Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Thập Niên 70: Tôi Gả Cho Sĩ Quan Đẹp Trai Đã Ly Hôn

Chương 149:

Chương trước Chương sau

Đường Dao Dao tuy trong lòng vẫn chưa vượt qua được khúc mắc đó, nhưng th mẹ Đường dường như kh hề để tâm.

Cứ như thể đó là chuyện đương nhiên, đ.á.n.h con gái như vậy, mắng cô như vậy, xô đẩy cô như vậy.

Chẳng lẽ bà kh biết con gái sẽ đau lòng ?

dù biết , cũng sẽ kh để tâm.

bà chỉ nghĩ, *ta là mẹ mày, ta đ.á.n.h mày thì ? Ta mắng mày thì ?*

*Ta nuôi mày lớn từng này, chẳng lẽ kh được mắng mày, kh được đ.á.n.h mày?*

Mẹ Đường cũng sẽ kh để tâm những hành động này của bà đã gây ra tổn thương tâm lý như thế nào cho Đường Dao Dao, bà chỉ nghĩ: *Ta là mẹ mày, mẹ ruột của mày, ta cho mày ăn ngon mặc đẹp, mày lại ghi hận ta?*

*Ta nuôi mày lớn từng này là để mày hận ta à?*

Đường Dao Dao kh thể từ chối sự chăm sóc của mẹ Đường, cô im lặng chấp nhận sự tốt đẹp của mẹ Đường.

Trong lúc chấp nhận, trái tim của Đường Dao Dao đau đớn, ngột ngạt.

Kh lời xin lỗi, kh lời an ủi dịu dàng, chỉ sự giả vờ như kh gì xảy ra, giả vờ kh biết, giả vờ kh th.

Trái tim cô lần lượt bị đẩy ra xa.

Đường Dao Dao bóng lưng bận rộn của mẹ Đường, cô chợt cảm th chút mờ mịt.

Cô kh biết kiếp trước lúc còn nhỏ đã xử lý loại chuyện này như thế nào, cô cũng kh biết nguyên chủ lúc nhỏ đã đối mặt với chuyện này ra .

Cô chỉ biết sau khi lớn lên, rời nhà bao xa, thời gian bao lâu, cũng kh hề nhớ cha mẹ ở nhà. Thời gian cô nhớ em gái còn nhiều hơn cả thời gian nhớ cha mẹ.

Trong giấc mơ, Đường Dao Dao luôn dẫn em gái chơi cùng, suy nghĩ xem về nhà sẽ mang món gì ngon cho em ăn.

Nhưng chưa từng nghĩ tới việc mang đồ ngon gì về cho cha mẹ.

Trong mơ, cô luôn bị cha mẹ vứt bỏ, bọn họ sẽ vì một phụ nữ, một đàn mà vứt bỏ cô.

Cô trong mơ dù khóc lóc van xin thế nào cũng vô ích, chỉ thể nghe th những lời nói sắc như d.a.o cạo thốt ra từ miệng cha mẹ.

Lúc đó trái tim cô đã như thế nào nhỉ.

Đúng vậy, giống hệt như bây giờ, nghẹn ngào, đau đớn, đau như bị kim châm.

Thật muốn ai đó đến ôm l .

Thật muốn một vòng tay rộng lớn vững chãi đến ôm l .

Đến khi nào mới được vòng tay như vậy, còn cần bao lâu nữa?

Đường Dao Dao lúc này vừa là chính cô, cũng vừa là Đường Dao Dao của thập niên 70.

Khoảnh khắc này, hai họ đã hòa làm một.

Cô xoay giả vờ cài cúc áo, một nửa kia trong cô đang nhe răng, khóc lớn kh thành tiếng, nước mắt chảy cả vào miệng, mặn chát.

Cô biết dáng vẻ của lúc này nhất định khó coi, cô hiện tại khóc tr xấu xí.

Đường Dao Dao vội vàng lau khô nước mắt, tự nhủ bản thân kiên cường, chỉ là bị mắng vài câu thôi mà, chỉ là bị tát hai cái thôi mà, chỉ là bị ta đẩy ra khỏi cửa thôi mà.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-70-toi-ga-cho-si-quan-dep-trai-da-ly-hon/chuong-149.html.]

Chẳng gì to tát cả.

Sau này cô sẽ rời khỏi nhà, kh đâu, đợi thêm chút nữa.

Xoay lại, cô lại là một Đường Dao Dao kiên cường.

Một Đường Dao Dao kh gì phá vỡ nổi.

Binh Binh tới cẩn thận nắm l tay Đường Dao Dao, ngẩng đầu nhỏ giọng hỏi cô: "Chị, chị kh chứ? Chị đừng sợ, em đây, đừng sợ."

Đường Dao Dao mẹ Đường đang bận rộn chỗ tủ đồ, nặn ra một nụ cười.

"Chị ổn, chị kh , chị kh sợ."

"Ngoan, chơi , kh cần lo cho chị."

Hôm sau, Đường Dao Dao một chuyến lên huyện thành, làm xong một vụ buôn bán vải vóc liền thẳng về nhà.

Cô nói với Trần đại nương, sau này mỗi tháng cô chỉ thể đến hai lần, trong nhà việc kh dứt ra được.

Trần đại nương tuy chút bất mãn, nhưng cũng kh nói thêm gì nhiều, đồng ý .

Trần ca thì xua tay nói: "Kh , bây giờ cũng kh cần gấp gáp như trước nữa, nhưng nếu hàng thì bọn cũng sẽ dễ dàng tiêu thụ hết, kh cần lo lắng."

Đường Dao Dao thở phào nhẹ nhõm, sợ vì nguyên nhân của mà ảnh hưởng đến việc làm ăn của Trần ca và Bạch ca.

Theo lời Trần ca nói, Bạch ca đã th qua ở thành phố lân cận và phía Nam bắt đầu làm ăn , bây giờ bận tối tăm mặt mũi.

khuôn mặt cười híp mắt kh th tổ quốc đâu của Trần ca, Đường Dao Dao thể đoán được bọn họ đã kiếm được kh ít.

Về đến nhà, Đường Dao Dao liền nói với cha Đường muốn tặng hai cân bột ngô cho mỗi trai đã tìm cô, cha Đường đương nhiên là đồng ý.

Mẹ Đường cũng kh nói gì, cho nên chuyện này cứ quyết định như vậy.

Sau khi cha Đường tan ca về, liền dẫn Đường Dao Dao từng nhà tặng bột ngô, nhân tiện nói lời cảm ơn.

Mọi khi nhận được bột ngô, vốn dĩ đều từ chối, nhưng dưới sự khẩn khoản hết lần này đến lần khác của Đường Dao Dao và cha Đường, cuối cùng cũng vui vẻ nhận l.

Đồng thời bày tỏ, sau này chỗ nào cần dùng đến cứ lên tiếng là được.

Đường Dao Dao và cha Đường liên tục nói lời cảm ơn mới rời .

Trải qua hai ngày kh mặn kh nhạt ở nhà, Đường Dao Dao và mẹ Đường lại hòa thuận như xưa.

Ai cũng kh ra hai mẹ con từng xích mích, thứ th chỉ là mẹ hiền con thảo.

Cha Đường kh ra, Binh Binh cũng kh ra.

Bọn họ đều vui vẻ, bầu kh khí ngột ngạt trong nhà cuối cùng cũng biến mất.

Cũng kh ai từng nói với Đường Dao Dao rằng, cô đã từng bị vứt bỏ.

Bữa tối hôm đó, Đường Dao Dao một lần nữa nhắc đến chuyện thôn Liên Sơn.

Sắc mặt mẹ Đường lập tức sầm xuống: "Khám bệnh thì được, đến đó học y thì dẹp ."

Đường Dao Dao cúi đầu kh nói lời nào.

Cha Đường mẹ Đường lại Đường Dao Dao đang cúi đầu im lặng.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...