Thập Niên 70: Sau Khi Vơ Vét Gia Sản, Tiểu Thư Tư Bản Đi Bộ Đội Tìm Chồng
Chương 260:
Vừa dứt lời, đàn ngồi đối diện gã th niên kia lau miệng đầy dầu mỡ, cười nịnh nọt hỏi: " Tề, khi nào chúng ta xuất phát?"
"Giục cái gì mà giục?"
Gã th niên tên Tề Lỗi này tuy trẻ tuổi nhưng tính khí hách dịch: "Ăn no thì cút ra xe mà đợi, lũ chúng mày chỉ giỏi lớn xác chứ chẳng tí đầu óc nào!"
", , Tề nói gì cũng đúng. Vậy cứ thong thả ăn, tụi em ra xe trước."
Gã đàn kia cười gượng gạo đáp lời. Âu cũng là cái số, ai bảo Tề Lỗi chú làm Chủ nhiệm ở Ủy ban Hồng vệ cơ chứ? Trước mặt gã, đám tay chân này chỉ biết khép nép vâng dạ.
Thế nhưng, vừa bước ra khỏi cửa tiệm cơm, sắc mặt gã đàn tên Đại Sơn kia lập tức sa sầm xuống. Những kẻ cùng cũng bắt đầu càu nhàu đầy bất mãn.
" Sơn, trong m cái rương kia đựng cái gì mà nặng thế kh biết, khênh muốn gãy cả lưng."
Một gã gầy gò khác chen vào: "Em th m bộ đồ gỗ vận chuyển m ngày nay còn xịn hơn cả đồ nhà trưởng thôn . Chắc c là hàng đáng giá..."
Chưa nói hết câu, Đại Sơn đã vung tay cho mỗi đứa một bạt tai trời giáng.
"Trên trên phái làm gì thì cứ làm , bớt cái mồm lại! Tí nữa dọn đồ cẩn thận, xước sát một tí là tao trừ hết tiền c đ!"
" Sơn yên tâm, tụi em biết mà." M gã vội vàng vỗ n.g.ự.c bảo đảm. "Đến cả tạ thóc tụi em còn gánh được, ba cái rương với đồ gỗ này thấm tháp gì."
Lúc này, một kẻ gan lì mới dám hỏi nhỏ: "Mà Sơn ơi, làm lụng m ngày , bao giờ tụi em mới được nhận tiền?"
Lúc đầu hứa hẹn mỗi xe đồ sẽ được bao một bữa cơm, một bao t.h.u.ố.c và ba đồng tiền c. Làm ròng rã ba bốn ngày mà vẫn chưa th tiền đâu.
" cái bản mặt rẻ tiền của mày kìa! ta là đường đường một Chủ nhiệm, thèm quỵt m đồng bạc lẻ của tụi mày chắc?" Đại Sơn liếc mắt đám đang mong chờ, hạ giọng: "Yên tâm , tối nay vận chuyển chuyến cuối cùng xong là kết toán đủ cho tất cả."
"Thật hả ? Tuyệt quá!"
Đám tay chân mừng rỡ, bước khí thế hẳn lên, hoàn toàn kh nhận ra đằng sau hai bóng đang lặng lẽ bám theo...
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Phía trước đã là khu phố chính, nếu tiếp tục theo thì dễ bị phát hiện. Khương Tự dừng bước, đôi mày th tú khẽ nhíu lại trong giây lát suy tư.
Cô kh rõ Tề chủ nhiệm đã ngồi ở cái ghế đó bao nhiêu năm, nhưng cô nhớ rõ Ủy ban Hồng vệ binh Thượng Hải đến tháng 2 năm 1967 mới được thành lập. Nghĩa là, gã họ Tề kia chỉ mất chưa đầy hai năm để vơ vét và biển thủ một khối lượng tài sản khổng lồ đến nhường này.
Chẳng trách hôm ký thỏa thuận bồi thường, gã chẳng thèm chớp mắt l một cái đã hạ bút ký ngay. tư thế, như một "đại gia" thứ thiệt, hoá ra kh chỉ là ' tư thế' mà thực sự là tiền bạc bất chính nhiều đến mức kh đếm xuể.
Còn về việc tại gã lại vội vàng vận chuyển đống tài sản này ra ngoài, nguyên nhân cũng kh khó đoán. Tề chủ nhiệm kh kẻ ngu, gã thừa hiểu những thứ đồ kh rõ này chính là "khoai lang nóng bỏng tay", ai chạm vào kẻ đó c.h.ế.t. tấm gương tày liếp của Mã đội trưởng, gã đương nhiên tìm đường lùi cho từ sớm.
Hoắc Đình Châu th cô cúi đầu im lặng, cũng kh cất tiếng hỏi han mà chỉ lặng lẽ bước tới, dùng thân hình cao lớn của c gió cho cô theo bản năng.
Một lát sau, Khương Tự mới thoát khỏi dòng suy nghĩ. Cô khẽ gọi:
"Đình Châu "
Hoắc Đình Châu quay đầu lại, ánh mắt dịu dàng như nước: "Em đã nghĩ kỹ nên làm thế nào chưa?"
Khương Tự hơi ngẩn ra. Cho đến khi giọng nói của vang lên lần nữa: "Xe của bọn họ mới chưa đầy một phút, nếu giờ đuổi theo vẫn còn kịp."
Hóa ra tưởng cô đang do dự về việc bám đuôi. Khương Tự kinh ngạc trước sự nhạy bén của , nhưng sau một hồi cân nhắc, cô vẫn lắc đầu: "Kh nữa."
Biết bọn chúng giấu đồ ở đâu thì ích gì? Hoắc Đình Châu cùng, cô kh thể nào thu gom đống đồ đó vào kh gian được. Mà dù thu được, chỉ cần Tề chủ nhiệm còn tại vị một ngày, "kho tiền nhỏ" của gã sẽ lại được lấp đầy bằng những thứ vơ vét từ dân. Hơn nữa, những thứ đó vốn kh thuộc về , Khương Tự cảm th dùng chúng cũng chẳng l gì làm an lòng.
Chi bằng lợi dụng cơ hội này, xem cách nào nhổ tận gốc cái mầm mống tham nhũng này kh.
Ý nghĩ đó vừa lóe lên, Hoắc Đình Châu bỗng trầm giọng nói: "Nếu em chưa nghĩ ra cách, vậy chuyện này cứ giao cho xử lý được kh?"
lẽ vì t giọng trầm thấp đầy vẻ che chở, hoặc lẽ vì câu nói này đã từng nói với cô nhiều lần trong quá khứ, khiến trong đầu Khương Tự đột nhiên hiện lên những mảnh ký ức vụn vỡ.
Khi đó, Khương gia vì việc làm ăn mà kết kh ít thù oán. Hoắc Đình Châu với tư cách là cận vệ của cô, chuyện đ.á.n.h đấm, động chạm đao thương đối với là cơm bữa. một lần, đối phương phái hơn mười kẻ mai phục gần trường học định bắt c cô. Khi Khương Tự mới mười tuổi, ngây ngô chẳng hiểu chuyện gì.
Hoắc Đình Châu đã nghiêng c trước mặt cô, giọng nói vẫn ềm tĩnh như mọi ngày: "Tiểu thư, cô vào con hẻm phía sau chờ một lát, chuyện này cứ giao cho xử lý."
Đến khi Khương Tự bước ra khỏi hẻm, hơn mười gã đàn đã nằm la liệt dưới đất, đau đớn rên rỉ. Trận đó tuy tg, nhưng vì l một địch mười, trên Hoắc Đình Châu cũng đầy vết thương.
Chưa có bình luận nào cho chương này.