Thập Niên 70: Sau Khi Trùng Sinh Tôi Kết Hôn Lại Lần Nữa
Chương 252:
Vương Trí Hòa chỉ về phía trước: “Em họ, bên này chính là toa giường nằm, hai đứa qua đó , lát nữa sẽ nhân viên phục vụ đến tìm hai đứa.”
Đội trưởng đã đánh tiếng trước nói em họ và bạn học muốn đến Dương Thành nhập hàng, em họ của đội trưởng cũng là em họ của ta.
ta ngay lập tức đến nói chuyện với m nhân viên phục vụ mà ta quen, nhờ họ chăm sóc hai .
Ninh Viên: “Cảm ơn.”
Vương Trí Hòa vừa đứng dậy, cô đã mỉm cười tinh nghịch với Âu Minh Lãng: “Th chưa, đã nói là tìm tới giúp mà.”
Âu Minh Lãng hiếm khi mặc bộ quần áo c nhân màu x xám, khóa bên ngoài một chiếc áo b hừ một tiếng: “ nghĩ là cho tới giám sát thì , chắc là kh yên tâm để và chung một xe.”
Nói ta với Ninh Viên về toa giường nằm.
Một thiếu gia ngọc ngà như ta nếu đâu xa nhất định sẽ dùng mối quan hệ để mua vé giường nằm.
Đây là lần thứ hai Ninh Viên tàu lửa x, cô ngồi xuống chiếc ghế cứng nghỉ ngơi một lúc.
mất hai để đến Dương Thành bằng tuyến đường sắt Bắc Kinh – Quảng Châu này.
Tết nguyên đán sắp đến nên cũng đ đúc hơn, toa nhà ăn kh còn chỗ trống nào.
một vài trèo lên xe qua cửa sổ, quay lại lôi bạn bè, con cái hay gà vịt vào, miệng kh ngừng chửi bới.
Ninh Viên nhớ đến xe lửa thần kì của Ấn Độ với những như được bật hack ngồi trên nóc xe.
Vẫn là đường sắt của nước nhà ổn hơn…
Giống như bây giờ là mùa đ lạnh lẽo nên cửa sổ trên xe đều được đóng lại.
Mùi hôi chân, mùi đồ ăn, mùi mồ hôi của những m ngày kh tắm và mùi nước tiểu trong nhà vệ sinh trên xe tạo thành một mùi hương hỗn tạp.
Ninh Viên dù buồn nôn cũng chỉ biết thở dài.
Sinh ra trong thời đại vật chất kém phát triển, dù cô là của thời đại này cũng cảm th khó chịu và bất tiện.
Vì thế nhiều hi sinh, phấn đấu m chục năm để thế hệ sau cuộc sống tốt hơn.
Bởi vậy cô kh thể hiểu nổi những cô gái luôn mơ mộng được làm vợ quân phiệt là kiểu trẻ trâu, thiểu năng gì.
Bà Hạ và Đường dù bị tra tấn nhiều như vậy cũng kh bao giờ muốn sống trong thời dân quốc, nơi mà m.á.u thịt văng khắp nơi và mạng sống con như cỏ rác.
Thà làm chó trong thời bình còn hơn làm trong thời loạn bởi vì con trong thời loạn còn tệ hơn cả con chó.
Âu Minh Lãng cũng ít khi xe lửa, ta thường máy bay hơn.
Ngửi những mùi khó chịu này ta chỉ thể chịu đựng, vé xe để tìm chỗ của và Ninh Viên – một giường tầng dưới và một giường tầng giữa.
Kết quả khi đến nơi, ta th một gia đình đang ngồi trên giường dưới của hai họ.
Một bà lão chung với hai đứa nhóc sinh đôi và một vợ trẻ.
Giường đối diện là một đàn , chắc là con trai của bà lão.
Trên giường giữa là một đống quần áo bẩn thỉu.
Giường giữa và giường trên bên kia thì trống, còn giường trên bên này chỉ một cô gái đang ngủ.
Âu Minh Lãng nhíu mày bà lão và phụ nữ: “Đây là chỗ của bọn , xin tránh đường cho.”
Bà lão đang lột quýt cho cháu trai ăn, chán ghét lườm Âu Minh Lãng một cái.
“Kh th chỗ này toàn là già và trẻ con . Ở nhà mẹ kh dạy biết kính già yêu trẻ à? Muốn ngồi thì qua chỗ đối diện ngồi với con ta .”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Âu Minh Lãng ngây một lát, vẻ mặt nghiêm túc nói: “Bọn dùng tiền mua vé giường nằm ở vị trí này thể để cho các được?”
Lúc này phụ nữ mới mở miệng, ngoài cười nhưng trong kh cười: “Nhà chị chỉ mua hai vé giường giữa và giường trên nhưng lại già và trẻ nhỏ theo cũng hơi bất tiện hay là các em đổi với chị .”
Âu Minh Lãng nhíu mày: “Bọn mua vé giường giường giữa là vì dễ dàng lên xuống, kh ý định đổi. Nếu bọn chưa tới m ngồi một chút cũng kh nhưng giờ bọn đến xin cảm phiền ra giùm.”
Nói tới đây ta đưa mắt một nhà năm bọn họ: “Nhà m tới năm lại chỉ mua hai vé mà đủ?”
Vừa dứt câu đứa cháu trai tầm sáu bảy tuổi của bà lão làm ầm lên: “Kh chịu, kh chịu đâu, con kh muốn lên trên, con muốn ngồi ở dưới.”
Một đứa khác nằm ở giường trên cũng hét theo, làm làm mẩy: “Kh đổi, nhất quyết kh đổi.”
Ninh Viên đứa nhóc đang nhảy tới nhảy lui trên giường với đôi giày bẩn thỉu làm ga giường dính đầy dấu chân.
Sắc mặt cô trầm xuống: “Con của chị làm dơ giường của bọn .”
Cô đã thay một chiếc áo khoác b mỏng màu x cũ kĩ của c nhân, quần c sở màu x xám và đôi giày giải phóng, tóc thắt thành hai b.í.m lớn nên giống như trẻ vị thành niên.
Âu Minh Lãng cao lắm cũng chỉ mới hai mươi tuổi, đều là hai kẻ dễ bắt nạt.
Bà lão khinh thường liếc mắt: “Chậc, Kim Bảo nhà ta hoạt bát vậy đó, nó l việc nhảy nhót làm niềm vui mà.”
vợ trẻ cũng dửng dưng tiếp lời: “Lớn vậy mà con so đo với trẻ con, đổi giường là xong chuyện thôi.”
Ninh Viên lạnh mặt l tay chỉ vào đứa nhóc đang nhảy tới nhảy lui kia: “ so đo đó, mau kêu đứa con hư nhà m bước xuống!”
“So đo thì , giỏi làm được gì nhau!”
đàn ngồi trên giường đối diện đang cắn hạt dưa nghe th con trai bị chửi là đứa con hư ngay lập tức đứng lên.
Ninh Viên đẩy Âu Minh Lãng muốn c trước mặt cô ra, ngẩng đầu lạnh lùng đánh giá đàn từ trên xuống dưới: “Quả nhiên là cha nào con n, đúng là mẹ sinh mà kh cha dạy.”
“Con mẹ nó mày chán sống !” Sắc mặt đàn khó coi, đưa tay ra nắm l cổ áo của Ninh Viên muốn cho cô một bạt tay.
Nhưng kh ngờ bạt tay chưa kịp hạ xuống thì cái tay đang nắm cổ áo Ninh Viên bị cô nắm l, bẻ ngược ra sau, kéo một cái.
“A!” Một đàn hơn 30 tuổi cao 1m75 đễ dàng bị một cô gái nhỏ xinh như Ninh Viên ấn xuống bàn.
Ninh Viên nắm tóc gã, đập đầu gã xuống bàn, miệng nở một nụ cười tươi roi rói.
“ cũng là trẻ con, còn là trẻ con mắc bệnh tâm thần, chú à, chú đừng để bụng nha!”
M ở buồng xe gần đó mà trợn mắt, há hốc mồm.
phản ứng đầu tiên là bà lão, bà ta ngây lập tức gào lên: “A! Đánh , đồ khốn nạn này mày dám đánh con trai tao!”
Nói bà ta nhào lên muốn bắt Ninh Viên.
vợ trẻ bây giờ mới phản ứng lại l tay kéo áo Ninh Viên: “Thả chồng tao ra!”
Trong hoàn cảnh này, Ninh Viễn đột nhiên nhớ tới lúc bản thân chen ngang đánh đ.ấ.m chung với đội th niên trí thức ở thôn Tứ Đường, nhớ tới cú đá của dì ba Vương lực ền.
Cô dùng trái tay thô bạo đẩy Âu Minh Lãng ra hét lớn: “ ơi, đừng cản em, em lên cơn , em muốn đánh !”
Nếu để ta dính vào m chuyện này thì phiền lắm
Âu Minh Lãng bị cô đẩy một cái tới mức lảo đảo, vẻ mặt kì lạ và kìm nén: “…”
Ninh Viên bu đàn đang rên rỉ ra, dùng tay trái tát vào mặt bà lão, tươi cười nói: “ nhảy nhót này, thật đáng yêu quá !”
A, kh cần làm văn hóa, nguyên tắc như ở đại học thật là đã quá !
Chưa có bình luận nào cho chương này.