Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Thập Niên 70: Sau Khi Trùng Sinh Tôi Kết Hôn Lại Lần Nữa

Chương 541:

Chương trước Chương sau

Sở Hồng Ngọc Lư Kim Quý.

Dù nét mặt Lư Kim Quý tỏ vẻ nhã nhặn nhưng giọng nói lại mang theo mệnh lệnh kh thể từ chối.

Hồng Ngọc xinh đẹp khẽ nhướng mày đáp: “Được.”

Kim Quý th đồng ý, kiêu ngạo xoay rời khỏi đây.

Cô gái vừa lùn vừa mập mái tóc ngắn tên là Tiểu Tứ cùng cô gái gầy gò bện tóc hai bên trừng mắt Hồng Ngọc theo sau Kim Quý.

Hồng Ngọc nheo đôi mắt phượng chậm rãi bước theo.

muốn biết vị Chủ tịch Hội sinh viên này muốn nói gì.

Phòng Chủ tịch Hội sinh viên khoa.

Những cô gái với sắc mặt lạnh t đứng ngoài cửa phòng im lặng quan sát Hồng Ngọc đang tiến lại gần.

Tiểu Tứ từ trong phòng ra th Hồng Ngọc, thì nh chóng chuyển sang thái độ niềm nở nói: “Vào , chủ tịch Lư chịu nói chuyện chứng tỏ cô vẫn còn cơ hội sửa sai, cứ gọi là A Tứ.”

Hồng Ngọc cảm th cực kỳ khó chịu khi nghe giọng ệu này. Những năm tháng hỗn loạn trước đây, m xấu xa trong đơn vị leo lên được chức vụ trong Cách mạng Văn hóa đều thích nói chuyện với giọng ệu ban ơn như vậy.

Bọn chúng đều dùng giọng ệu này mỗi khi ăn h.i.ế.p bố mẹ cô .

Hồng Ngọc thản nhiên đáp: “Biết , Lão Tứ.”

Nói xong, cô đẩy cô gái to mập trước mặt ra bước vào phòng.

Lý Tứ Đệ tối sầm mặt mày nhưng vẫn nghiến răng chịu đựng, nhổ một bãi nước bọt xuống đất bóng lưng yểu ệu, quyến rũ của Hồng Ngọc: “Con cáo già!”

Cô gái gầy gò bện tóc hai bên cau mày: “Cẩn thận đ Tứ Đệ, chủ tịch Lư đã nói bọn văn minh, lịch sự, kh được giữ cái thói quen khạc nhổ bừa bãi ở quê. muốn chủ tịch Lư biết chuyện này ?”

Lý Tứ Đệ khịt mũi dùng chân chà chà bãi nước bọt trong bất mãn: “Biết !”

Hồng Ngọc bước vào xem xét qu phòng.

Đây là lần đầu tiên cô vào văn phòng Chủ tịch Hội sinh viên khoa.

Giáo viên còn chưa chắc phòng riêng thế mà Lư Kim Quý đã kiếm được, đúng thật kh tầm thường!

Tuy chỉ là phòng kho được cải tạo cũng kh lớn lắm, nhưng cũng đủ để th Lư Kim Quý tiếng nói trong trường.

Trên bức tường bên trong phòng treo một bức thư pháp lớn với nét chữ khá bay bổng: “Phụ nữ đâu kém gì đàn , dám làm nên trời đất mới!”

Hồng Ngọc cau mày nghe th giọng nữ trầm ấm tỏ vẻ thân thiết vang lên sau lưng: “Hồng Ngọc đến à, ngồi uống trà .”

Hồng Ngọc quay đã th Lư Kim Quý đưa cốc sứ cho .

Hồng Ngọc nhận l thản nhiên hỏi: “Kh biết chủ tịch Lư muốn dặn dò ều gì?”

Nói thật, tuy nhan sắc của vị Chủ tịch Hội sinh viên khoa kinh tế này khá bình thường, nhưng vóc dáng đẹp thướt tha, đầy đặn cao khoảng 1m61.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Cùng với mái tóc uốn xoăn dài thì từ phía sau kh khác gì là đẹp.

Đôi mắt dài hẹp hơi sưng của Lư Kim Quý lóe sáng, mỉm cười ra hiệu cho cô ngồi xuống: “Quả kh sai, ngay khi nhận được hồ sơ của cô là đã biết Hội sinh viên khoa chúng ta sắp thêm một cô gái ưu tú.”

Hồng Ngọc thản nhiên nói: “Chủ tịch quá khen .”

Lư Kim Quý thở dài: “Hôm nay cô cũng th đ, tên thương gia Hồng K kia luôn tỏ vẻ thượng đẳng khinh thường nội địa chúng ta như thế nào, cứ như thể khác sẽ dễ dàng bị sỉ nhục chỉ với 100 tệ vậy. Tên đó kh hề muốn trao cơ hội học tập như chúng ta đã nghĩ.”

Hồng Ngọc kh nói chỉ mỉm cười: “Ừm.”

Lư Kim Quý nhấp một ngụm trà chân thành nói với Hồng Ngọc: “ nhiều kinh nghiệm cũng lớn hơn cô vài tuổi. Nói thật những kẻ coi tiền như rác như vậy chỉ biết coi thường phụ nữ, cô theo ta chỉ chuốc l khổ thôi, thậm chí còn…”

Cô ta cau mày ngập ngừng.

Hồng Ngọc nghi hoặc: “Thậm chí cái gì?”

Lư Kim Quý nghiêm túc nói: “Những tên thương gia Hồng K đối xử tùy tiện với phụ nữ, kh kinh nghiệm xã hội mà làm thư ký cho ta thì chỉ sợ dễ bị ức hiếp, đến lúc đó muốn kêu oan cũng kh ai nghe!”

thở dài, đầy lo lắng: “Hình như cô đã vị hôn phu kh? Nếu mà biết cô làm thư ký cho loại như vậy, e là sẽ ảnh hưởng đến tình cảm đôi bên đ.”

Sở Hồng Ngọc khẽ cong đôi mắt phượng quyến rũ Lư Kim Quý từ trên xuống dưới hỏi: “ hôm nay chủ tịch Lư lại tốt bụng lo chuyện của khác thế nhỉ?”

Lư Kim Quý th phản ứng của cô khác hẳn với những cô gái nhỏ thường ngày vẫn luôn ngưỡng mộ .

Cô ta thở dài: “Cô cũng biết đ, phụ nữ chúng ta giúp đỡ lẫn nhau cũng như tình đệ của cánh đàn vậy. muốn nói rõ cho hiểu rõ, nó kh đáng để đánh mất lòng tự trọng của chỉ vì một trăm tệ.”

Hồng Ngọc giơ tay ra vẻ tò mò ngắt lời cô ta: “Ý chủ tịch Lư là muốn từ bỏ vị trí này? Nhưng dù bỏ thì cũng sẽ nữ sinh, nam sinh khác đến ứng tuyển. Chẳng lẽ cô lại “cứu vớt” tất cả bọn họ?”

Lư Kim Quý ôn hòa và ềm tĩnh như một chị cả cô: “ hy vọng tất cả các cô gái đều sống tốt, nhưng chỉ thể cố gắng hết sức để cứu vớt những con cừu non đang đứng bên bờ lạc lối, còn nếu đối phương kh nghe lời thì cũng đành chịu thôi. Dù lời thiện ý khó khuyên được cố chấp.”

Hồng Ngọc nhẹ nhàng phủi phủi lớp sơn móng tay đỏ rực trên đầu ngón tay trắng nõn: “Ôi chao, cảm động quá! Nhưng chủ tịch Lư à, cũng muốn cứu rỗi những con cừu non lạc lối giống cô, nên đã quyết định hy sinh thân !”

dừng lại trước ánh mắt lạnh lùng dần của Lư Kim Quý nhún vai cười: “Nếu kh xuống địa ngục, thì ai sẽ xuống đây? Để gánh vác trọng trách bi tráng bị bọn tư bản Hồng K kia làm nhục là được , thể để các bạn học khác chịu khổ chứ!”

Sở Hồng Ngọc nói xong quay vẫy tay chào rời : “Nếu kh còn việc gì nữa thì trước đây, còn chuẩn bị tinh thần làm trâu ngựa và cải tạo tư tưởng cho bọn tư bản nữa.”

Lư Kim Quý lạnh lùng bóng lưng cô : “Bạn học Hồng Ngọc à, cô hẳn đã biết bản thân khác với Ninh Viên. Cô ta nghe nói là trẻ mồ côi kh nơi nương tựa, bám víu vào bọn tư bản thì mới tìm được đường sống ở Thượng Hải!”

Cô ta dừng lại: “Nhưng cô thì , là dân địa phương bố mẹ đều c việc ổn định, chắc c tương lai cũng sẽ làm việc ở cơ quan nhà nước. Nhưng nếu quá khứ dây dưa với nhà tư bản thì sẽ ảnh hưởng đến c việc của cô.”

Hồng Ngọc bỗng bật cười: “Chuyện này chủ tịch Lư cứ yên tâm, nhất định sẽ cố gắng cải tạo tư tưởng cho m bọn tư bản!”

Nói xong, cô kh chút lưu luyến xoay rời .

Sự lạnh lẽo ánh lên thoáng qua trong đáy mắt Lưu Kim Quý khi bóng lưng cao ráo, yểu ệu của Sở Hồng Ngọc.

Nhưng khi th Lý Tứ Đệ và hai cô gái khác bước vào, cô ta đã sớm trở về phong thái dịu dàng, nho nhã như thường ngày: “Thật là ngỗ nghịch.”

Cô gái gầy gò bện tóc hai bên cau mày đẩy gọng kính: “ vậy? Hồng Ngọc kh nghe lời khuyên của chủ tịch ư?”

Lý Tứ Đệ nghe vậy gào lên: “Em đã bảo con nhỏ đó là loại hồ ly tinh kh biết ều mà!”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...