Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Thập Niên 70: Tôi Gả Cho Sĩ Quan Đẹp Trai Đã Ly Hôn

Chương 212: Xấu Hổ Muốn Chết

Chương trước Chương sau

Sau đó, cô chìm sâu vào đôi mắt thâm thúy của đàn , kh thể nào thoát ra được nữa.

Đó là một đôi mắt như thế nào cơ chứ!

Đôi mắt đen trắng rõ ràng như một vòng xoáy, “vút” một cái đã hút chặt ta vào trong.

Trái tim nhỏ bé của Đường Dao Dao cũng đập thình thịch liên hồi, khuôn mặt cũng hùa theo mà đỏ bừng lên.

Cảm giác lành lạnh truyền từ bàn tay lan ra khắp cơ thể, sau đó cơ thể bắt đầu kh tr khí mà mềm nhũn ra, giống như muốn lập tức ngã gục vào ta vậy.

Đường Dao Dao bị chính cảm giác của làm cho hoảng sợ, “vút” một cái rút lại chiếc thìa mà Tống Th Lâm vẫn đang ngậm trong miệng, đồng thời rụt luôn hộp cơm về.

Tống Th Lâm bị hành động đó làm cho ngẩn , chằm chằm vào Đường Dao Dao đang luống cuống.

bối rối cúi đầu nói: “ th em sắp bưng kh nổi hộp cơm nữa, nên mới...” giúp đỡ một chút, kh ngờ lại làm em sợ.

Đường Dao Dao giống như một con sóc bị kinh động, toàn thân xù l, đặt hộp cơm xuống định bỏ chạy ra ngoài.

Đột nhiên nghe th lời giải thích của Tống Th Lâm, cô khựng lại, lúc này mới biết đã hiểu lầm.

*Pha hiểu lầm này lớn chuyện !*

Đường Dao Dao xấu hổ muốn c.h.ế.t, cô hận kh thể lập tức tìm một cái lỗ nẻo chui xuống, hoặc là mau chóng biến thành một con kiến nhỏ, đừng ai th cô thì tốt biết m.

Mặt cô đỏ bừng bừng, ấp úng kh biết nói gì.

*Chậc! Cô đúng là quá đề cao bản thân . Cứ tưởng là nữ xuyên kh thì trai đẹp mỹ nam đều sẽ thích chắc, hahahaha!*

*Chuyện này, mẹ kiếp, thật sự quá xấu hổ!*

*Ai tới cứu cô với?*

*Sau này cô tuyệt đối sẽ kh tự đa tình nữa, cô thề!*

Đúng lúc này, Tiểu Triệu bưng hộp cơm, miệng ngậm một cái bánh ngô bước vào.

Đường Dao Dao như th đấng cứu thế, cô vội vàng cười nói với Triệu Long: “ Tiểu Triệu, về à! Vừa nãy đâu thế, lâu vậy mới về?”

về đúng lúc lắm,”

Đường Dao Dao dùng tay quạt quạt bên mặt nói: “Em hơi nóng, em nhà vệ sinh một lát nhé, chăm sóc Do trưởng Tống giúp em.” Nói xong, cô vội vã chạy tót ra ngoài.

nhà ăn l bữa tối...” Nếu kh muộn sẽ hết cơm.

Đáng tiếc câu nói này lọt qua tai Đường Dao Dao nhưng lại kh đọng lại trong lòng cô.

Đường Dao Dao chạy như một cơn gió, Triệu Long quay đầu hỏi Tống Th Lâm: “Do trưởng, nóng kh?”

Tống Th Lâm lắc đầu, quay mặt ra ngoài cửa sổ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-70-toi-ga-cho-si-quan-dep-trai-da-ly-hon/chuong-212-xau-ho-muon-chet.html.]

Triệu Long hộp cơm đang mở nắp: “Do trưởng, Dao Dao đút cho à! Vẫn chưa ăn xong này.”

Nói xong liền cầm hộp cơm lên, định thử xem đút cơm được kh, theo lý thuyết thì mì sợi dài, chắc là dễ đút lắm nhỉ?!

Đường Dao Dao lao vào nhà vệ sinh mở vòi nước, “ào ào” vốc nước lạnh hất lên mặt, tiểu nhân trong lòng đã sớm hóa thành con gà la hét, kh ngừng gào thét .

mất một lúc lâu cô mới đè nén được cơn xấu hổ này xuống.

Đường Dao Dao vuốt lại mái tóc rối bời, xốc lại tinh thần, l hết can đảm bước về phía phòng bệnh. *Cứ trốn tránh mãi cũng kh giải quyết được vấn đề, dũng cảm đối mặt là xong, dù cũng chẳng c.h.ế.t ai được, x lên thôi.*

Tự an ủi bản thân xong, trên đường Đường Dao Dao còn thầm thề, nói sau này tuyệt đối kh bao giờ tự đa tình nữa.

*Quá xấu hổ !*

*Chuyện như thế này xảy ra một lần là đủ , kh bao giờ muốn lần thứ hai nữa.*

Đường Dao Dao quay lại phòng bệnh thì th Triệu Long đang đút mì cho Tống Th Lâm, kết quả tất nhiên là làm rơi đầy mì trắng lên n.g.ự.c Tống Th Lâm.

Đường Dao Dao vội vàng tiến lên giúp dọn dẹp tàn cuộc.

Dọn dẹp xong, Triệu Long chán nản nói: “Dao Dao, hay là em làm ! cứ tưởng mì sợi dài thì dễ đút lắm cơ...”

Đường Dao Dao: * lại nghĩ như vậy chứ?*

*May mà kh thành c, mà thành c thì để cái đứa coi việc đút mì là bài toán khó tầm cỡ thế giới như em giấu mặt vào đâu.*

*Kh đúng! Mì khó đút thế này mà Tiểu Triệu thành c thì chẳng em thể c thành thân thoái ?*

*Tại lại còn mong Tiểu Triệu đừng thành c chứ?*

*Ngược ngược ! Loạn hết cả lên !*

Đường Dao Dao kh dám mặt Tống Th Lâm, nhưng lại kh thể kh nhận l hộp cơm từ tay Tiểu Triệu.

May mà cô đã trải qua đủ nhiều chuyện, cảm xúc cũng biết che giấu, nếu kh bây giờ Đường Dao Dao kh thể nào làm ra vẻ như kh chuyện gì mà đút cơm cho Tống Th Lâm được.

Tiểu Triệu ở bên cạnh ăn uống xì xụp, Đường Dao Dao cảm th tự nhiên hơn hẳn.

Toàn tâm toàn ý chỉ chằm chằm vào miệng Tống Th Lâm, tốc độ đút cơm của Đường Dao Dao bất giác tăng nh, hoàn toàn kh nhận ra tốc độ đút cơm hiện tại của đã gấp đôi lúc trước.

Tống Th Lâm dù cảm nhận được, cũng kh nói gì, bởi vì tốc độ ăn này đối với hoàn toàn chỉ là chuyện nhỏ.

cẩn thận liếc Đường Dao Dao một cái, chỉ th dáng vẻ nghiêm túc đút cơm của cô.

Tống Th Lâm rủ mắt xuống, che giấu những cảm xúc phức tạp bên trong, ngoan ngoãn ăn từng miếng cơm Đường Dao Dao đút tới.

Sau khi đút cơm xong, Đường Dao Dao nh nhẹn bắt đầu dọn dẹp bát đũa, khi th phần thức ăn mang cho Tiểu Triệu, cô hỏi: “ Tiểu Triệu, ăn no chưa? Em còn mang cho chút đồ ăn này.”

Triệu Long ợ một cái no nê, “No , no . Cảm ơn em nhé Dao Dao, sau này em chỉ cần mang cơm cho do trưởng là được , kh cần lo cho đâu, sẽ ra nhà ăn l cơm.”

Đường Dao Dao gật đầu, định cất hộp cơm về.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...