Thập Niên 70: Tôi Trở Thành Nữ Phụ Ác Độc Trong Truyện Niên Đại
Chương 43:
Hai Ngày
Trước Thẩm Mộng Đã Tìm Trương Hoành Phát, Nói Chuyện Cho M Đứa Trẻ Đi Học. Bản Thân Ông Ấy Cũng Lòng Muốn Nhờ Lục Chấn Bình Giúp Đỡ, Đang Rầu Rĩ Sức Mà Kh Chỗ Dùng, Thì Cơ Hội Đã Tự Tìm Đến Cửa.
Đi học một học kỳ tốn một đồng ba hào, chuyện Thẩm Mộng dẫn ba đứa trẻ đăng ký tên đã đến tai nhà họ Lục cũ. Chuyện này lại gây ra một trận ầm ĩ.
Lục Gia Hòa vẫn còn ghim thù chuyện cô chia lương thực, thẳng thừng nói nếu còn muốn ăn cơm nhà họ Lục thì nộp tiền ăn, nếu kh lương thực đều chia , thế này thì khác gì phân gia.
Đồ đạc đại ca gửi về lần này cũng chẳng chia được bao nhiêu, mẹ còn thỉnh thoảng sai mang cơm sang cho đại phòng, thật sự khiến trong lòng vô cùng tức giận.
Vì chuyện này mà và Lưu Tam Kim cãi nhau. Trong lúc lời qua tiếng lại lỡ miệng, Lưu Tam Kim nói ra chuyện Lục Gia Hiên sắp xây nhà. Lần này thì chọc vào tổ ong vò vẽ . Tuy chỉ biết làm việc và ăn uống, nhưng kh nghĩa là kẻ chịu thiệt. Nhà lão tư đòi xây nhà, cũng xây.
Nhà họ Lục ngày nào cũng ầm ĩ như hát tuồng, nhưng Thẩm Mộng và m đứa trẻ lại càng chung sống càng thân thiết. Thân thiết nhất vẫn là Lục Minh Phương và Lục Minh Khải, hai đứa ngày nào cũng bám l cô, một khắc cũng kh muốn rời, khiến Lục Minh Dương mà chua xót cả răng.
“Mẹ, tối nay nhà ăn gì?”
“Hôm nay chữ thím ba dạy các con đã học thuộc chưa?”
Lục Minh Lượng vội vàng chạy về tìm cuốn vở của , đưa chữ “Lượng” trên vở cho Thẩm Mộng xem. Nét chữ xiêu vẹo, chữ “Khẩu” còn thiếu mất một nét ngang.
“Mẹ, mẹ xem con viết đẹp kh, con còn kh viết đẹp bằng con đâu. Thím ba bảo, sau này con học hành chắc c sẽ giỏi, là mầm non đỗ Trạng nguyên đ.”
Thẩm Mộng: “...”
Một thật dám nói, một thật dám tin a!
“ tốt, tối nay nhà ăn sủi cảo. Chiều nay mẹ đã trộn xong nhân , trong này cho thêm thịt đ, tối nay các con ăn nhiều một chút.
Mẹ để lại một bát nhỏ, lát nữa con và gọi Đại Khánh, Nhị Khánh với Cao Cao ra đây.
Trước kia kh ít lần ăn ké của ta, đó đều là phần mà mẹ Đại Khánh và thím Hỉ Phượng của các con nhịn ăn bớt mặc để lại, chúng ta ghi nhớ lòng tốt của ta.”
Minh Dương ở bên ngoài tr em trai em gái, nghe lời mẹ nói, trong lòng cũng vui vẻ. Tuy xót lương thực trong nhà, nhưng trước kia lúc bà nội kh cho ăn cơm, cũng là nhờ ta giúp đỡ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-70-toi-tro-th-nu-phu-ac-doc-trong-truyen-nien-dai/chuong-43.html.]
Chỉ là, dáng vẻ Minh Lượng và mẹ tương tác với nhau, trong lòng hâm mộ vô cùng.
“Mẹ, dạo này nhà ăn ngon quá kh, ăn c thịt, ăn sườn, lại còn ăn sủi cảo, ăn bánh bao nữa. Mẹ đột nhiên cho ăn thế này, trong lòng con hoảng lắm, ... chúng ta đều sắp kh sống được bao lâu nữa kh?”
Lục Minh Lượng nhỏ giọng lầm bầm. nghe nói ta lúc sắp c.h.ế.t thì ăn ngon một chút, để kiếp sau kh làm ma đói. Từ khi mẹ trở nên tốt bụng, ngày nào cũng đổi cách làm đồ ăn ngon cho m em bọn , lúc đầu ăn vui vẻ.
Nhưng dần dần bắt đầu sợ hãi. M ngày trước trong thôn một lão qua đời, lúc sắp đã được ăn một cái bánh bao nhân thịt bằng bột mì trắng, ăn mà khóc lóc, nói kiếp sau kh làm ma đói nữa.
Thẩm Mộng: “...”
nói là cái đầu nhỏ của con đôi khi thật sự l lợi quá mức đ!
Đại Khánh Nhị Khánh và Cao Cao ba kh vì Lục Minh Lượng mắng họ mà tức giận, ngược lại còn cười hì hì hai tiếng. Sủi cảo bốc hơi nghi ngút, họ thèm thuồng vô cùng.
Ngay cả Tết cũng khó mà ăn được sủi cảo bột mì trắng, rốt cuộc đều là những đứa trẻ xuất thân từ gia đình nghèo khổ, thể trực tiếp ăn lương thực ngon như vậy của ta được.
Nhị Khánh và Cao Cao vừa nãy còn thèm thuồng lắm, nghe nói vài câu, ngược lại kh muốn ăn nữa, thậm chí cũng kh thèm một cái.
“Ăn , trước kia tớ và trai cùng các em kh ít lần ăn khẩu phần lương thực của bác gái Liên Hoa và thím Hỉ Phượng. Mẹ tớ lần này đặc biệt mua thịt làm sủi cảo, còn bảo các ăn xong lén mang về một ít, đừng để bác gái và bà nội các biết, mau ăn .”
Lục Minh Lượng vừa nói, vừa đẩy ba về phía bàn trên giường đất của . Một bát to sủi cảo thơm phức bày ra trước mặt ba , ba một lúc lâu vẫn kh dám ăn.
Thậm chí Cao Cao nhỏ tuổi nhất muốn vòng qua ra ngoài, Minh Lượng nh tay lẹ mắt tóm l bé, cầm một cái sủi cảo nhét vào miệng bé.
Cao Cao theo bản năng c.ắ.n một miếng sủi cảo, cơ thể lập tức cứng đờ.
Vỏ sủi cảo bột mì trắng dai ngon, nhân thịt thơm lừng mang theo chút cay nhẹ, khiến cả khoang miệng đều ứa nước bọt. Cao Cao kh khống chế được bản thân, lại nhai thêm hai miếng, ực một tiếng, nuốt xuống.
“Hì hì, ngon kh? Mẹ tớ những cái khác kh nói, nấu ăn thật sự ngon. Đại Khánh, Nhị Khánh, các cũng ăn , bọn tớ đều ăn no , bát này đều là để lại cho các đ.
Mẹ tớ vẫn đang luộc sủi cảo trong bếp, chính là luộc cho mẹ các đ, mau ăn nh chóng về cho mẹ các cũng nếm thử.”
Lục Minh Lượng chút phấn khích, vui vì cuối cùng cũng thể báo đáp những trước kia đã giúp đỡ , trong lòng đối với mẹ Thẩm Mộng này lại c nhận thêm vài phần.
Thẩm Mộng nghe ngoài cửa một lúc, cầm muôi thủng quay lại bếp. Nghe những lời Lục Minh Lượng nói về , bản thân cô cũng kh cảm th gì. Bọn họ bây giờ thuộc về mối quan hệ khá thân thuộc, nhưng nếu nói là tình cảm mẹ con thân thiết, cô luôn cảm th thiếu thiếu thứ gì đó.
Chưa có bình luận nào cho chương này.