ngọt, em vẫn tính toán làm m ngày, tổng kh thể chưa làm đã từ bỏ, kh chừng em còn thể nhờ đó tìm được c việc thích hợp.”
Tô Yến Đình nghĩ là, cơ hội học việc như vậy, thể xem bếp sau của cửa hàng bánh ngọt hiện giờ cũng là cực tốt. Mặt khác, thêm một con đường tìm hiểu tin tức, cho dù cô kh thể làm thợ làm bánh, chẳng lẽ kh thể làm c việc khác ?
Cơ hội kh từ trên trời rơi xuống, mà là cần chủ động tr thủ.
Giang Nhung: “Được.”
“Mặt khác, tìm cho em giáo viên dạy bổ túc kia khi nào lại đây?” Tô Yến Đình nghĩ thầm vừa lúc chính mượn cơ hội tức giận để biểu quyết tâm phấn đấu: “Em kh muốn lại bị ta coi thường, mở miệng ngậm miệng nói em là đàn bà nhà quê kh văn hóa, kh xứng với , trèo cao .”
“Em hiện tại nỗ lực học tập kh vì muốn chứng minh thể xứng đôi với , em muốn chứng minh chính là một ưu tú, em học là vì chính , kh vì xứng đôi với .”
“Đàn bà nhà quê thì làm ? Đàn bà nhà quê cũng thể làm sinh viên.”
Tô Yến Đình nghĩ còn thế nào cũng thi cái đại học ra cho ta xem, cô muốn học kiến thức về quản lý c thương xí nghiệp. Trước kia cô liền dám từ bỏ biên chế giáo viên để một gây dựng sự nghiệp, tương lai càng là thập niên 80 hoàng kim rực rỡ, cô cái gì kh dám làm?
Qua trải nghiệm hai ngày nay, làm cô nhắm ngay một thứ, đó chính là các loại đồ ện gia dụng cùng sản phẩm ện tử.
Hiện giờ trong nước quá thiếu thốn m thứ này, mọi khả năng cũng kh nỡ ăn một miếng bánh kem ngọt ngào, nhưng càng ngóng tr trong nhà thể tủ lạnh, máy giặt, TV… Trong phòng bếp máy hút khói dầu, máy rửa chén, tủ khử trùng…
Mở một nhà hàng, mở một tiệm bánh kem, bất quá là ngành sản xuất ăn uống nhỏ lẻ, tương lai nếu là thể quản lý một cái xưởng ện tử, thậm chí là một cái xưởng đồ ện gia dụng cỡ lớn kia mới là thời đại huy hoàng.
“Em thật muốn học, kh cần chờ giáo viên nào khác, tự dạy em.”
Tô Yến Đình chớp mắt: “Được a, thầy Giang, khi nào chúng ta nhập học?”
Tiểu Tô đồng chí nghĩ thầm, l d hiệu học sinh ba tốt mười m năm của cô làm tiền đặt cược, nhất định làm Giang Nhung đồng chí kinh rớt cằm.
Làm phát hiện cô vợ làm tinh nhà quê của là một thiên tài học tập!
Tuy rằng khoảng cách lần trước cô tham gia thi đại học đã qua mười năm, nhưng Tô Yến Đình cảm th chính nhặt lại kiến thức văn hóa đã từng học cũng kh việc khó.
Chưa có bình luận nào cho chương này.