Thập Niên 70: Trở Thành Nữ Xứng Nuôi Con, Làm Giàu
Chương 540:
Họ cũng kh quá xa, chờ đến khi tới trạm dừng chân thì Cố Tri Ý tìm một chỗ hơi râm mát một chút để l đồ ra, cả gia đình tạm nghỉ chân tại đây.
Thời ểm này, Vạn Lý Trường Thành vẫn giữ nguyên vẻ hoang sơ, chưa bị bàn tay con khai phá nhiều như các thế hệ sau này, càng khiến ta cảm nhận rõ ràng hơn về những dấu ấn của lịch sử. Cái khí thế quả thực vô cùng hùng vĩ, dẫu đã trải qua bao thăng trầm của thời gian, nó vẫn khiến mọi cảm nhận được sự vĩ đại như thuở ban đầu.
Nhân lúc đang thời gian nghỉ ngơi, Cố Tri Ý bèn phổ biến một chút kiến thức lịch sử cho m đứa nhỏ, ngay cả Lâm Quân Trạch ngồi một bên cũng nghe một cách say sưa. Cố Tri Ý nghĩ đã "nhân chứng sống" ngay trước mắt , cũng nên cho các con hiểu thêm về lịch sử Trường Thành. Cô bắt đầu dùng cách diễn đạt đơn giản nhất để giảng giải cho các con nghe về Vạn Lý Trường Thành, bắt đầu từ thời kỳ Xuân Thu Chiến Quốc xa xưa.
“Mẹ ơi mẹ, xưa thật lợi hại! Họ quả là những đầy trí tuệ!” Đại Bảo nghe Cố Tri Ý kể xong thì thốt lên kết luận, đồng thời trong lòng của bé cũng gieo xuống một hạt giống bé nhỏ, chỉ chờ ngày tương lai đ.â.m chồi nảy lộc, lớn lên thành một đại thụ rợp mát cả một vùng trời.
Nhị Bảo cũng gật gù đồng ý. Tam Bảo ngồi một bên vẫn còn ngơ ngác chưa hiểu sự tình, nhưng th hai trai đều gật đầu lia lịa thì thằng bé cũng học theo, hùa vào nói: “Giỏi quá giỏi quá!” Cái dáng vẻ kh hiểu mà lại giả vờ hiểu, còn mạnh miệng chen vào chuyện lớn khiến ai n đều bật cười khúc khích.
Nghỉ ngơi một lúc, Cố Tri Ý chuẩn bị tiếp tục leo lên, thế nhưng vì m đứa nhỏ đều kh chịu tiếp nên cả nhà bèn quyết định nghỉ chân luôn tại đài. Cố Tri Ý thò tay vào chiếc túi vải của , thực chất là đang lén lút l thức ăn từ kh gian ra.
Vì thế, bọn trẻ cứ ngỡ chiếc túi của mẹ như một cái túi thần diệu, l ra được một đống đồ, đứa nào cũng th lạ lẫm vô cùng. Nhị Bảo còn ngạc nhiên reo lên: “Mẹ ơi mẹ, túi của mẹ đựng được nhiều đồ thật đ, mẹ làm cho con một cái túi như này được kh mẹ? Con muốn túi dành cho con trai ạ!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-70-tro-th-nu-xung-nuoi-con-lam-giau/chuong-540.html.]
Cố Tri Ý và Lâm Quân Trạch đưa mắt nhau, trao nhau một cái đầy ẩn ý.
Nhị Bảo th bố mẹ lại bắt đầu trao đổi ánh mắt thì lập tức chen ngay vào giữa, hỏi: “Mẹ ơi mẹ, được kh ạ?”
“Được , được , được mà! Khi nào về đến nhà, mẹ sẽ làm cho con nhé!” Cố Tri Ý vội vàng đáp lời, thằng bé Nhị Bảo này mà đã bám thì cô thực sự chịu kh nổi.
Những món Cố Tri Ý nấu đều là một vài món ăn thích hợp mang khi du xuân, đặt trong những chiếc hộp thiếc, còn cả nước giải khát bổ sung dưỡng chất nữa. 8f208c
Lượng cơm của Tam Bảo cũng kh ít, thằng bé đã ăn vài nắm cơm con con và cả một chiếc bánh mì kẹp lớn, ăn xong thì nằm vật ra, thở phào một tiếng ra chiều cụ non.
Cố Tri Ý: Cái dáng vẻ no nê mãn nguyện này là thế nào vậy hả con?
Sau khi nghỉ ngơi xong, th thể lực của m đứa nhỏ thực sự hạn nên cả nhà cũng kh tiếp tục leo lên trên nữa mà lại rút lui theo lối cũ. Trên đường cô còn chụp cho từng đứa một tấm ảnh làm kỷ niệm, ngay cả Lâm Quân Trạch cũng kh tha, cô kéo chụp thêm m tấm. Nếu kh là kh tiện l máy ảnh từ kh gian ra thì Cố Tri Ý còn muốn l máy ảnh kiểu mới ra để tự chụp với Lâm Quân Trạch nữa chứ! Những tấm ảnh như vậy thật đáng để ghi nhớ.
Chờ đến khi xuống núi, cảm th bọn trẻ đã mệt nhoài nên Lâm Quân Trạch bèn ẵm Tam Bảo trên tay, Đại Bảo và Nhị Bảo với vẻ mặt vừa thương vừa giận: “Bao giờ trở về thì hai đứa các con chăm chỉ rèn luyện mỗi buổi sáng cho cha, cái thân bé tẹo này đúng là chẳng được tích sự gì!”
Chưa có bình luận nào cho chương này.