Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Thập Niên 70: Tôi Gả Cho Sĩ Quan Đẹp Trai Đã Ly Hôn

Chương 331: Tấm Lòng Của Ông Bà Nội

Chương trước Chương sau

Đường Hành Quốc an ủi Đường Dao Dao: " nghĩ chắc kh vấn đề gì đâu, em xem nhé, thứ nhất là khác biết hay kh đã là một vấn đề. Thứ hai, cho dù biết thì chưa chắc họ đã tố giác chúng ta? Nói kh chừng chính họ cũng tự hái táo mật với hạt dẻ đem bán chứ?"

Đường Dao Dao ngập ngừng: "Ừm! Cũng đúng ha!"

Đường Hành Quốc th Đường Dao Dao vẫn mang vẻ mặt sầu não, liền khuyên nhủ: "Hơn nữa, cho dù tố giác, họ cũng chẳng tìm được chứng cứ đâu!"

Đường Dao Dao , ra hiệu cho nói tiếp. Đường Hành Quốc liền ghé sát đầu lại nói nhỏ: " cả trời chưa sáng đã gọi bọn dậy, đem tất cả những thứ giá trị trong nhà giấu hết lên núi phía sau , trong nhà chỉ để lại đúng một chiếc xe đạp. Đến còn chẳng biết cả giấu đồ ở đâu nữa là? Huống hồ gì khác."

Đường Dao Dao gật gù. "Vậy còn chị dâu cả thì , chị kh biết đồ giấu ở đâu chứ?" Lỡ chị ta lại báo cho nhà mẹ đẻ biết thì ?

"Kh đâu, chị dâu cả tối qua đã về nhà mẹ đẻ !"

"Hả?! Chị tự về, hay là cả đuổi về?"

" đoán là cả!" Đường Hành Quốc nói xong lại tựa lưng vào cột nhà, uể oải: "Trong lúc chờ đợi lưỡi d.a.o c.h.é.m xuống này, chẳng còn tâm trí đâu mà làm c ểm. Trong chum còn nước kh? Để gánh cho em ít nước!"

Đường Dao Dao nói: "Đợi lát nữa , nghỉ ngơi một chút hẵng , em bây giờ vẫn chưa hoàn hồn lại đây này!"

"Được, vậy đợi một lát nữa!"

Sau khi Đường Hành Quốc rời , Đường Dao Dao vào nhà kể lại chuyện này cho bố Đường nghe. Bố Đường nghe xong, ban đầu cũng hoảng hốt một thoáng, nhưng sau đó đã bình tĩnh lại. Ông nói với cô: "Chuyện đã đến nước này , chúng ta cũng hết cách. Chắc hẳn bà nội con đã đối sách, chúng ta cứ bình tĩnh, đừng tự làm rối trận tuyến."

Đường Dao Dao gật đầu, liếc ánh mắt đang lảng tránh của bố. Cuối cùng, bố Đường vẫn lên tiếng: "Dao Dao, con gọi bà nội sang đây, cứ nói là bố chuyện cần bàn với hai ."

"Vâng ạ!"

Khi Đường Dao Dao ra đến sân sau, lúc này chỉ Đường Hành Quốc và bà nội ở nhà. Vừa th cô, nội Đường liền nói thẳng: "Dao Dao, cháu biết hết à! Nhưng cháu đừng lo, nội tự tính toán."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-70-toi-ga-cho-si-quan-dep-trai-da-ly-hon/chuong-331-tam-long-cua-ong-ba-noi.html.]

Bàn tay thô ráp của nắm l tay cô: "Chắc là sẽ kh vấn đề gì đâu. Nhà chị dâu cháu tuy kh đàng hoàng, nhưng dù nó cũng gả vào nhà chúng ta, chúng ta là một nhà. Đạo lý một làm quan cả họ được nhờ, một phạm tội cả họ chịu trận, chắc nhà họ vẫn hiểu. Chỉ là, sau này mối làm ăn bán táo mật và hạt dẻ này chúng ta kh thể làm nữa . Ông nội lỗi với cháu, một mối làm ăn hái ra tiền như thế lại bị nhà chúng ta phá hỏng!"

Đường Dao Dao nắm ngược lại bàn tay khô gầy của nội: "Ông nội, nói gì vậy ạ! lỗi với kh lỗi gì chứ, cháu kh thích nghe nói thế đâu. Chỉ cần nhà chúng ta bình an vô sự, kh xảy ra chuyện gì, thì kiểu gì cũng tìm được cách khác để kiếm tiền mà."

Ông nội cười hiền từ, vỗ vỗ tay cô: "Dao Dao nói đúng, nói đúng lắm. Cách này kh được thì sẽ cách khác."

Lúc này bà nội mới cười híp mắt xen vào: "Dao Dao, cháu lại đây bà bảo." Đường Dao Dao bước tới, bà nội nắm l tay cô nói: "Ông bà nội chẳng tài cán gì, cả đời này cũng chẳng tích p được bao nhiêu tiền."

Vừa nói bà vừa l từ trong túi ra một chiếc khăn tay giặt đến bạc màu. Bà mở chiếc khăn được gói ghém cẩn thận ra, bên trong là một cuộn tiền lớn. Đường Dao Dao vừa th liền lập tức đẩy tiền trả lại: "Bà nội, bà làm gì vậy ạ? Cháu kh l đâu!"

"Dao Dao, cháu nghe bà nói đã. Một mối làm ăn kiếm tiền tốt như vậy lại bị nhà chúng ta làm hỏng mất, bà nội cảm th mắc nợ cháu, số tiền này coi như bà đền bù cho cháu, cháu nhận l ."

Đường Dao Dao gọi: "Bà nội... Ông nội... Hai thật là làm khó cháu quá! Nói thật với hai , cháu thực sự kh thiếu tiền, vốn dĩ cháu cũng kh định nhúng tay vào chuyện này nữa, định sau này để ba làm hết. Bây giờ xảy ra chuyện thế này, mối làm ăn này kh làm nữa thì thôi, đối với cháu hoàn toàn kh ảnh hưởng gì. Chỉ là ba sau này kh việc để kiếm tiền nữa thôi! Số tiền này hai cứ cất ."

Đường Dao Dao lại đẩy tiền về: "Bà nội, số tiền này cháu thực sự kh thể nhận. Bà cứ giữ l , hai khó khăn lắm mới tích p được ngần này tiền, đưa hết cho cháu thì sau này hai l gì mà tiêu?"

Th bà nội vẫn muốn nhét tiền qua, Đường Dao Dao nói thẳng: "Hay là thế này bà nội! Bà cứ cất tiền , coi như là Dao Dao hiếu kính hai , được kh ạ?"

"Thôi được , bà nó à, nếu là Dao Dao hiếu kính thì bà cứ cất !" Ông nội lên tiếng.

Bà nội nghe lời , lúc này mới cất tiền . "Bà kh tiêu đâu, bà và nội sẽ giữ lại cho cháu. Sau này cần tiền thì cứ bảo bà một tiếng nhé, bà đưa hết cho cháu!"

"Vâng vâng, bà nội, sau này cháu cần tiền sẽ xin bà ạ!"

"Thế mới đúng chứ, vẫn là Dao Dao hiểu chuyện!" Bà nội vẻ mặt đầy an ủi.

"Đúng bà nội, bố cháu bảo hai sang nhà cháu một chuyến, bố chuyện muốn bàn với hai ạ!" Đường Dao Dao nói.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...