Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Thập Niên 70: Trở Thành Nữ Xứng Nuôi Con, Làm Giàu

Chương 156:

Chương trước Chương sau

Cứ thế, hai họ bộ về phía huyện thành. Đến nơi, giới thiệu trung gian dẫn họ tới một địa ểm khá khuất rời . Tại đó, Lâm Hiểu Lan cuối cùng cũng gặp được con trai của chủ nhiệm xưởng dệt.

Chủ nhiệm xưởng dệt họ Lưu, tên là Lưu Hưng Xương. Trong nhà chỉ một trai một gái, nên sau này con trai chắc c sẽ là kế nhiệm chức vụ của .

“Con trai” của Lưu Hưng Xương, tức Lưu Minh Huy, là đàn cao gầy đang đứng trước mặt hai cô gái. ta đeo một cặp kính gọng vàng, tr khá hào hoa phong nhã. Th Lâm Hiểu Lan và Cổ Bình Bình đến muộn như vậy, ta khẽ tỏ vẻ bất mãn. “ lại tới trễ thế?”

Cổ Bình Bình vội vàng cúi đầu xin lỗi Lưu Minh Huy: “Ngại quá, Lưu, đã để đợi lâu ạ!”

Lưu Minh Huy kiêu ngạo gật đầu. Nếu kh nghe nói trong hai này một cô là em gái của cán bộ cấp cao trong quân đội, thì ta còn lâu mới thèm bận tâm đến đây. Chẳng qua, khi hai cô gái trang ểm đậm chất n thôn trước mắt, ta thật sự kh tài nào phân biệt được ai mới là nhắm tới. Lưu Minh Huy liếc mắt hai một cái, hỏi: “Được , kh dài dòng nữa. Nghe nói hai cô muốn vào làm việc ở xưởng dệt?” Dường như ta đang xác minh xem ều kiện của hai tốt như ta mong muốn hay kh.

Cổ Bình Bình kéo Lâm Hiểu Lan, vội vàng gật đầu lia lịa: “Đúng vậy ạ! Lưu ơi, vậy bọn em cần bỏ ra bao nhiêu tiền mới thể nhận được vị trí này thế ạ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-70-tro-th-nu-xung-nuoi-con-lam-giau/chuong-156.html.]

cũng kh nói vòng vo với các cô nữa. Hai trăm đồng kèm theo năm mươi cân lương thực và mười cân thịt.” Lưu Minh Huy đáp.

Lâm Hiểu Lan lập tức mở to mắt ta, “Nhiều như vậy ư?”

Lưu Minh Huy khinh thường liếc hai , nói: “Ngại đắt ư? Ngại đắt thì cứ về quê tiếp tục làm n dân chân lấm tay bùn . Vị trí c tác này vẫn còn đầy đang tr nhau giành giật đ!”

Cổ Bình Bình cũng biết đối phương kh thích nghe lời đó từ Lâm Hiểu Lan, nên vội kéo tay cô, cười hòa nhã: “Đúng đúng đúng, bọn em cũng hiểu rõ ều này mà ạ. Chẳng qua giá này quả thật là hơi cao, chúng em còn trở về thương lượng với nhà thêm đã. xem thể giảm giá bớt một chút được kh ạ?”

“Cô cho rằng đây là mua mớ rau ngoài chợ đ à? Còn dám mặc cả với nữa? Giá cuối cùng là như vậy, các cô tự về nhà mà bàn bạc . nói trước là nhiều đang giành giật vị trí này, các cô kh nh chóng nắm bắt mà để khác tr mất, sau này tiền cũng kh mua nổi đâu.”

Cổ Bình Bình cười cười, kéo Lâm Hiểu Lan sang một bên nhỏ giọng nói: “Hiểu Lan, hay là tìm trai đang trong quân ngũ của mà hỏi thử một chút . Kh tiền trợ cấp ? cứ mượn tạm của trước, bao giờ trở thành c nhân chính thức thì trả lại tiền cho trai là được mà!”

Lâm Hiểu Lan vẫn còn chút do dự. Lưu Minh Huy đứng bên kia nghe được cuộc trò chuyện của hai nên cũng đã biết Lâm Hiểu Lan mới là trai tham gia quân ngũ. Thái độ của ta cũng lập tức tốt hơn một chút, nói: “Được , cho các cô thời gian ba ngày để suy xét kỹ. Đến lúc đó mà các cô kh tới thì cũng đừng trách đưa cơ hội này cho khác!” Nói xong, ta thoáng qua Lâm Hiểu Lan nh chóng rời .


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...