Thập Niên 70: Tôi Gả Cho Sĩ Quan Đẹp Trai Đã Ly Hôn
Chương 310: Thu Mua Gạo Và Bữa Ăn Ở Tiệm Cơm Quốc Doanh
Đường Dao Dao trước tiên mua m đôi giày lót l, một đôi của sư phụ, ngoài ra còn mua cho bác cả và bác gái cả mỗi một đôi.
Sở dĩ mua giày cho bác cả và bác gái cả là vì trong bức thư nhà nhận được dạo trước, Binh Binh đã đặc biệt dặn dò, kèm theo thư còn hai mươi đồng bác gái cả gửi cho cô.
Mua xong giày, Đường Dao Dao cũng kh thứ gì đặc biệt cần mua nữa. Cô kh dám mua quá nhiều thứ khác, chỉ dạo lo qu một vòng, mua chút đồ ăn vặt rời .
Lúc này vẫn còn khoảng hơn bốn mươi phút nữa mới đến ba giờ chiều – giờ xe tải đến đón . Đường Dao Dao rời khỏi chợ đen, sau khi xác nhận kh ai theo dõi , cô thẳng đến Tiệm cơm quốc do cách Cung tiêu xã kh xa.
Đường Dao Dao gọi một bát mì thịt cừu để ăn tại chỗ, lại gọi thêm một phần thịt kho tàu, một phần thịt cừu xiên nướng, một phần gà hầm khoai tây (đại bàn kê) và một phần cơm bốc thịt cừu để gói mang về.
Dân phong ở đây khá hung hãn, Đường Dao Dao kh dám mạnh tay mua sắm lộ liễu ở bên ngoài nữa, chỉ sợ bị ta nhắm trúng, đến lúc đó chịu thiệt vẫn là cô. Nhưng trong Tiệm cơm quốc do, những món cô mua này cũng coi như bình thường, kh quá thu hút sự chú ý của mọi .
Ăn xong, Đường Dao Dao đợi đến khi thời gian hòm hòm mới từ Tiệm cơm quốc do bước ra. Vừa đến ểm tập kết thì xe tải của bộ đội cũng vừa tới.
Trên đường về, Đường Dao Dao lại một lần nữa bắt đầu hoài nghi nhân sinh vì sự xóc nảy. May mà đã hoàn thành được một nhiệm vụ quan trọng là mua xe đạp, ều này khiến trong lòng cô chút an ủi.
Đường Dao Dao về đến nhà thì phát hiện chị vẫn chưa ăn cơm, vẫn luôn đợi cô về để cùng ăn. Đúng lúc, Đường Dao Dao bày từng món đồ ăn mua từ Tiệm cơm quốc do ra đặt lên bàn.
Ngô Thụ Hoa th Đường Dao Dao mua nhiều đồ ăn ngon thế này, lại bữa tối đã làm xong, cô chỉ hâm nóng lại món thịt kho tàu, những món khác thì bảo cất đợi ngày mai ăn tiếp. Đường Dao Dao cũng được, để mặc chị dâu sắp xếp. Đường Hành Quân đương nhiên là thế nào cũng xong, dù ngày mai ăn cũng vậy thôi.
Sáng hôm sau, Đường Dao Dao lại ngủ nướng. Lúc ngồi dậy, cả cô đau nhức. Cô cảm th đúng là tự tìm khổ, biết rõ thành phố Trường Hà T.ử một chuyến là chịu tội một lần, tại còn muốn ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-70-toi-ga-cho-si-quan-dep-trai-da-ly-hon/chuong-310-thu-mua-gao-va-bua-an-o-tiem-com-quoc-do.html.]
Vừa tự hỏi xong, trong lòng Đường Dao Dao đã câu trả lời: Vẫn , kh thì làm mua đồ, làm tích trữ vật tư. Cô luôn cảm giác thời gian ở lại quân khu này sẽ kh còn dài nữa. Cho nên, cô cố gắng tích trữ thật nhiều đặc sản ở bên này, cho dù về quê cũng thể kiếm được một khoản lớn.
Đường Dao Dao đếm số tiền còn lại trong kh gian, tổng cộng còn hai mươi vạn sáu nghìn đồng. Cho đến tận bây giờ, khi th nhiều tiền như vậy, cô vẫn cảm giác huyền ảo. Số tiền này, dựa theo mức sống hiện tại, cô cảm th cả đời cũng tiêu kh hết, chưa kể trong sổ tiết kiệm của cô còn hơn hai vạn nữa.
Đường Dao Dao tính toán, từ khi đến biên giới Tây Bắc này, cô đã tiêu tổng cộng hơn ba nghìn đồng. Tuy tiêu nhiều tiền nhưng phần lớn đều đã đổi thành các loại vật tư tích trữ lại. Ban đầu tích trữ những vật tư này là định Tô Quốc kiếm một khoản lớn, chỉ là mãi vẫn chưa tìm được cơ hội . Tuy nhiên, những vật tư này dù mang về quê, nếu vận dụng tốt cũng thể kiếm được một khoản tiền lớn, nên cô cũng kh quá lo lắng. Chỉ là chút tiếc nuối vì kh thể Tô Quốc mở mang tầm mắt.
Thôi, sau này tìm cơ hội khác vậy.
Đường Dao Dao ăn xong bữa sáng Ngô Thụ Hoa để lại, dọn dẹp nhà bếp xong xuôi bắt đầu sắp xếp lại cái gùi hôm qua cõng về. Cô l từ trong gùi ra một hũ mật ong đặt vào tủ bếp, bình thường lúc uống nước pha thêm chút mật ong tốt cho sức khỏe, lại l ra mười cân gạo đặt vào trong đó. Những thứ khác cô kh l ra nữa.
Sau khi xong việc, Đường Dao Dao trở về phòng bắt đầu tĩnh tâm đọc sách. Mãi đến hơn mười một giờ, khi Ngô Thụ Hoa bế Tiểu Tinh Tinh từ bên ngoài về, Đường Dao Dao mới thoát khỏi biển sách, đứng dậy nấu cơm trưa.
Vì đồ ăn sẵn mua hôm qua, Đường Dao Dao chỉ nấu một nồi cháo gạo trắng, hấp chút bánh ngô và xào một đĩa rau x. Những thứ khác chỉ cần cho lên nồi hấp lại là được.
Ngô Thụ Hoa th Đường Dao Dao nấu cháo gạo trắng, liền hỏi: "Dao Dao, hôm qua em mua gạo à? Gạo này kh giống gạo trước kia nhỉ!"
Ngô Thụ Hoa bốc một nắm lên kỹ, ngửi ngửi: "Gạo lần này thơm hơn gạo trước kia, hạt gạo cũng trong hơn, hạt dài hơn nữa. Em mua ở đâu thế?"
Đường Dao Dao nói: "Em th trên đường lớn ở thành phố một chú dắt theo đứa bé bán gạo nên đến hỏi thử. Họ nói là gạo huyện Mễ Hương, em th ngon nên mua mười cân."
"Gạo huyện Mễ Hương à! Cái này thì chị biết, thảo nào gạo ngon thế. Gạo huyện Mễ Hương này ở Bắc Cương chúng ta nổi tiếng lắm, chị trước giờ chỉ nghe nói chứ chưa được ăn bao giờ."
Ngô Thụ Hoa từ nhỏ đã ít khi được ăn cơm gạo trắng. Từ sau khi gả cho Đường Hành Quân, cô mới bắt đầu thường xuyên được ăn cơm gạo, còn cả thịt. Mẹ cô nói cô số tốt, gả vào nhà phú quý. Ngô Thụ Hoa cảm th mẹ nói đúng, cuộc sống hiện tại của cô kh nhà phú quý thì là gì? ai ngày nào cũng được ăn thịt, ăn cơm gạo trắng, đủ loại đồ vật trước kia chưa từng th chưa từng nghe, trong nhà họ đều đủ. M chị em gái trong thôn kh ai gả được chồng tốt bằng cô.
Chưa có bình luận nào cho chương này.