Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Thập Niên 70: Tôi Gả Cho Sĩ Quan Đẹp Trai Đã Ly Hôn

Chương 347: Thu hoạch trong đêm

Chương trước Chương sau

Viên bảo vệ xác nhận lại nhiều lần: "Cháu định đổ than ở chỗ đó thật à? Chắc c chứ?"

"Cháu chắc c ạ!"

"Được !" Họ chỉ cần giao hàng đến nơi và nhận tiền là xong.

Chín giờ tối, lão qua phòng bảo vệ báo cho Đường Dao Dao là đã bắt đầu bốc hàng. Ông dặn cô chuẩn bị sẵn sàng, khi nào xe tải đến cổng sẽ gọi.

Đến chín giờ rưỡi, một chiếc xe tải chở đầy than dừng trước cổng.

"Cô bé, nh lên! Xe đến !"

"Vâng ạ!"

Đường Dao Dao vội vàng chạy ra. Bác bảo vệ và tài xế giúp cô quăng chiếc xe đạp lên thùng xe. xe đạp đập vào đống than đen sì, cô xót xa kh nỡ xem nó bẩn đến mức nào, lẳng lặng leo lên ghế phụ.

Bác tài xế là ít nói, suốt dọc đường chỉ hỏi địa ểm chứ kh nói thêm câu nào, chăm chú lái xe. Đường Dao Dao ngồi ở ghế phụ, tay bám chặt l tay cầm vì xe tải xóc nảy dữ dội. May mà bụng cô lúc này đang trống rỗng, nếu kh chắc c đã nôn thốc nôn tháo.

Địa ểm cô chọn kh xa nên xe tải đến nơi nh. Bác tài thao tác thành thạo, đổ ụp toàn bộ số than xuống bãi đất. Khi Đường Dao Dao đưa nốt số tiền còn lại và tiền bồi dưỡng, bác tài mới nở nụ cười, còn tốt bụng nhắc cô chú ý an toàn mới lái xe , để lại cô giữa màn đêm lấm lem tro bụi.

Đường Dao Dao "phì" một cái, nhổ bụi than trong miệng ra. Kh cần soi gương cô cũng biết bây giờ chẳng khác gì Bao C tái thế. Xung qu tối đen như mực, chỉ còn hai đốm đèn hậu xe tải lấp lóe xa dần.

Tối cũng tốt, tối thế này mới dễ hành sự.

Tay Đường Dao Dao chạm vào đống than lớn. Trong nháy mắt, mặt đất sạch trơn, kh còn sót lại một chút bụi than nào. Cứ như chưa từng vụ giao hàng nào diễn ra ở đây. Dấu vết duy nhất còn lại là bụi than trên cô và chiếc xe đạp.

Đường Dao Dao phủi tay, mang theo xe đạp vào kh gian. Vừa vào trong, cô đã th một khối lập phương màu đen vu vức xuất hiện ở tầng cao nhất. Kh kịp kỹ, cô vội pha nước nóng lạnh tạo thành một khối nước nhiệt độ vừa để ngâm .

"Phù~ Thoải mái quá!"

Kỳ cọ được vài cái, cô mở mắt ra thì giật : Nước đã biến thành màu đen kịt. Đường Dao Dao mặt đầy vạch đen, vội vàng tắm lại thật sạch ra ngoài. Cô thầm nghĩ hôm nào l thêm nhiều nước sạch vào kh gian để dự phòng.

Cô nghỉ ngơi trong kh gian đến khi trời tờ mờ sáng, ăn uống no nê mới lóe ra ngoài, đạp xe rời . Đường Dao Dao kh về nhà ngay mà bắt xe khách lên huyện thành.

Mười giờ trưa, cô đến tiệm cơm quốc do. Giờ này tiệm vẫn chưa khách. Tần Hiểu Hồng th cô thì cười tươi rói, chạy từ bếp ra chào hỏi: "Dao Dao, đến à! mang theo da thú kh?"

"Kh, lần trước tớ bảo hết mà, đợi sang năm nhé!"

"Ồ! Tớ tưởng lại nữa chứ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-70-toi-ga-cho-si-quan-dep-trai-da-ly-hon/chuong-347-thu-hoach-trong-dem.html.]

"Tớ kh da thú, nhưng cái khác, kh biết các cần kh?"

Mắt Tần Hiểu Hồng sáng rực lên, sán lại gần: "Cái gì thế?"

"Lần trước tớ nghe các nói tiệm cơm cứ đến Tết là khó mua than, đúng kh?"

"Haizz! Chứ còn gì nữa! Tết đến đơn vị nào cũng cần, than khan hiếm vô cùng. Tiệm cơm được phân một ít nhưng chẳng thấm vào đâu. Năm nào bọn tớ cũng tự nghĩ cách, nếu kh l đâu ra lửa mà nấu nướng. Lãnh đạo chỉ quan tâm tiệm mở cửa hay kh thôi, còn than ở đâu ra thì mặc kệ. Ngay cả than dùng trong nhà bọn tớ còn đang thiếu đây này!"

Nghe Hiểu Hồng than vãn, Đường Dao Dao đã nắm chắc phần tg.

"Các mua than bao nhiêu tiền một cân?"

"Ba xu một cân, mà giá đó còn chẳng hàng mà mua chứ!"

"Ừm... vậy à! Chỗ tớ m tấn than, kh biết các muốn l kh?"

Tần Hiểu Hồng kinh ngạc: "Than mà cũng kiếm được à? Bản lĩnh của lớn thật đ!"

" cứ nói là l hay kh thôi?"

Hiểu Hồng vội nắm tay cô: "L chứ! Đương nhiên là l ! Chỗ bao nhiêu tấn?"

Đường Dao Dao nhẩm tính, mùa đ này nhà cô giữ lại một tấn là dư dả, số còn lại đều thể bán .

"Tớ mười ba tấn than, nếu các l hết, tớ để giá hai xu một cân!"

Tần Hiểu Hồng hét lên vui sướng: "Thật á? Dao Dao, nói thật chứ?"

"Nhỏ tiếng thôi! Đương nhiên là thật ."

Hiểu Hồng kích động: " ngồi đây đợi lát nhé, tớ rót nước cho !" Nói xong cô chạy biến vào bếp gọi: "Chú hai, chú hai!"

Một lát sau, Tần đại trù ra, theo sau là Hiểu Hồng bưng một bát c thịt bò lớn: "Dao Dao, uống chút c cho ấm , chú hai tớ vừa ninh xong đ."

Đường Dao Dao kh khách sáo, nếm thử một ngụm giơ ngón tay cái: "Ngon thật, kh hổ d là đại trù!"

"Ha ha, ngon thì cháu uống nhiều vào. Chú còn đang kho thịt bò, lát nữa chú l cho một ít mang về."

Nghe đến thịt bò kho, Đường Dao Dao kh kìm được mà nuốt nước miếng. Thịt bò là hàng hiếm, cô nhất định mua thật nhiều để tích trữ trong kh gian.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...