Thập Niên 70: Sau Khi Trùng Sinh Tôi Kết Hôn Lại Lần Nữa
Chương 681:
Tra Mỹ Linh lạnh cả , bị Ninh Viên ép đến mức hoàn toàn mất bình tĩnh, cố gắng hết sức xoay chuyển đầu óc để tìm cách đối phó.
Nhưng trong lúc cô ta còn chưa kịp nghĩ th suốt, trước mắt bỗng chốc tối sầm lại. Cùng với cơn đau nhói như bị xé toạc trên da đầu, cô ta bị buộc ngửa đầu ra sau.
Ninh Viên kh biết từ lúc nào đã túm l mái tóc xoăn được chăm chút cẩn thận của cô ta, mạnh tay kéo một cái.
Cơn đau trên da đầu như xé nát cả tâm trí, khiến Tra Mỹ Linh đen cả mắt, nước mắt gần như trào ra.
“Ninh Viên, đừng ức h.i.ế.p quá đáng!” Tra Mỹ Linh kh thể giữ bình tĩnh được nữa, nghiến chặt răng, gầm lên giận dữ từ trong cổ họng.
Ninh Viên làm như kh nghe th cơn giận của cô ta, trên mặt vẫn là vẻ cười như kh cười, nhưng nụ cười lại kh chạm đến mắt mà chứa đựng sự lạnh lẽo ghê .
“ ức h.i.ế.p chị quá đáng?” Ninh Viên cười mỉm, thẳng vào Tra Mỹ Linh, ánh mắt lạnh như băng, mảnh sứ dính m.á.u trong tay cô lại chậm rãi di xuống cổ của Tra Mỹ Linh, mỗi lúc một sâu hơn
“Tra đại tiểu thư, chị toàn nói dối, kh l một câu thật lòng. Giờ vẫn còn đang tính làm như đứa ngốc ?”
Tra Mỹ Linh cảm nhận được chất lỏng ấm nóng từ cổ chảy xuống, nỗi sợ hãi lan ra khắp cơ thể trong chớp mắt.
Giọng nói của Ninh Viên càng lạnh hơn, như những mảnh băng đ.â.m xuyên qua: “Chị tốt nhất là ngậm miệng lại, nếu kh sẽ cắt thêm vài nhát nữa trên cổ chị, yên tâm, kh c.h.ế.t đâu!”
Tra Mỹ Linh run rẩy cả .
Hồi còn ở Hồng K, ai ai cũng đối xử với cô ta bằng sự cung kính, coi cô như nữ thần mà tôn thờ.
Ngay cả ở nội địa, Vinh Cẩm Thiên cùng lắm cũng chỉ lạnh nhạt với cô ta, nhưng nào ai giống Ninh Viên, nói ra tay là ra tay thật!
Sự sợ hãi tột độ xen lẫn cơn giận dữ như cơn sóng dữ quấn l Tra Mỹ Linh.
Cô ta nhớ đến lúc bị bọn cướp trên tàu lửa tại nội địa kề d.a.o vào mặt, cảm th cái dáng vẻ hung tợn của Ninh Viên bây giờ chẳng khác gì những kẻ liều mạng đó.
“ nói! nói!” Nỗi đau làm Tra Mỹ Linh bật khóc, gần như thốt ra ngay lập tức.
“Bởi vì Tra Thân Lâu từng nói rằng, ta sẽ kh dễ dàng c.h.ế.t như vậy! Khi nào bọn lính đánh thuê nước ngoài kia chưa c.h.ế.t sạch, ta sẽ kh chết!”
Tra Mỹ Linh lắp bắp: “Ông ta nói… nói rằng còn chuyện quan trọng hơn cần hoàn thành, đứng sau sẽ nhất định bảo vệ … Nếu gặp vấn đề, thì hẹn gặp ở cảng cạn…”
Giọng cô ta càng lúc càng nhỏ, cuối cùng gần như nghẹn ngào.
Sự sợ hãi và nhục nhã như thủy triều dâng lên, nhấn chìm cô ta. Đường đường là đại tiểu thư nhà họ Tra, vậy mà giờ lại bị ép đến mức này!
Ninh Viên đột nhiên cười: “Tra Mỹ Linh, chị nghĩ là đứa con nít ba tuổi dễ lừa ? Ba chị đã bắt c chị làm con tin , còn chuyện gì muốn tâm sự với chị chứ?”
Nụ cười của cô nhẹ nhàng nhưng tay lại kh nhẹ, mảnh sứ sắc bén trong tay rời khỏi cổ Tra Mỹ Linh, chuyển sang lướt nhẹ trên khuôn mặt trắng mịn của cô ta, nhẹ nhàng chạm qua lại.
Cô khẽ thở dài, như thể đang tiếc nuối: “Cảng cạn à? Tra đại tiểu thư, nhà chị luôn tự xưng là tầng lớp cao quý, chẳng lẽ Tra Thân Lâu sẽ đến nơi tạp nham như vậy? Chị sáu này, lại nói dối chứ?”
Cơ thể Tra Mỹ Linh run lên bần bật: “Ninh Viên, kh …”
Giọng nói của Ninh Viên như từng nhát băng đ.â.m vào tim Tra Mỹ Linh: “Chị sáu, chị ép tạo nên một b hoa trên khuôn mặt tuyệt mỹ của chị ?”
Vừa nói, mảnh sứ trong tay cô lại cắt mạnh xuống má trắng hồng của Tra Mỹ Linh, cảm giác đau nhói như kim châm đ.â.m vào da thịt của cô ta.
Cảm giác như chỉ một giây nữa thôi, khuôn mặt của cô ta sẽ bị mảnh sứ cắt nát kh thương tiếc.
Sự kinh hoàng tột độ như sóng thủy triều nhấn chìm Tra Mỹ Linh, cô ta kh dám nhúc nhích, gần như tuyệt vọng hét lên
“ kh lừa cô! Ba thật sự đã nói như vậy! Ông bảo bọn nước ngoài đứng sau lưng kh đáng tin, giữ lại đường lui, còn nói… còn nói chỉ cần nghe lời, sau này nhà họ Tra, thậm chí tài sản của nhà họ Ninh, đều sẽ là của …”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
…
Hai ngày trước
Trong căn phòng tối tăm, chỉ một chiếc đèn tường mờ mờ phát ra ánh sáng yếu ớt, chiếu lên sàn nhà hai cái bóng dài ngoằn và vặn vẹo.
Cánh cửa phòng “kẽo kẹt” một tiếng, bị ai đó đẩy ra từ bên ngoài.
Tra Mỹ Linh ngẩng đầu lên đột ngột, th Tra Thân Lâu bê một cái khay bước vào. Dưới ánh đèn mờ, khuôn mặt ta lộ ra vẻ âm trầm, như sự yên lặng trước cơn bão.
“Ăn chút gì .” Tra Thân Lâu đặt khay lên chiếc bàn gỗ cũ trước mặt Tra Mỹ Linh. Trên khay một miếng bít tết chín tới bảy phần và một ít gan ngỗng, bên cạnh còn một ly rượu vang đỏ. Trong hoàn cảnh sơ sài thế này, những món ăn lại càng trở nên đối lập, lạc lõng.
Tra Mỹ Linh lạnh lùng ta, kh nói gì cũng kh nhúc nhích.
“Ăn ,” Giọng nói của Tra Thân Lâu khàn khàn, “Dù là tù nhân thì cô cũng sống đúng với d phận của đại tiểu thư nhà họ Tra.”
Tra Mỹ Linh ngẩng đầu lên, ánh mắt lạnh lẽo ta, “Ông muốn làm gì?” Giọng cô ta khàn đặc, đầy vẻ mệt mỏi và cảnh giác.
Tra Thân Lâu chỉ cười nhạt, kh bận tâm, ngồi xuống chiếc ghế đối diện.
Như thể ta kh là một kẻ đang bỏ trốn, mà đang ngồi trong văn phòng chủ tịch để bàn c chuyện: “Con gái ngoan của ba, con đã phản bội ba, nhưng ba thể cho con một cơ hội nữa.”
Ông ta dừng lại, hạ thấp giọng hơn: “Gia sản kh là kh thể cho con, nhưng con chứng minh được xứng đáng với tất cả những thứ đó!”
Tra Mỹ Linh mặt kh biểu cảm ta, ánh mắt lạnh lùng: “Ông đừng lừa , những lời này của , nghe đủ . Gia sản đang nằm trong tay .”
“Gia sản đúng là trong tay con, nhưng con mạng mà hưởng kh? Đám lính đánh thuê này kh là của ba!” Trong mắt Tra Thân Lâu lóe lên sự tàn độc, nhưng nh sau đó đã bị che giấu.
“Ông đang uy h.i.ế.p ? rốt cuộc là con ruột của kh?” Tra Mỹ Linh chằm chằm ta, giọng nói lạnh băng, kh một chút cảm xúc.
Ông ta nghiêm giọng: “Nếu con kh con ruột của ta, thì đã c.h.ế.t từ lâu ! con đã chết, em trai ba mới mười bốn tuổi, con nghĩ cái ghế gia chủ nhà họ Tra này thể đến lượt con ?”
Tra Thân Lâu giọng ệu bình thản, nhưng khó che giấu sự lạnh lùng bên trong: “Ba thể ủng hộ con, giúp con trở thành gia chủ nhà họ Tra, nắm trong tay tất cả những gì con muốn.”
“Kh nói cấu kết với Ninh Bính Vũ để hại c.h.ế.t con trai ?” Tra Mỹ Linh chằm chằm Tra Thân Lâu, nhướng mày.
Cô ta cười lạnh: “Kh muốn báo thù cho con trai yêu quý của ? Kh nói bằng cấp của đều nhờ mà ? Kh nghĩ chẳng năng lực gì ?”
Ánh mắt của Tra Thân Lâu trở nên sắc bén, khóe miệng nhếch lên một nụ cười lạnh lùng: “Nhà họ Tra cần một thừa kế, trên con ít nhất vẫn còn dòng m.á.u của nhà họ Tra!”
Ông ta nhấn mạnh từng từ: “Trước khi em trai con trưởng thành, ba thể dạy con cách để trở thành một thừa kế xứng đáng! Điều kiện tiên quyết là con chứng minh sẵn sàng phối hợp với những gì ba muốn làm. Trong tương lai, bất kể là nhà họ Tra hay nhà họ Ninh, con đều sẽ được địa vị và mọi thứ thuộc về con.”
…
Tra Mỹ Linh hít sâu một hơi, giọng run rẩy nói với Ninh Viên: “Đó là những lời ta nói. Ông ta thực sự bảo nếu chuyện gì thì gặp nhau ở cảng cạn. Nếu nói dối một chữ, sẽ kh kết cục tốt!”
Ninh Viên cô ta, đột nhiên nở một nụ cười với đôi mắt long l: “Lời của chị sáu, làm lại kh tin được?”
Nói xong, cô bu mảnh sứ đang kề vào mặt Tra Mỹ Linh, thậm chí bu tay đang nắm l tóc cô ta.
Ninh Viên cười mỉm, như như kh: “Chỉ là kh biết chị sáu tin vào ‘chiếc bánh lớn’ mà Tra Thân Lâu vẽ ra cho chị, để chị tận lực vì ta hay kh?”
Cả Tra Mỹ Linh dựa vào tường, ôm chặt l cổ bị thương, chân tay bủn rủn trượt dần xuống sàn, thở dốc, sắc mặt tái nhợt.
Cô ta học nhiều đến thế, được giáo dục bài bản như thế, nhưng lại chưa từng học cách đối phó với kiểu hành xử thô lỗ này!
Ninh Viên, cái con Bắc Kinh thô thiển vô liêm sỉ này, quả thực như cướp biển! Kh, nói là mafia mới đúng!
Chưa có bình luận nào cho chương này.