Thập Niên 70: Sau Khi Trùng Sinh Tôi Kết Hôn Lại Lần Nữa
Chương 453:
A Hoàn th đội trưởng tiếp quản Vinh Triều Bắc, cô ra hiệu cảnh báo với những đồng đội cải trang thành bán hàng rong, chuẩn bị dạo xung qu.
“Chị Hoàn.” Một giọng nói nhỏ nhẹ nhưng mang theo chút mong đợi vang lên sau lưng cô .
A Hoàn quay đầu lại, th một th niên cao lớn đứng sau , đang cô với vẻ vui mừng xen lẫn chút khẩn trương.
“ là ai?” A Hoàn nghi hoặc hỏi.
“, là Tiểu Lục đây.” trai khuôn mặt trẻ con tuấn tú cười với cô .
A Hoàn sững một lúc, sau đó tiến lên đ.ấ.m mạnh vào n.g.ự.c : “***! là Bảo Nhi à? lại cao lớn thế này, ngày xưa còn bé như gà con !”
Biệt d của tiểu Lục là Bảo Nhi, trước đây nhỏ bé, thấp hơn A Hoàn cả một cái đầu.
A Hoàn thở dài, đưa tay so sánh chiều cao của hai : “Ba năm kh gặp, giờ cao hơn cả một cái đầu, ăn thức ăn cho lợn à, mà cao thế!”
Bị đ.ấ.m một cú mạnh, khuôn mặt Tiểu Lục nhăn cả lại, ôm n.g.ự.c nhịn đau nói: “ kh ăn thức ăn cho lợn… lúc đó mới mười sáu tuổi, chưa phát triển hết thôi!”
A Hoàn vui vẻ vỗ vai : “Cũng đúng, ngày xưa là lính truyền th mới vào, nếu kh thiếu lính kỹ thuật thì cũng kh vào được đại đội, giờ đang làm gì vậy!”
Tiểu Lục ho một tiếng: “Năm nay chuyển nghề về địa phương, làm ở đồn c an.”
A Hoàn cảm khái: “Mọi đều giải ngũ à, thôi, Bảo Nhi, mời ăn món ngon!”
Nghe cô gọi là “Bảo”, khuôn mặt màu mật ong của tiểu Lục vô duyên vô cớ ửng đỏ, khẽ ho: “Năm xưa đóng quân dã ngoại, vô tình ngã xuống khe núi suýt chết, may nhờ chị cõng ra khỏi khe núi, đương nhiên để mời, mẹ nói, ơn cứu mạng kh thể đền đáp…”
“Uầy, gì đâu mà đền với chả đáp, quen nói chuyện khách sáo như vậy còn gì ý nghĩa!” A Hoàn cười sảng khoái, một tay cầm túi, một tay tiêu sái bá vai tiểu Lục về phía quầy bán hàng rong.
…
Ngày hôm sau, Ninh Viên nhận được ện thoại từ Thư ký Khâu.
Trong ện thoại, Thư ký Khâu lịch sự: “Đồng chí Ninh Viên, lãnh đạo nghĩ rằng nói chuyện trong khu nhà tập thể kh tiện lắm, lãnh đạo một hoạt động thưởng trà vào chiều mai, sau buổi tiệc trà muốn mời cô ăn tối tại nhà hàng, cô th thế nào?”
Ninh Viên kh do dự: “Được.”
Cô còn thể sợ hay .
Thư ký Khâu: “Vậy chiều mai lái xe đến đón cô nhé?”
Ninh Viên: “Kh vấn đề gì.”
Cô chiếc lịch treo trên tường, m ngày nay Vinh Chiêu Nambận rộn kh về nhà, mẹ cô dường như cũng khá bận rộn, dù bà cũng là đại diện của Hồng K đến báo cáo dự án.
Từ sau khi bạn học Âu Minh Lãng gặp bố , ta cũng bị bố bắt làm những c việc vặt vãnh miễn phí.
Bây giờ, nhàn rỗi nhất chính là cô.
Ninh Viên cúp ện thoại, đang định lên lầu tiếp tục làm báo cáo khảo sát thị trường của thì ện thoại lại reo lên.
“Con gái ngoan, hôm nay mẹ đã giải quyết xong c việc, chiều nay chúng ta mua sắm nhé, mẹ th ở Trung tâm mua sắm Ngoại thương món trang sức hợp với con, hơn nữa còn thể trả bằng đô la Mỹ!” Bà hai Ninh ở đầu dây bên kia vui vẻ nói.
Ninh Viên kh hứng thú: “À… kh cần đâu mẹ?!”
Mẹ cô khi ở Thượng Hải luôn nhiệt tình dẫn cô mua sắm như những tiểu thư phu nhân giới nhà quyền quý khác.
Chỉ ều ở Thượng Hải, phần lớn thời gian cô đều bận rộn, kh nhiều thời gian dành cho mẹ.
Mà mỗi khi khí thế mẹ tiêu tiền và phiếu ngoại tệ, cô lại muốn x đến cướp số tiền mua sắm đó, mang đầu tư mở rộng tái sản xuất.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“Được , mẹ đã quyết định, chiều nay mẹ đến đón con, mua sắm xong chúng ta sẽ cùng nhau ăn tối!” Bà hai Ninh kiên quyết cúp ện thoại.
Nếu Ninh Viên kh gặp bất tiện khi xuất cảnh, sang Hồng K, chắc c bà còn sắm sửa cho con gái từ đầu đến chân.
Ninh Viên kh còn cách nào khác, mẹ cô cũng là một bướng bỉnh.
Khi đến giờ xe đến đón, Ninh Viên suy nghĩ một lúc, l ra chiếc đồng hồ và chiếc nhẫn mà Vinh Chiêu Namtặng cho cô, dạo Trung tâm mua sắm Ngoại thương, đeo những thứ này sẽ kh quá chói mắt.
để mẹ biết rằng cô kh thiếu trang sức, chỉ là kh m hứng thú với việc mua sắm.
con gái mặc chiếc váy màu trắng hơi cũ lên xe, bà hai Ninh nhíu mày: “Chốc nữa Trung tâm mua sắm Hữu Nghị, mẹ sẽ mua thêm cho con hai bộ đồ mới.”
Ninh Viên bất lực đóng cửa xe: “Mẹ ơi, thật sự kh cần đâu!”
Ánh mắt bà hai Ninh dừng lại trên tay cô, bỗng nhướng mày: “Chiếc đồng hồ trên tay con…”
Ninh Viên vội đưa tay ra: “Mẹ này, con kh thiếu trang sức đâu! Đừng mua nữa!”
Bà hai Ninh chiếc đồng hồ Patek Philippe cổ ển trên cổ tay cô, càng càng th chút quen thuộc: “Hình như mẹ đã từng th chiếc đồng hồ này ở đâu đó.”
Bà nhẹ nhàng vuốt mặt đồng hồ, bỗng ánh mắt dừng lại ở chiếc nhẫn của Ninh Viên, đồng tử co lại trong nháy mắt: “Chiếc nhẫn này, con l từ đâu!”
Ninh Viên sửng sốt, chiếc nhẫn của : “Mẹ, mẹ biết chiếc nhẫn này ?”
Tay bà hai Ninh run run: “Con… cho mẹ xem mặt trong của chiếc nhẫn.”
Ninh Viên tháo nhẫn ra, tò mò đưa cho bà : “Chiếc nhẫn này gì đặc biệt ?”
Trong mắt dân Trung Quốc, đây là một chiếc nhẫn cổ vô cùng đắt tiền và lộng lẫy – viên ngọc lục bảo Colombia cao cấp với hiệu ứng cánh bướm nặng hơn 3 carat, được bao qu bởi bốn viên hồng ngọc được cắt thành hình hoa hồng và những viên kim cương vụn nặng hơn 1 carat.
Kiến thức về những viên đá quý này do chính bà Hạ dạy khi cô học về đồ cổ.
Tuy nhiên, đối với bà hai Ninh, thứ này chắc hẳn kh hiếm lạ gì, dù kích thước carat của viên đá quý cũng kh tính là lớn.
Bà hai Ninh vào chữ khắc thể hoa bên trong chiếc nhẫn – “B&E”, bà ngây hồi lâu, vẻ mặt kỳ lạ: “Con đã từng nghe qua câu chuyện về vua Edward VIII của thoái vị trở thành C tước xứ Windsor chỉ để kết hôn với bà Simpson chưa?”
Ninh Viên sửng sốt: “Nghe ạ, thà bỏ giang sơn kh bỏ mỹ nhân, khiến cả thế giới chấn động.”
Bà hai Ninh khẽ thở dài: “Nhiều lẽ đã đọc trên báo rằng chiếc nhẫn cưới mà Edward VIII tặng cho bà Simpson là một viên ngọc lục bảo nặng gần hai mươi carat, bà Simpson thường xuyên đeo chiếc nhẫn cưới này, nhưng nhiều kh biết…”
Bà dừng lại một chút: “Món quà đính hôn đầu tiên Edward VIII tặng cho bà Simpson là chiếc nhẫn cổ nhỏ n, tinh xảo và lộng lẫy này. Chữ thể hoa ‘B’ trên đó là chữ viết tắt khuê d Bella của bà Simpson, chữ ‘E’ là chữ viết tắt tên tiếng của Edward VIII.”
Ninh Viên ngây : “Hả, vậy làm thế nào mà thứ này thể lưu truyền ra ngoài, bà Simpson vẫn còn sống mà…”
Bà hai Ninh khẽ nói: “Chuyện này nói ra thì dài, nhưng mẹ từng một bạn thân, bà đã được chiếc nhẫn này, khi đó đã bỏ ra nhiều tiền, bà yêu quý nó như báu vật.”
Nét mặt bà phức tạp, mắt đỏ hoe: “Chỉ vì câu chuyện tình yêu huyền thoại của Edward VIII và bà Simpson – ‘Vạn dặm giang sơn kh tiếc, chỉ nguyện cùng em sống trọn đời’, đó là thứ mà bà ao ước nhưng mãi mãi kh thể được.”
Ninh Viên chiếc nhẫn, bỗng dưng đờ .
Mẹ của Vinh Chiêu Namhẳn kh ít chiếc nhẫn, vậy ý khi chọn chiếc nhẫn này tặng cô là gì, biết ý nghĩa của chiếc nhẫn này hay kh?
Vạn dặm giang sơn kh tiếc, chỉ nguyện cùng em sống trọn đời…
Cô chưa kịp suy nghĩ nhiều, bà hai Ninh nắm l tay cô, sốt sắng hỏi: “Con gái ngoan, con l chiếc nhẫn này ở đâu?”
Ninh Viên chiếc nhẫn, chần chừ nói: “Là của Vinh Chiêu Namđưa cho con, nói đây là món đồ mẹ để lại cho .”
Chưa có bình luận nào cho chương này.