Thập Niên 70: Trở Thành Nữ Xứng Nuôi Con, Làm Giàu
Chương 1041:
Cuối cùng, sau vài ngày, cụ Lâm mới chịu mở miệng, nhưng vừa mở lời đã xua đuổi hết con cháu ra ngoài.
“Cha biết các con lo lắng cho cha, nhưng cứ yên tâm . Trong nhà đã cả các con ở đây , đứa nào nên làm thì làm, nên buôn bán thì cứ buôn bán, việc gì cứ qu quẩn bên già này làm gì?” Sau m ngày ròng rã, cuối cùng cụ Lâm cũng bình tĩnh được hơn đôi chút.
Vừa mở miệng đã lộ rõ ý tứ xua đuổi.
Sau đó, m quan sát một thời gian, th cụ Lâm thật sự kh , nào n cũng làm việc của . Trong nhà vẫn dặn dò cả Lâm tr nom cụ cẩn thận.
Sau khi cụ Lâm bà qua đời, vợ chồng cô Cố Tri Ý và Lâm Quân Trạch cũng đã suy nghĩ nhiều về cuộc sống.
Cố Tri Ý cũng nhân tiện về nhà liền tới nhà họ Cố thăm bà nội.
Cụ Cố Khôn và cụ Lưu Ngọc Lan vẫn còn khá khỏe mạnh. Hiện tại cuộc sống đã tốt hơn, nên hai cụ cũng chẳng còn chuyện gì bận lòng nhiều. Bên phía nhà xưởng đã phụ trách, nên hai cụ chỉ thỉnh thoảng giúp tr nom cháu chắt mà thôi.
Cố Tri Ý ở nhà m ngày, dặn dò hai cụ nếu rảnh rỗi thì cứ lên Thâm Quyến hay Bắc Kinh mà chơi, giờ đây đâu đâu vợ chồng cô cũng nhà riêng, lại tiện lợi.
“Vợ ơi, hay là về sớm hơn một chút nhé, cũng thêm thời gian quây quần bên em.” Khi lên chuyến tàu lửa về phía Bắc Kinh, Lâm Quân Trạch khẽ nói với Cố Tri Ý như vậy.
M năm nay, tuy gia đình vẫn sum vầy, nhưng Lâm Quân Trạch cứ luôn chạy ngược chạy xuôi làm nhiệm vụ, phấn đấu để thăng chức. Giờ đây, khi ngoảnh đầu lại, tựa hồ thời gian bầu bạn cùng vợ con quá đỗi ít ỏi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-70-tro-th-nu-xung-nuoi-con-lam-giau/chuong-1041.html.]
luôn cảm th như đang lạc mất phương hướng. Vốn dĩ nỗ lực thăng chức là để bảo vệ vợ con, nhưng ngẫm lại, việc chính ở bên cạnh họ cũng quan trọng kh kém.
Cố Tri Ý nghe Lâm Quân Trạch nói vậy thì bật cười: “ thế, lãnh đạo lớn của chúng ta cuối cùng cũng nhớ tới mẹ con em ư?”
“Haizzz, m năm nay đúng là bận rộn quá, đến thời gian ở bên em cũng trở nên ít ỏi. Thoáng cái, m đứa nhỏ đã lớn phổng phao hết cả, kh cần cha như bầu bạn nữa, nhưng mà em thì vẫn cần đ nhé.”
Cố Tri Ý liếc xéo một cái. nói cứ như cô đây kh bằng đứa trẻ con vậy, nhưng mà nghĩ tới trước kia Lâm Quân Trạch vì những nhiệm vụ lớn nhỏ mà bị thương, cho dù lúc bác sĩ nói rằng kh vấn đề gì lớn nhưng rốt cuộc vẫn để lại di chứng.
Nếu như Lâm Quân Trạch thể lui về sớm một chút cũng tốt, chỉ e bây giờ nói vậy, nhưng đến lúc đó lại vội vàng bỏ mặc tất cả. Hơn nữa gần đây Cố Tri Ý cũng đã biết rằng đàn này vẫn chưa chịu an phận tuổi già đâu.
Nói là nói như vậy nhưng nếu như bắt ở nhà kh được m ngày, nhất định sẽ bứt rứt khó chịu.
“Thôi được , cứ tiếp tục cống hiến sức đã, đợi đến khi thực sự về hưu, chúng ta sớm tối nhau cũng kh muộn.” Cố Tri Ý dỗi hờn nói.
“Ha ha, biết vợ hiểu nhất mà.” Lâm Quân Trạch xua bầu kh khí nặng nề lúc nãy.
Vừa chỉ bộc phát cảm xúc chứ kh hề ý định về hưu sớm như vậy, nếu như về hưu sớm e rằng đám lính tráng kia sẽ làm loạn mất. Lâm Quân Trạch cảm th chính còn thể làm được thêm m năm nữa. Tuy kh thể lăn xả vào nơi hiểm nguy, nhưng c việc huấn luyện binh lính thì vẫn dư sức.
Rốt cuộc thì vấn đề này vẫn chưa được giải quyết dứt ểm. Sau khi m tới Bắc Kinh thì cuộc sống cũng dần trở lại quỹ đạo vốn .
Hiện tại Tam Bảo dựa vào vẽ tr kiếm sống, đừng nghĩ rằng nghệ sĩ thì đều th cao, coi thường tiền bạc; Tam Bảo lại kh nghĩ như vậy. Hơn nữa còn làm việc quên cả mệt mỏi.
Chưa có bình luận nào cho chương này.