Thập Niên 70: Trở Thành Nữ Xứng Nuôi Con, Làm Giàu
Chương 687:
Vốn dĩ bà còn cho rằng con gái vẫn còn giận dỗi nên chỉ một trở về nhà mẹ đẻ, kh ngờ cả nhà cũng đã về tề tựu.
Đến lúc đó, nhà cửa chắc c sẽ náo nhiệt hơn nhiều.
Cứ mỗi dịp đón Tết, các cụ , cụ bà trong nhà vẫn chuộng sự sum vầy, náo nhiệt hơn cả.
Lâm Th Hương ngồi xuống chưa được bao lâu thì chồng chị là Quách Hưng Vượng cũng đã đến.
Giờ đây, Quách Hưng Vượng đang làm nghề mộc ở thị trấn, hiện tại ít nhiều cũng đã là thợ cả, lương lậu tháng nào cũng tươm tất, đủ để nuôi cả nhà mà vẫn còn chút dư dả.
Vì khúc mắc từ Lâm Th Hương mà hai vợ chồng họ đã nhiều năm nay ít qua lại với nhà họ Lâm. Nhưng năm nay, nghe nói cha mẹ Lâm muốn đến Bắc Kinh, nên họ mới trở về thăm một chuyến.
Vốn dĩ, Quách Hưng Vượng cũng là ngay thẳng, kh vì th bên nhà vợ dần ăn nên làm ra mà nảy sinh ý nghĩ lăm le kiếm chác.
Về chuyện trước kia, Quách Hưng Vượng hy vọng vợ thể bu xuống khúc mắc trong lòng. Dù thì những năm tháng , biết bao chuyện chẳng thể làm khác được, phận làm cha làm mẹ cũng đành chịu vậy.
“Ôi, Hưng Vượng đến , đây là Tiểu Tuấn và Tiểu Phong à? Ôi, các cháu đã lớn chừng này !” Mẹ Lâm th hai cháu ngoại theo Quách Hưng Vượng thì đôi mắt đã rưng rưng nước.
Các cháu đã lớn đến vậy .
“Đúng vậy ạ. Tiểu Tuấn, Tiểu Phong, chào mọi con!”
Quách Hưng Vượng cười nói, vẫn kh quên dặn dò hai đứa nhỏ chào hỏi lớn.
Hai đứa nhỏ chào lớn xong thì mẹ Lâm đã vui mừng cười tít mắt đến mang tai .
“Ôi, được được được, được lắm, mau đến đây, bà ngoại lì xì cho hai đứa. Năm mới nghe lời cha mẹ các cháu nhé!”
Hai đứa nhỏ ngượng ngùng nhận bao lì xì đỏ chót, lễ phép nói lời cảm ơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-70-tro-th-nu-xung-nuoi-con-lam-giau/chuong-687.html.]
M đứa nhỏ ban đầu còn e dè lớn, nhưng chẳng m chốc đã quen với đám trẻ nhà họ Lâm, ríu rít theo nhau chạy chơi đùa khắp sân.
“Con xem, m đứa nhỏ quây quần thế này náo nhiệt biết bao nhiêu kh.” Trong lòng mẹ Lâm vô cùng cảm khái nói.
Cha Lâm ngồi bên cạnh thủng thẳng chuyện trò với Quách Hưng Vượng. Bởi vì m năm nay đã viết m phong thư với Cố Tri Ý, nên lúc này khi nói chuyện với Quách Hưng Vượng, cha Lâm muốn hỏi thăm về sự phát triển sau này của .
Ông muốn biết muốn tiếp tục làm một thợ cả hay muốn tự mở cửa hàng riêng.
“Tạm thời con vẫn làm ở chỗ cũ, cứ một bước tính một bước đã ạ,” Quách Hưng Vượng hơi ngại ngùng nói.
Cha Lâm kh vội vàng khuyên răn, chỉ thủng thẳng chuyển sang những chuyện phiếm khác với .
“Con nói xem, chính sách hiện tại của quốc gia đã mở cửa cải cách , bản thân mỗi trong số chúng ta cũng cần cởi mở tư tưởng. Nói tóm lại, cứ mãi làm thuê cho khác thì khó mà làm chủ được, con nói đúng kh?”
Cha Lâm kh ý định muốn nói nhiều lời. nhiều thứ cần dừng thì dừng lại, đầu óc thì chỉ cần bóng gió vài lời là hiểu thấu đáo. Còn kẻ kh th suốt, nói trắng ra cũng chẳng ích gì.
Nhưng cũng may, Quách Hưng Vượng lại khiêm tốn ngồi nghe lời đề nghị của cha Lâm, còn kh ngừng gật đầu, biểu thị cũng đồng tình.
Còn ở bên kia, mẹ Lâm lại tay bắt mặt mừng, hỏi han đủ ều về cuộc sống của hai chị em Lâm Th Hương.
Mẹ Lâm nắm l tay Lâm Th Hương, hỏi han về tình hình cuộc sống gần đây của chị .
Nghe th Lâm Th Hương nói gần đây cô sống kh tệ, đặc biệt là hiện tại, khi Quách Hưng Vượng còn dẫn theo m học việc, bây giờ cũng được xem như thợ cả, tóm lại đã tốt hơn trước đây nhiều.
“Ôi, được được, như vậy là tốt . Thời gian qua, m chị em các con đều sống tốt thì cha và mẹ yên lòng.” Mẹ Lâm cảm khái nói.
“Đúng vậy ạ. Mẹ, chúng con chắc c sẽ càng ngày càng tốt đẹp hơn thôi.” Lâm Hiểu Lan ở bên cạnh vẫn kh quên làm bầu kh khí thêm sinh động.
“Đúng vậy. Mẹ, sẽ giống như lời em gái đã nói, sẽ tốt lên thôi.” Lâm Th Hương cũng cười trả lời.
Chưa có bình luận nào cho chương này.