Thập Niên 70: Trở Thành Nữ Xứng Nuôi Con, Làm Giàu
Chương 22:
“Đại Bảo giỏi lắm! Mẹ th con chăm sóc em trai chu đáo. Vậy, Đại Bảo muốn mẹ thưởng gì cho con nào?” Nhị Bảo còn đang mải mê vầy nước, vừa nghe th mẹ nói muốn thưởng liền chẳng thèm chơi nữa.
Thằng bé liền giơ tay lên, vẫy lia lịa, sợ Cố Tri Ý kh th nên nh chóng chạy tới trước mặt cô, ngẩng đầu lên, đôi mắt sáng lấp lánh, hăm hở nói: “Mẹ, mẹ ơi, Nhị Bảo cũng muốn được thưởng ạ!” Nói đoạn, như thể sợ Cố Tri Ý sẽ từ chối, thằng bé còn vội vàng bổ sung thêm: “Nhị Bảo ngoan lắm ạ! Ngoan lắm!”
Cố Tri Ý bật cười vì ệu bộ ngốc nghếch của Nhị Bảo, cô cố ý trêu chọc thằng bé, liền nắm l tay hai em vào nhà thay cho chúng bộ quần áo sạch sẽ. Vừa , cô vừa nói: “Vì trai chăm sóc cho con chu đáo nên được thưởng, còn Nhị Bảo làm gì mà mẹ thưởng cho con nhỉ?”
Đại Bảo nghe Cố Tri Ý khen , khóe môi thằng bé cứ cong lên mãi, đôi mắt híp lại, tr đáng yêu vô cùng. Nhị Bảo nghe th Cố Tri Ý hỏi ngoan ở chỗ nào thì khuôn mặt nhỏ n liền nhăn nhúm lại, vẻ mặt khổ sở vô cùng.
Cố Tri Ý chưa từng th trên mặt một đứa bé lại những biểu cảm phong phú đến vậy, thoắt cười thoắt buồn thiu.
Nhị Bảo nghe tiếng cười, ngẩng đầu lên lại th Cố Tri Ý đang mỉm cười. Tuy kh biết vì mẹ lại cười, nhưng trực giác mách bảo thằng bé rằng mẹ đang trêu chọc .
Thế là Nhị Bảo hứ một tiếng, lại nghĩ bụng đúng là cũng chẳng làm gì đáng được khen nên liền bắt đầu mè nheo với mẹ: “Mẹ ơi, Nhị Bảo sẽ ngoan ngoãn mà, Nhị Bảo cũng muốn được thưởng, được kh ạ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-70-tro-th-nu-xung-nuoi-con-lam-giau/chuong-22.html.]
Vào trong phòng, Cố Tri Ý đến mở chiếc tủ quần áo cũ kỹ, tìm cho hai đứa m bộ đồ. Cô ngồi trên ghế, giúp bọn trẻ thay đồ. cái vẻ tinh quái của Nhị Bảo, Cố Tri Ý thầm nghĩ uốn nắn thằng bé một chút, thế là cô để hai em đứng ngay ngắn bên cạnh .
Vốn là Cố Tri Ý còn muốn mỗi bên ôm l một đứa, nhưng bụng cô lại đang to dần, nên đành gác lại ý định đó.
Cố Tri Ý về phía Nhị Bảo, giọng ệu nghiêm nghị: “ trai thường xuyên lo toan cho con, vì vậy mẹ mới nói sẽ thưởng cho . Còn Nhị Bảo thì chẳng tự kể ra được ngoan ở chỗ nào, nên mẹ kh thể thưởng cho con được.” Th cái miệng nhỏ của Nhị Bảo chõ ra, mắt đã rơm rớm, tưởng chừng sắp òa khóc.
Cố Tri Ý ra vẻ nghiêm nghị: “Con khóc lóc cũng chẳng ăn thua đâu, mẹ sẽ kh mủi lòng đâu. Khóc kh thể giải quyết được gì cả.” Cô muốn Nhị Bảo bỏ được cái nết hễ khóc là được chiều theo ý muốn.
Nhị Bảo cái hiểu, cái kh, nhưng cũng lờ mờ nhận ra khóc lên cũng kh tác dụng gì, mẹ sẽ chẳng xuôi lòng. Gương mặt bé bỏng muốn khóc nhưng vẫn cố nín, tr đáng thương vô cùng.
Đại Bảo th Nhị Bảo thế này lại theo thói quen muốn nhường nhịn thằng em. Cố Tri Ý kịp thời ngăn lại, cô ân cần dặn: “Tuy Đại Bảo là trai, nhưng con cũng chỉ lớn hơn Nhị Bảo vài phút mà thôi, con vẫn là đứa bé. Vì vậy, kh cần cái gì cũng nhường cho em trai.”
Lần đầu tiên Đại Bảo nghe th mẹ nói chính vẫn là đứa bé, kh cần cái gì cũng đều nhường cho em trai khiến bé hơi ngơ ngác. Từ trước đến nay, lớn vẫn thường nói rằng bé là trai, chăm sóc cho em trai, nhường nhịn em trai, nhưng hôm nay mẹ lại nói với bé, kh cần thiết cái gì cũng nhường em trai. Thật sự thể như thế chứ?
Chưa có bình luận nào cho chương này.