Thập Niên 70: Sau Khi Lấy Lại Thân Phận, Ta Được Sủng Lên Trời
Chương 653: Lời khuyên của mẹ và sự thật về gia đình
Suy nghĩ Liễu Linh thực cũng , thể , vẫn quá ngây thơ .
“ nếu nó cứ nhất quyết cho con thì ? Con còn định sống tiếp với nó ?”
“Con…”
Liễu Linh trầm mặc. Cô chỉ cảm thấy trong lòng bức bối, chứ cũng từng nghĩ đến chuyện ly hôn.
Liễu thấy bộ dạng thôi con gái liền hiểu rõ suy nghĩ trong lòng cô.
“Nếu còn sống tiếp với , những gì con đang tranh giành hiện tại đều vô nghĩa. Con làm ầm ĩ mấy năm nay mà nó vẫn kiên trì cho con, chứng tỏ sự ầm ĩ con đối với nó chẳng tác dụng gì. Trong chuyện , luẩn quẩn trong lòng chỉ con, đau khổ cũng chỉ con, ngược còn tạo cho ấn tượng con đang vô cớ gây rối.”
Liễu rốt cuộc cũng từng trải, sự việc thấu đáo hơn nhiều:
“Con mà, ai mà chẳng chút tư tâm? Cha chồng con còn coi thoáng tính, sớm chia gia sản cho các con. Tri Khánh đối với con cũng tệ. Lúc con thấy ấm ức trong lòng thì hãy nhà xem. Bà nội con sắp 90 tuổi , chút tiền dưỡng lão bà còn nắm chặt trong tay nỡ buông . Con tưởng cha con đối với m.ó.c t.i.m móc phổi ? Nhà chúng mãi đến năm cả con làm mai, cha con mới chịu giao sổ lương cho giữ. Ngay đó hai con đến lượt con, tiền đến tay còn kịp ấm chỗ, qua tay đều chi ngoài hết…”
Thực mỗi đều giống cả thôi. Sống quá nửa đời , đầu , tất cả đều chua xót.
Loại đàn ông thập thập mỹ, đời mấy !
Cho dù , cũng xem bản liệu xứng đôi .
Nồi nào úp vung nấy. Khi cảm thấy đối phương , hãy đầu xem chính , liệu thực sự ?
Cái gì gọi phúc phúc? Nghĩ thoáng mới phúc, nghĩ thông chính tự làm khó .
ở góc độ Liễu, so sánh với đám xung quanh, cuộc sống con gái bà coi thoải mái nhất .
Chồng kiếm tiền, trong nhà gia sản, con cái đều lớn, trong tay thiếu tiền tiêu, còn cầu mong cái gì nữa?
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-70--khi-lay-lai-than-phan--duoc-sung-len-troi/chuong-653-loi-khuyen-cua-me-va-su-that-ve-gia-dinh.html.]
“, như , con cảm thấy cứ như con đang vô cớ gây rối thế?” Đều t.h.u.ố.c đắng dã tật, sự thật mất lòng, cho nên lời thật mới khó nhất.
“Con gái , khuyên một câu. cả đời chỉ cần cơm áo lo, phúc phần . Nếu thể thiếu tiền tiêu, mua nổi thứ , cha khỏe mạnh, con cái gây họa, bên cạnh tính kế , đây chính cuộc sống thần tiên. Con cẩn thận ngẫm xem, đạo lý ?”
Liễu tiếp tục :
“Còn hai bà chị dâu con nữa. Con thiết với chúng nó, thấy tình cảm chị em dâu cũng mừng, con cũng thể giống như kẻ thiếu tâm nhãn . Đồ Tri Khánh tặng cho con, con thể đem cho chúng nó? Con xem con làm thế thì Tri Khánh nghĩ thế nào? Cha chồng con nghĩ thế nào?”
“Thì chị dâu cả với chị dâu hai khen cái trâm cài tóc ? Lúc Tri Khánh chọn cho con một hộp trang sức, vòng tay hoa tai cộng cũng đến mười món, con liền thuận tay cầm hai món cho các chị .”
Liễu Linh cũng hối hận, bởi vì chị dâu cả và chị dâu hai búi tóc cài trâm ngoài, chồng cô thì gì, chắc bà cũng thấy qua nên nhận , sắc mặt cha chồng đổi thì cô thấy rõ.
An Tri Khánh gọi điện thoại về chất vấn cô chuyện , cô cũng cảm thấy hổ, liền dỗi ngược một câu.
đó cô tuyệt đối lấy mấy thứ đó cho chị dâu nữa. Còn về đồ ăn vặt Tri Hạ đưa, đó đều đồ ăn, mấy đứa cháu trai cháu gái đều thích ăn, cô cũng đến mức keo kiệt chút đồ ăn vặt đó chứ?
Bất quá cũng chỉ vài đó thôi, bởi vì Tri Hạ đưa cho cô nữa. Văn Thanh đôi khi sang nhà cô ở vài ngày sẽ kể cô út làm món gì ngon cho nó ăn, cho nó mang về nữa. Cô còn vẫn luôn cảm thấy Tri Hạ chính giả vờ hào phóng ngoài mặt.
“Con thật sự cảm thấy thiết với chúng nó, tặng quà, thì bỏ mấy đồng, thậm chí mấy chục đồng, cửa hàng bách hóa chọn hai món . Đổi góc độ mà nghĩ, đồ vật dùng mạng sống để giữ , con tùy tiện đem tặng khác như thế, thì cũng yên tâm giao đồ cho con quản, khéo lưng sợ con lén lút trợ cấp cho nhà đẻ chứ.”
Liễu thật từng những lời với cô, cũng do thái độ nhà họ An đối với chuyện , cứ tưởng đó chỉ mấy món đồ chơi nhỏ thuận tay tống cổ cho xong.
hiện tại rõ ràng, chỉ ngoài miệng , trong lòng thì sáng như gương.
“Còn chuyện hai gian cửa hàng con cho chị dâu hai dùng nữa. Mới đầu con nhất quyết lấy tiền thuê, bây giờ thì , đùng một cái mở miệng đòi tiền, làm mà mở miệng ? Chẳng lẽ cho nó dùng công hai năm, giờ mở miệng đòi tiền đắc tội với .” Nếu con do chính đẻ , bà cũng đến phát chán.
Làm việc chẳng ai làm như thế, tự tìm phiền toái cho .
“, con cũng đòi tiền thuê nhà chị hai, chuyện ngàn vạn đừng nhắc tới. Đó chị dâu ruột con, nhà để cũng để , cho chị dùng tạm cũng chẳng mất gì.” Lúc thu tiền thuê thì ngại, giờ chính mở miệng đòi tiền, Liễu Linh thật sự mở nổi cái miệng .
Chưa có bình luận nào cho chương này.