Thập Niên 70: Trở Thành Nữ Xứng Nuôi Con, Làm Giàu
Chương 476:
Cố Tử Mộc ền nguyện vọng là ngành kiến trúc. Thật ra nguyện vọng của hai em nhà họ Cố cũng thể dễ dàng nhận ra từ trong cuộc sống thường ngày. Cố Tử Mộc tương đối thích tu sửa nhà cửa, xây dựng các c trình, còn Cố Tử Lâm thì luôn hứng thú với việc làm ăn, kiếm tiền. Cố Tử Lâm cũng thi vào một trường đại học ở Kinh Đô giống như Cố Tri Ý, chẳng qua kh những trường d tiếng như Hoa Th hay Bắc Đại mà là một học viện kinh tế.
Xác thật là Cố Tri Ý cũng kh ngờ rằng thứ hai của lại cảm th hứng thú với ngành kinh tế, xem ra sau này cũng thể phát triển theo con đường đó.
Cô kh nhịn được mà nhớ tới Cố Tử Lâm ở kiếp trước, vì em gái và mẹ liên tiếp gặp chuyện nên đã nh chóng trưởng thành hơn nhiều.
Chẳng qua ở giai đoạn trước thì sự nghiệp của cũng kh quá thuận lợi, lúc chân chính làm giàu là vào thập niên 90, Cố Tử Lâm cũng xem như là gần đến tuổi trung niên thì mới bắt đầu phất lên. Chuyện này cũng chứng tỏ bản thân Cố Tử Lâm vốn đầu óc kinh do nhạy bén. Đời này còn được tới đại học để học hành tử tế, chắc c là sẽ thuận buồm xuôi gió hơn nhiều so với đời trước tự lăn lộn ngoài xã hội.
Mọi bắt đầu nói về một vài kế hoạch trong tương lai. Tuy các kế hoạch này tương đối rõ ràng trong tâm trí họ, nhưng tương lai cụ thể thế nào thì cũng thực sự là khó mà nói trước được. Chẳng qua bây giờ Cố Tri Ý vẫn khéo léo đánh tiếng trước với Cố Khôn về một chuyện: “Ba à, ba còn nhớ rõ chuyện lần trước con từng nói với ba kh? N dân chúng ta tự trồng trọt, ngoại trừ số thuế nộp lên cho quốc gia mỗi năm thì dư lại đều là của n dân ạ.”
Nghe Cố Tri Ý nói đến việc này thì Cố Khôn vẫn còn nhớ rõ. Thật ra m năm nay cũng muốn chứng thực, dù lý luận nghe hấp dẫn nhưng thực tiễn lại kh hề dễ dàng như vậy. Cố Khôn cũng kh hề giấu giếm mà nói thẳng: “Cái này thì ba biết, nhưng con gái à, ở thôn chúng ta mà muốn thực thi việc này thì vẫn còn chút khó khăn.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-70-tro-th-nu-xung-nuoi-con-lam-giau/chuong-476.html.]
Chuyện này cũng coi như là lợi cho bản thân nên chắc c là mọi đều kh ý kiến gì, nhưng bọn họ cũng sợ rằng nếu như bị lãnh đạo bên trên biết thì sẽ gánh vác trách nhiệm. Nói một cách đơn giản thì chính sách hiện giờ vẫn còn chưa rõ ràng nên mọi đều kh dám mạo hiểm như vậy, cho dù là đại đội trưởng quyền uy như Cố Khôn chăng nữa. Chính vì lẽ đó nên chuyện này vẫn luôn trì trệ kh tiến triển.
Chẳng qua thời gian đã sắp tới , Cố Tri Ý đã kiến nghị với Cố Khôn một lượt. Đương nhiên là Cố Tri Ý cũng đã đề cập qua với nhà họ Lâm bên kia, thế nhưng đại đội trưởng như ba Lâm đủ quyết đoán để thực thi hay kh thì cô cũng kh biết.
Cô cẩn thận phân tích: “Ba à, hình thức kinh tế hiện tại của chúng ta sẽ kh tồn tại quá lâu đâu. Đến lúc đó chắc c lãnh đạo bên trên sẽ yêu cầu n dân chúng ta tự làm chủ, làm như vậy thì sản lượng mới thể kh ngừng gia tăng được. Bây giờ chưa ai nghĩ đến ều này nhưng đến lúc đó chắc c sẽ những nhóm đầu tiên đứng ra tiến hành thực nghiệm. Ba à, con cảm th đây là một cơ hội tốt đ ạ, một cơ hội ngàn vàng.”
Bây giờ Cố Khôn đã cực kỳ tin tưởng Cố Tri Ý. Nghe th con gái nói như vậy thì trong lòng cũng bắt đầu những ý tưởng mới mẻ. Đặc biệt là Cố Tri Ý còn vẽ ra cho một viễn cảnh tươi sáng, một cái bánh nướng lớn đến nỗi cứ như thể tg lợi đang ở ngay trước mắt vậy.
“Con gái à, con chắc c kh? Chúng ta thể tiên phong trở thành nhóm đầu tiên làm được chuyện tốt này ?” Thật ra Cố Khôn đã ý định chuẩn bị thực thi kế hoạch này , chẳng qua vẫn muốn hỏi thêm một câu cho chắc c.
Cố Tri Ý gật gật đầu, quả quyết: “Ba à, ba cứ yên tâm , tin con thì chỉ chuẩn chứ kh sai đâu ạ.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.