Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Thập Niên 70: Trở Thành Nữ Xứng Nuôi Con, Làm Giàu

Chương 171:

Chương trước Chương sau

Cứ thế, qua m con ngõ nhỏ qu co khúc khuỷu, chợt phía trước vọng đến một trận náo động.

Một gã đàn quần áo lấm lem bụi bặm, gầy gò tiều tụy, ôm khư khư một bọc đồ trước ngực, hớt hải lao về phía họ, vừa chạy vừa kh ngừng ngoái phía sau.

Trong con hẻm chật hẹp, Cố Tri Ý định đẩy Lâm Quân Trạch sang một bên để tránh đường.

Nào ngờ, gã đàn lại lao thẳng về phía Lâm Quân Trạch, đúng lúc thì loạng choạng ngã lăn ra, bọc đồ trên tay cũng văng tung tóe, vừa vặn rơi ngay trước chân .

Ánh mắt gã đàn đầy vẻ hoảng loạn, xen lẫn tuyệt vọng. Dù đứng cách xa một đoạn, Cố Tri Ý vẫn cảm nhận được sự bất lực tột cùng từ đàn đó.

Cố Tri Ý đứng phía sau, khẽ vỗ vai Lâm Quân Trạch.

Như nhận được tín hiệu, Lâm Quân Trạch lập tức cúi , thoăn thoắt nhét bọc đồ vào bên dưới, chỗ khuất tối của chiếc xe lăn.

Vừa giấu xong, nhóm truy đuổi từ phía sau đã ập tới.

“Làm gì thế? Trả đồ lại đây!”

Gã đàn lồm cồm bò dậy, đáy mắt hiện rõ sự hốt hoảng tột độ.

Nhưng tình thế đã đến nước này, gã đành liều một phen. Gã lập tức vờ bình tĩnh đáp lời: “Đâu , m vị đại ca, làm gì đồ vật nào ở đây?”

Bọn Hồng vệ binh x tới kiểm tra, quả nhiên chẳng th món đồ khả nghi nào. Chúng liền hung hăng quát: “Kh bỏ chạy làm gì?”

“Các vị đại ca, các đuổi theo , thì chẳng chạy trước ?” Nói đoạn, gã còn giả vờ vẻ mặt hốt hoảng.

Th trên gã đàn kh gì, nhóm kia liền khoát tay, sốt ruột xua đuổi:

“Thôi được , cút nh !”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-70-tro-th-nu-xung-nuoi-con-lam-giau/chuong-171.html.]

“Vâng, vâng ạ!” Gã đàn vội vàng lủi mất tăm.

Sau đó, bọn Hồng vệ binh định lục soát Lâm Quân Trạch và gia đình. Lúc này, Cố Tri Ý đã căng thẳng đến mức lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi.

Lâm Quân Trạch liền đưa ra gi chứng nhận sĩ quan của . Vốn dĩ bọn Hồng vệ binh còn định kh bỏ qua, nhưng th vậy liền lập tức thay đổi sắc mặt.

“Thì ra đồng chí là nhà ta! Thật thất lễ, chúng xin phép nơi khác xem xét.” Vừa nói, bọn chúng vừa cung kính trao trả gi chứng nhận sĩ quan cho Lâm Quân Trạch.

Vốn dĩ vợ chồng Lâm Quân Trạch cũng chẳng muốn dây dưa chuyện thị phi, nên chỉ khẽ gật đầu đáp: “Kh cả!”

Nói đoạn, quay sang Cố Tri Ý: “Vợ à, nh lên, cô Mợ còn đang đợi chúng ta ở trong đó!” Cố Tri Ý khẽ gật đầu, đẩy xe lăn của Lâm Quân Trạch, dẫn theo Đại Bảo và Nhị Bảo bước .

Khi tới đoạn ngõ nhỏ phía trước, họ vừa vặn gặp lại gã đàn lúc nãy. Gã đang đứng đó, rõ ràng là đang chờ bọn họ.

Cố Tri Ý đẩy xe Lâm Quân Trạch qua, liền l món đồ đã giấu ra, trả lại cho gã đàn .

“Đa tạ, đa tạ hai vị ân nhân! Hai vị quả là tốt, ắt sẽ được trời x báo đáp.” Vừa nói, gã đàn vừa kh ngừng cúi đầu cảm ơn Lâm Quân Trạch và vợ.

“Kh gì đâu, lần sau chú ý hơn!” Vốn dĩ Lâm Quân Trạch cũng chẳng muốn dây dưa chuyện thị phi, nói xong liền khẽ gật đầu, chuẩn bị rời .

Gã đàn còn muốn cảm ơn nữa, nhưng nghĩ lẽ vị ân nhân này đang vội đến nhà cô Mợ, nên đành thầm nhủ sau này cơ hội nhất định sẽ báo đáp tử tế.

Đồng đội của Lâm Quân Trạch ở sâu hun hút trong con hẻm nhỏ, nơi khá vắng vẻ.

Ngôi nhà tr cũng khá cũ kỹ, Cố Tri Ý bước lên gõ cửa. Đợi một lúc lâu sau, bên trong mới vọng ra tiếng bước chân.

Mở cửa ra là một trai khoảng hơn hai mươi tuổi. Trương Trác, ta còn tưởng là em trai về, vừa mở cửa đã định nói gì đó.

Nào ngờ, gõ cửa lại là một đồng chí nữ trẻ tuổi, ta còn đang định hỏi cô là ai.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...