Thập Niên 70: Sau Khi Trùng Sinh Tôi Kết Hôn Lại Lần Nữa
Chương 362:
A Hoàn cau mày thẳng lên tầng sáu, sau đó gõ cửa phòng 602.
Chức vị của mẹ Đường Trân Trân kh thấp, bà ta sống trong căn hộ ba phòng ngủ và một phòng khách.
Ưu ểm lớn nhất của căn hộ này chính là yên tĩnh hơn toà nhà cổ kia nhiều.
A Hoàn vừa định gõ cửa thì mơ hồ nghe th bên trong tiếng động.
Cô nhíu mày, kh gõ cửa nữa mà l ra một chiếc kẹp tóc từ dưới cổ áo, thuần thục tra vào trong ổ khoá nhẹ nhàng vặn nó ra.
Những việc như lẻn vào do trại của địch để ều tra hay bẻ khoá, cô đã thành thạo từ lâu, khoá bằng mật mã cũng kh thể làm khó được cô chứ nói gì đến chiếc khoá cổ này.
Cánh cửa nh chóng được mở ra, cô vừa vào thì cảm nhận được ều gì đó kh ổn. hai đang nằm gục trên chiếc bàn bên ngoài phòng khách, dáng của bọn họ lẽ là một nam một nữ.
Dưới ánh trăng mờ ảo từ bên ngoài, A Hoàn tiến lại gần kỹ mới phát hiện đàn đang mặc quân phục, còn phụ nữ thì mặc quần áo bình thường, khí chất giống với chị gái ở đại viện kia.
Cô cầm tách trà đặt trước mặt bọn họ lên ngửi nhớ tới mảnh gi Ninh Viên vội vã nhét vào tay , trong đầu đã phán đoán.
Đây là cán bộ và chị gái ở đại viện đã cùng trai Ninh Viên đến giải quyết chuyện này.
Khả năng cao là bọn họ đã bị hạ thuốc mê bất tỉnh, đúng là gan to mật lớn.
A Hoàn th một tách trà khác bị đánh đổ.
Cô cau mày, tách trà này e rằng chính là của Ninh Vệ Hoàn, lẽ kh bị hạ thuốc mê làm bất tỉnh.
Sau đó cô chầm chậm tiến tới một căn phòng đang đóng cửa, tiếng đàn đang giãy giụa cùng giọng nói ngọt ngào quyến rũ của phụ nữ truyền đến từ bên trong.
“ Hoàn… kh luôn thích em ?”
Giọng nói của đàn vang lên, kèm theo đó là tiếng thở hổn hển, tên của giống hệt với tên khiến A Hoàn vừa nghe đã th buốn nôn, khắp nổi da gà.
Cô đột nhiên đạp cửa: “Đi tìm nội nhà mày , bà đây kh thèm thích loại như mày…”
Lực chân của A Hoàn là do luyện tập mà ra, cánh cửa mỏng m kiểu cũ này kh chịu nổi cú đá mạnh mẽ của cô , trong phút chốc nó đã bị đá tung ra.
Một mùi hương nhầy nhụa và ngầy ngậy sộc thẳng vào mũi cô .
Chu Hoàn dò xét một lượt, cô th rèm trong phòng ngủ đã được kéo xuống, một ngọn nến màu hồng cao bằng ngón tay đang thắp lên, ánh sáng mờ ảo khiến bầu kh khí trong phòng vừa ái vừa ảm đạm.
Trong ánh sáng mờ ảo đó, cô tr th một đàn cao lớn đang nằm trên chiếc giường trong phòng.
Chiếc áo quân phục của bị tháo gần hết cúc, thắt lưng cũng đã bị mở ra, còn tay thì vẫn đang bị trói bằng dây thừng.
Ninh Vệ Hoàn cố sức liều mạng đẩy phụ nữ đang dán chặt vào : “Cút… cút ra! Nếu kh…”
phụ nữ kia cởi hết chỉ còn lại bộ đồ lót, cô ta đang ngồi trên thân đàn , cả dường như rơi vào trạng thái kỳ lạ, mềm nhũn giở trò trên thân đàn .
Chu Hoàn đột nhiên run lên, vãi thật, trước đây chỉ từng chứng kiến cảnh đàn cưỡng h.i.ế.p phụ nữ, cảnh tượng hôm nay thật khiến cô mở rộng tầm mắt!
Thì ra phụ nữ cũng thể cưỡng h.i.ế.p đàn !
Cô chẳng hề tỏ ra thương xót chút nào mà lao thẳng tới hung hãn dùng cùi chỏ tấn c cô ta, Đường Trân Trân chưa kịp rõ đã bị đánh ngất ngay lập tức.
Chu Hoàn Ninh Vệ Hoàn, đàn cao lớn đang cuộn tròn trên giường, cô cau mày tới vỗ nhẹ vào : “Đồng chí Ninh Vệ Hoàn, đồng chí Ninh Vệ Hoàn, nghe th nói gì kh?”
Chị gái và cán bộ ở bên ngoài đã bị hạ thuốc, Ninh Vệ Hoàn là một đàn to lớn, nghe nói thân thủ kh tệ, nếu như kh bị hạ thuốc thì một sợi dây thừng kh thể nào trói được .
Sẽ càng kh bị khuất phục trước một Đường Trân Trân yếu đuối kia.
Ninh Vệ Hoàn bị vỗ nhẹ, cuộn lại càng chặt hơn như thể đau đớn nhưng vẫn cố chịu đựng, run rẩy lẩm bẩm: “Đừng… đừng chạm vào !”
Cùng xuất thân là quân nhân, Chu Hoàn cảm th phẫn nộ khi th đồng đội của bị ngược đãi thành ra như vậy.
Khuôn mặt của Chu Hoàn tối sầm lại, cô dùng một tay kéo cổ chân Đường Trân Trân như một con ch.ó chết, lôi cô ta từ trên giường xuống dưới đất.
Cô kh quan tâm đầu của Đường Trân Trân bị đập mạnh như nào, cứ vậy mà kéo Đường Trân Trân ném ra ngoài phòng khách.
Sau đó, A Hoàn kh ngần ngại hung hãn đá liên tiếp m cái vào bụng Đường Trân Trân.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Cô vừa định quay lại phòng để kiểm tra tình trạng của Ninh Vệ Hoàn thì chợt th cán bộ đang bất tỉnh bên cạnh, A Hoàn nhìu mày nghĩ rằng cô vẫn nên l một bộ quần áo mặc vào cho Đường Trân Trân đang trần truồng kia.
Nếu cán bộ xui xẻo kia tỉnh dậy mà th phụ nữ k.h.o.ả t.h.â.n vô liêm sỉ này, thể sẽ bị cô ta tống tiền!
Chu Hoàn trói Đường Trân Trân lại, sau đó vào nhà vệ sinh l một chậu nước lạnh, tiện tay cầm thêm chiếc khăn tắm vào trong phòng.
Trước đây khi cô trinh sát mà bắt gặp quân địch trên chiến trường, cô sẽ bịt miệng kẻ địch bằng một loại thuốc mê gần giống với chloroform, sau đó dùng nước lạnh để đánh thức tên địch.
Nếu như thêm loại thuốc “huyết th nói thật” hoặc các loại thuốc mê khác từ nước ngoài, vậy thì nước lạnh sẽ chẳng còn tác dụng gì nhưng dù cũng nên thử.
Chu Hoàn mở cửa ra, cô vừa bật đèn lên thì th Ninh Vệ Hoàn vẫn đang cuộn tròn trên giường, bộ quân phục bị rách tả tơi, toàn thân run rẩy tr đáng thương.
Cô lắc đầu lẩm bẩm: “Con trai cũng tự bảo vệ bản thân khi ở bên ngoài.”
A Hoàn rút con d.a.o díp bên h ra cẩn thận cắt đứt sợi dây thừng đang trói tay .
Tay Ninh Vệ Hoàn được thả ra, vô thức đẩy đang tiến lại gần nhắm mắt lại, sau đó mơ hồ rít lên: “Cút ra…”
Chu Hoàn đã phòng bị từ trước nên tránh được, nhưng th bộ dạng vừa đáng thương vừa thê thảm của , cô biết rằng thuốc vẫn chưa hết tác dụng.
Cô đứng dậy lần lượt mở hai chiếc cửa sổ trong phòng ra, cơn gió nửa đêm thổi vào làm loãng bầu kh khí nhớp nháp truỵ lạc trong phòng.
Sau đó Chu Hoàn cầm l chiếc khăn ướt, quay lại định lau mặt cho Ninh Vệ Hoàn để đánh thức dậy.
Ai ngờ vừa quay , cô phát hiện trước mặt xuất hiện một bóng dáng cao lớn.
Ninh Vệ Hoàn thở hổn hển, đôi mắt đỏ ngầu chằm chằm vào cô .
Chu Hoàn nheo mắt lại lập tức cảnh giác: “Ninh Vệ Hoàn…”
Giây tiếp theo, Ninh Vệ Hoàn đột nhiên siết chặt bả vai cô ấn xuống.
Chu Hoàn mặt kh biến sắc, dùng tay kia nắm l cổ tay của xoay lại để thể thoát ra.
Cô dùng tay đang cầm khăn ướt hung dữ tát vào mặt : “Tỉnh lại !”
Ninh Vệ Hoàn loạng choạng, vô thức tránh được chiếc khăn, tay còn lại thô bạo khoá cổ họng cô .
Chu Hoàn nh nhẹn dùng đầu gối hung hãn đá vào bụng dưới của , nhưng lại bị Vệ Hoàn chặn lại dùng lực đá vào háng.
Hai dùng cùng một chiêu thức để bắt kẻ địch trong quân đội, bọn họ tựa như đang tàn sát lẫn nhau!
Ninh Vệ Hoàn đang kh tỉnh táo, dựa vào bản năng tấn c Chu Hoàn, giống hệt như một con dã thú mắt đỏ đang bị ều khiển!
Chu Hoàn vừa đối phó với , vừa cau mày mắng: “Ninh Vệ Hoàn, đừng phát ên nữa, mau tỉnh lại cho bà!”
Nhưng Ninh Vệ Hoàn đã hoàn toàn mất trí, chỉ muốn tấn c cô , muốn đè cô xuống!
Chu Hoàn th động tác của ngày càng hung hãn, nhưng cô cũng kh thể g.i.ế.c c.h.ế.t như g.i.ế.c kẻ địch của , dù đã định đạp vào phần thân dưới của nhưng giữa chừng lại rút chân về!
Cô chỉ thể vừa tránh vừa thủ trong phòng, ấm ức muốn chết, cô bực bội đến mức kh ngừng chửi rủa Đường Trân Trân một trận!
Con đàn bà dơ bẩn họ Đường kia đã cho uống loại thuốc gì thế! Cho dù là một quân nhân ý chí mạnh mẽ như vậy cũng trở nên mất trí, lẽ cô ta cũng kh sợ Ninh Vệ Hoàn chết!
Cho đến khi Chu Hoàn tìm được cơ hội thích hợp, cô cầm chậu rửa mặt lên dùng nó đập mạnh vào đầu Ninh Vệ Hoàn.
Ninh Vệ Hoàn đột nhiên bị dội một gáo nước lạnh, đầu bị chiếc chậu đập đến xoay vòng vòng, chợt cứng đờ tại chỗ.
Đôi mắt đỏ hoe, hơi thở hổn hển, trên hàng l mi vẫn còn đọng lại m giọt nước, sau đó…
Tầm mờ mịt của kh còn xuất hiện khuôn mặt quái dị cùng nụ cười ngọt ngào của Đường Trân Trân, thay vào đó là khuôn mặt tuấn tú đầy hoang dã đang vô cùng tức giận.
“ là…” Ninh Vệ Hoàn lắc đầu thật mạnh, dường như đã l lại được lý trí.
Chu Hoàn lúc này mới thả lỏng, cô cảnh giác từ từ tiến lại gần Ninh Vệ Hoàn: “Đồng chí Ninh Vệ Hoàn, là được em gái của nhờ đến cứu , yên tâm, kh kẻ địch!”
Ninh Vệ Hoàn cúi xuống, kh nhúc nhích, chỉ khàn khàn thốt ra một từ mơ hồ: “Tiểu … Tiểu …”
Mỗi lần nhắc đến Tiểu , dường như đã tỉnh táo hơn một chút.
Chưa có bình luận nào cho chương này.