Thập Niên 70: Quân Trưởng Lạnh Lùng Nghiện Vợ Đến Phát Cuồng
Chương 36: Chia Tay Thất Bại, Tham Mưu Trưởng Giang Muốn Kết Hôn
Tô Yến Đình nhận lời ngay: "Được thôi."
Vẽ cái bánh vẽ kh nhân, kh chừng bọn họ đã sớm chia tay, chia tay xong tâm cao khí ngạo như Giang Nhung chắc sẽ kh tìm cô đòi lại đồ đâu nhỉ?
Chọn nhiều đồ bách hóa lặt vặt như vậy, Tô Yến Đình đã hài lòng. Cô rốt cuộc kh quá đáng, cũng kh muốn chuốc phiền phức cho . Số tiền này đối với Giang Nhung chỉ là chín trâu mất sợi l, để chịu thiệt chút là được, nói cho cùng bọn họ cũng kh thâm thù đại hận gì.
Tô Yến Đình sắc trời qua giếng trời, thầm nghĩ , cô cũng kh muốn dạo nữa. Vì thế cô nói với Giang Nhung: "Em mệt , mua cho em chai nước ngọt vị quýt ."
Giang Nhung trừng cô: "Cô sai khiến làm việc?"
Tô Yến Đình cũng kh ép buộc: "Vậy thì thôi."
Giang Nhung: "... Cô chờ đ."
Giang Nhung đặt đồ xuống, bảo cô tr, tự mua nước ngọt vị quýt. Nhân viên bán nước ngọt là một đàn 30 tuổi, cười mãi: "Đối tượng của xinh thật đ, sắp kết hôn kh? Xem hai chọn nhiều đồ như vậy, chắc c thể trang hoàng tổ ấm nhỏ sau này thật xinh đẹp."
" cũng là hào phóng, chắc về sau còn tới m chuyến nữa. Lúc trước với vợ kết hôn, tất cả đồ đạc đều mua ở Bách hóa Đại lầu, nơi này cái gì cần cũng . Haizz, lập gia đình thật kh dễ dàng, kh lập gia đình còn kh biết, đồ cần sắm thêm quá nhiều, một tháng tích p vài món một tháng tích p vài món, về sau từ từ sẽ đầy đủ hết..."
đàn l thân phận từng trải lải nhải cảm thán. Giang Nhung nghe xong kh nói gì, cầm chai nước ngọt xoay về phía Tô Yến Đình.
Tô Yến Đình lúc này đang sờ vỏ chăn mặt lụa mới mua, nghĩ về sau mùa hè nằm trên đó chắc c thoải mái.
Giang Nhung liếc th một góc màu đỏ rực kia, từng th dáng vẻ khi trải cái vỏ chăn đó ra, nghĩ về sau Tô Yến Đình ngồi trên đó ánh mắt long l như nước ...
Tổ ấm nhỏ của hai ?
Nhớ tới cách hình dung của đàn vừa , đáy lòng trào ra từng đợt dòng nước ấm.
"Đi thôi, về." Tô Yến Đình nhận l nước ngọt, lúc này kh còn sớm, cũng cần về .
Giang Nhung cô như kẻ ngốc: "Cô quên cái gì kh?"
Tô Yến Đình: "?"
Giang Nhung kho tay cao ngạo nói: "Đồng hồ và radio kh mua ?"
phụ nữ này thật là hay quên, vào Bách hóa Đại lầu liền kh phân rõ đ tây nam bắc, may mà còn nhớ.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Hai đứng trước quầy đồng hồ trong Bách hóa Đại lầu, cách lớp kính trong suốt, trên nền vải nhung sẫm màu là từng hàng đồng hồ mới tinh, dây đeo màu bạc, kim đồng hồ màu vàng, mặt đồng hồ màu trắng, những con số lớn nhỏ kh đồng nhất, ánh đèn dây tóc trên đỉnh đầu chiếu xuống, toàn bộ thân đồng hồ tỏa sáng lấp lánh.
Hơn một trăm đồng một chiếc, đúng là "món đồ lớn thực sự", chỉ tiền cũng kh mua được, còn cần phiếu.
Tô Yến Đình: "Mua thật hả?"
Giang Nhung nhàn nhạt nói: "Em chọn một cái ."
Tô Yến Đình kh chút khách khí chọn một chiếc đồng hồ dây đeo khá mảnh, mặt số đơn giản hào phóng, trên mặt kh hoa văn gì khác, chỉ là nền trắng chữ vàng, giản lược mà sang trọng.
bán hàng l chiếc đồng hồ từ trong quầy ra, Giang Nhung đeo nó vào cổ tay trái của nàng.
Giang Nhung nắm l cổ tay trắng ngần của nàng, mới chú ý tới cổ tay nàng tinh tế nhỏ n, dây đồng hồ bạc đeo trên tay nàng vừa vặn, tôn lên vẻ đẹp của nhau.
Mua xong đồng hồ, lại chọn thêm một cái đài radio, chuyến Bách hóa Đại lầu này thể nói là tg lợi trở về.
Làm Tô Yến Đình dở khóc dở cười chính là, một nhân viên của Bách hóa Đại lầu kéo nàng lại nhỏ giọng nói: "Nữ đồng chí, kiếp sau của cô thật phúc, cô xem đối tượng của cô hào phóng biết bao, lại còn đẹp trai nữa... Khi nào lại qua đây mua nốt máy may với xe đạp cho đủ bộ?"
Tô Yến Đình cười cười kh nói gì.
Trở về ngồi trên một chiếc xe Jeep màu x lục, nàng cùng Giang Nhung ngồi ở thùng xe phía sau, đồ đạc mới mua nhét ở cốp xe, lái ra khỏi thành, lại là đường núi xóc nảy.
Tô Yến Đình mệt mỏi, ngã đầu ngủ luôn trên xe, nàng chê ghế ngồi cứng, bèn dựa vào cánh tay Giang Nhung ngủ ngon lành.
Ngoài cửa sổ mặt trời đã ngả về tây, ánh nắng đỏ rực chiếu vào thùng xe, hắt lên mặt Tô Yến Đình một vòng đỏ ửng, hàng l mi vừa dài vừa cong dường như được phủ lên một lớp kim phấn, rực rỡ lấp lánh.
Giang Nhung gương mặt ngủ ềm tĩnh của nàng, lại cái phích nước nóng in hình chữ Song Hỷ đỏ chót dưới chân, thầm nghĩ nếu nàng nỗ lực một chút, cành cao này cũng kh là kh cho nàng trèo.
*
Về đến nơi đóng quân, Tô Yến Đình tỉnh dậy, hai xuống xe, đồ đạc cũng được dọn xuống, nàng chuẩn bị từ biệt Giang Nhung.
"Trưa mai chuyến tàu hỏa, ."
Giang Nhung: "!"
Giang Nhung ngẩn , Tô Yến Đình thế này là muốn luôn? Đúng vậy, nàng tới thăm thân, lại thể ở lại m ngày chứ? Nàng về nhà , về quê nàng, ngồi hai ngày tàu hỏa, nhưng nàng thể cứ thế mà được, nàng mới chỉ đưa cơm cho một lần! Bọn họ cũng chỉ mới hôn nhau một lần! Thậm chí từ lúc bọn họ quen biết đến giờ, cũng bất quá mới bốn ngày.
Chưa có bình luận nào cho chương này.