Thập Niên 70: Trở Thành Nữ Xứng Nuôi Con, Làm Giàu
Chương 479:
Nghe đến đây, Cố Tri Ý lập tức lên tiếng: “Bác gái cả à, bác cứ nói một tràng dài như vậy thì nhà cháu nói cái gì được ạ?” Cô khéo léo đá quả bóng sang chân đối phương.
“Kh cần nói cái gì hết, chờ năm sau bảo cả cháu dẫn em họ nó tới xưởng làm thủ tục chuyển nhượng c tác là được.”
Ban đầu còn làm vẻ ngượng ngùng nhưng bây giờ đã hiên ngang đường hoàng như thể việc đó là hiển nhiên!
Mọi nhà họ Cố: Chưa th nào mặt dày vô sỉ như vậy cả!
Từ lúc Cố Tri Ý biết Cố Tử Mộc thi đậu đại học, cô đã nghĩ tới vấn đề này nên cũng kế sách ứng phó: “Ôi chao, vừa tới đây bác gái cả đã nói một tràng dài mà chẳng để cháu kịp ngắt lời giải thích cho bác ngay từ đầu chứ. Vị trí c tác đó thì...
Cố Tri Ý bắt chước giọng ệu của bà ta, ngừng một lát mới nói tiếp: “Cái vị trí kia à, nhà cháu đã bán ra ngoài l năm trăm bạc . Cho nên thực sự là ngại quá mất, e rằng hôn sự của họ lại đành lỡ làng mất thôi.” Nói xong thì cô làm bộ làm tịch vẻ tiếc nuối, ngượng nghịu về phía Mao Vận Phượng.
Mao Vận Phượng tức đến tím mặt. M nhà Cố lão Tam đúng là quá vô lương tâm, tình nguyện bán vị trí c tác cho ngoài chứ kh chịu nhường cho em họ nhà ! Nghĩ như vậy, bà ta cũng buột miệng mắng nhiếc kh ngớt.
Th vậy, Cố Khôn mới chậm rãi lên tiếng: “Chị dâu cả à, chẳng là do chú thím đây cũng kh hề hay biết gì ? Việc bán vị trí c tác kia đang đến giai đoạn làm thủ tục , bọn em cũng kh cách nào khác nữa.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-70-tro-th-nu-xung-nuoi-con-lam-giau/chuong-479.html.]
Cố Khôn vừa nghe Cố Tri Ý nói đã hiểu ngay con bé đã tính toán riêng, cho nên cũng lập tức phối hợp theo. Vị trí c nhân chính thức ở thời ểm này quả thật là một củ khoai lang nóng bỏng tay, lát nữa hỏi con gái xem nên xử lý như thế nào mới được.
“Hay lắm, hay lắm, các giỏi lắm! Nhà Lão Tam m được lắm!” Nói xong, bà ta giận tím mặt, đùng đùng đứng lên rời .
Lúc gần , phụ nữ trẻ theo Mao Vận Phượng còn dùng ánh mắt thâm sâu khó dò mà liếc Cố Tri Ý một cái. phụ nữ này chính là con gái út nhà bác gái cả, khi còn nhỏ hai còn thể chơi được cùng với nhau nhưng càng lớn lại càng chẳng ưa gì nhau.
Cố Tri Ý chẳng thèm bận tâm tới ều đó, chờ bọn họ khuất bóng, cô mới đóng sập cửa quay lại bàn bạc về chuyện vị trí c tác: “Ba mẹ, cả, con định là thế này, lúc trước chúng ta được vị trí c tác này là nhờ Chu xưởng trưởng bên kia nên bây giờ chúng ta giao trả lại cho chú thì hơn. Giữ mãi vị trí này trong tay chung quy cũng chẳng ều hay ho gì.”
Cố Tri Ý nói ra ý nghĩ của , trước mắt thì cách duy nhất chính là “trả vật về chủ cũ” để tránh được bao phiền phức sau này, dù họ hàng của nhà cô kh chỉ một Mao Vận Phượng mà còn nhiều khác đang nhăm nhe cái ghế đó. Cho nên giải quyết dứt ểm vị trí này càng nh càng tốt, dù thì Cố Tử Mộc cũng sắp sửa khăn gói học đại học .
Nhân lúc này lo liệu cho xong xuôi mọi chuyện ở xưởng chế biến thịt và cũng nên ghé qua cảm ơn Xưởng trưởng Chu Khang Đức một tiếng. Đã hơn một năm , Cố Tử Mộc ở xưởng chế biến thịt cũng ít nhiều được chú chiếu cố. Bây giờ cơ hội phát triển tốt hơn , theo lý mà nói, nên đến thưa chuyện một tiếng để giữ cái tình cái nghĩa.
Cho nên Cố Tri Ý quay sang nói với Cố Tử Mộc: “ cả, nếu mùng sáu rảnh rỗi thì chúng ta qua thăm Xưởng trưởng Chu , cũng thưa chuyện này với chú một thể.”
Cố Tử Mộc gật đầu lia lịa tán đồng, “Ừm, ừm, đây là chuyện nên làm.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.