Thập Niên 70: Trở Thành Nữ Xứng Nuôi Con, Làm Giàu
Chương 473:
Thế nên, đợi Cố Tri Ý đã ngồi vững trên gác-ba-ga và sắp xếp cho hai nhóc tỳ ngồi ngay ngắn, Lâm Quân Trạch mới từ từ đạp xe xuất phát. Đây là lần đầu tiên Cố Tri Ý ngồi xe đạp mà hồi hộp đến thế, cô vừa cố giữ cho hai đứa nhỏ kh ngã, vừa cố gồng sau m phen xe lắc lư ên đảo.
Cũng may là tuy đường sá gồ ghề nhưng cả nhà cũng đã bình an vô sự mà về tới thôn Cố. Cố Tri Ý xuống xe ngay khi vừa tới cổng làng, quyết định bộ vì cô quả thực là hết hồn vía. Thế nhưng, m đứa nhỏ thì vẫn thích được ngồi xe đạp nên Nhị Bảo vẫn ôm ấp, che chở em trai ngồi sau gác-ba-ga, Lâm Quân Trạch cứ thế chậm rãi đạp xe về thẳng nhà họ Cố. Cha con họ vừa mới khuất dạng một đoạn, bỗng nhiên lại gặp bà Lưu Ngọc Lan đang sốt ruột ra tận cổng ngóng xem bọn họ đã tới nơi chưa.
“Ai chà chà! Mẹ biết ngay thế nào các con cũng sắp về đến mà! Cúc cu! Đại Bảo, Nhị Bảo của bà còn nhớ bà ngoại kh hở các cháu?”
Bà Lưu Ngọc Lan th m cha con thì mừng rỡ chạy tới, vội vàng đỡ Nhị Bảo và Tam Bảo đang ngồi sau gác-ba-ga xuống xe.
“Nhớ ạ, cháu chào bà ngoại!” Đại Bảo và Nhị Bảo rộn ràng đáp lời đồng th chào.
Bây giờ Tam Bảo l lợi, khôn ngoan, th các chào, bé cũng l lẹ học theo để kh bị sai, liền ngọt xớt chào: “Cháu chào bà ngoại!”
“Ôi chao, đây đúng là Tam Bảo nhà ư? Mới đó mà đã lớn chừng này à? Tốt quá, tốt quá chừng! Thôi thôi, mau vào nhà thôi nào. Ấy chết, con bé Tiểu Ý đâu ?” B giờ bà Lưu Ngọc Lan mới sực nhớ ra là kh th bóng dáng con gái đâu.
Lâm Quân Trạch đáp: “Thưa mẹ, Tiểu Ý đang bộ ở phía sau, chốc lát nữa sẽ tới nhà ngay ạ.”
Bà gật đầu lia lịa, “Ừ ừ, vậy con cứ dẫn m đứa nhỏ vào nhà trước , mẹ sẽ đứng đây đợi con bé. Cái con bé này, thật là kh để mẹ được yên lòng chút nào!”
Dẫu miệng nói vậy nhưng tấm thân bà Lưu Ngọc Lan lại cực kỳ thành thật, mắt bà vẫn kh ngừng ngó nghiêng khắp lối. Chỉ một chốc sau, khi th Cố Tri Ý đang bước tới từ xa thì bà liền vội vã vẫy tay gọi.
Cố Tri Ý th bà Lưu Ngọc Lan chờ ở cửa thì bước vội vàng tới gần, “Mẹ ơi, mẹ đứng chờ con ở đây từ bao giờ vậy ạ?”
“Xí xí xí, ai rảnh mà chờ con đâu! Chẳng qua là tại con bé lâu ngày kh về thăm nhà, mẹ sợ con quên mất đường về nhà ở đâu chứ!” Bà Lưu Ngọc Lan nói với vẻ đầy ẩn ý.
Cố Tri Ý hiểu rõ tính tình của mẹ nên liền nh nhẹn tiến tới, bá l cánh tay bà Lưu Ngọc Lan, “Dù con nhắm mắt lại, cũng thể tìm th lối về nhà chúng ta mà mẹ! Đâu dễ gì quên được chứ! Mẹ kh hay đó thôi, con nhớ nhà, nhớ mọi lắm đó mẹ!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-70-tro-th-nu-xung-nuoi-con-lam-giau/chuong-473.html.]
Bà Lưu Ngọc Lan nghe được lời này của Cố Tri Ý thì khóe môi bà hơi nhếch lên một cách kín đáo, “Cái con bé này, chỉ giỏi nịnh nọt mẹ thôi!”
Bà Lưu Ngọc Lan nắm chặt l tay Cố Tri Ý, ngó nghiêng con gái từ đầu đến chân một lượt. Bà th con gái vẻ đã gầy đôi chút , vậy mà miệng lại liến thoắng nói ngay: “Con xem con kìa, mới chừng này bữa kh gặp mà mẹ th con tròn trịa hơn trước nhiều thế?”
Cố Tri Ý ngớ : “???”
Chẳng lẽ ra lúc này mẹ đau lòng nắm l tay cô, xuýt xoa: “Ai chà, gầy nhiều quá, chắc dạo này con bận rộn lắm kh con gái!” mới đúng chứ? Kết quả là mẹ ruột của cô lại kh chịu theo cái lẽ thường tình vậy?
Mặc dù Cố Tri Ý ngỡ ngàng kh biết nói gì nhưng vẫn cố phớt lờ mà nói: “Dạ mẹ, con đâu béo đâu chứ.”
Kết quả bà Lưu Ngọc Lan lại nghe nhầm thành “Mẹ à, mẹ nói sai đ.” nên bà liền tỏ vẻ kh bằng lòng ngay: “Ối giời! Con bé còn kh cho mẹ ruột này nói vài lời về chuyện này nữa là ?”
Cố Tri Ý: “......” Chết dở, hiểu lầm to !
Vì thế cô vội giải thích: “Trời đất ơi mẹ ơi, con chỉ nói là con đâu béo đâu, chứ dám cấm mẹ nói gì đâu ạ!”
Bà Lưu Ngọc Lan sực nhận ra vừa nghe nhầm, lúc này bà mới à lên một tiếng: “À, , con gái!”
Cố Tri Ý chỉ biết thở dài. Ôi chao, cuộc đời thật là lắm chuyện tréo ngoe!
Đến khi hai mẹ con vừa về đến sân nhà thì th cả nhà đã quây quần, chuyện trò rôm rả. Thằng cu con nhà Cố Tử Lâm cũng chỉ nhỏ hơn Tam Bảo vài tháng tuổi, chắc c là hai đứa sẽ chơi với nhau hợp.
Đại Bảo và Nhị Bảo miệng lưỡi ngọt ngào vừa bước chân vào nhà đã líu lo chúc tết bằng những lời cát tường.
M khi cả nhà cô em gái mới về thăm, mừng tuổi nên Cố Tử Mộc liền rút ba phong bao lì xì đỏ chót ra, lần lượt trao tận tay ba em, “Nào nào, đây là chút tiền mừng tuổi của cả dành cho các cháu đây. Bước sang năm mới ngoan ngoãn, vâng lời bà, cha mẹ nghe chưa?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.