Thập Niên 70: Trở Thành Nữ Xứng Nuôi Con, Làm Giàu
Chương 716:
Mẹ Lâm múc bát c gà hầm sẵn định đưa cho Cố Tri Ý, nhưng Lâm Quân Trạch đã đỡ l trước.
“Kh đâu, để em tự làm cũng được.” Cố Tri Ý nhỏ giọng nói.
Dù thì trong phòng nhiều đang , kh thể để Lâm Quân Trạch đút cho cô được.
Lâm Quân Trạch l một chiếc khăn mùi soa nhỏ trong túi ra, lót qu vành bát c, để khi Cố Tri Ý bưng lên sẽ kh bị nóng tay.
Cố Tri Ý ăn xong bát cơm chiều của , Lâm Quân Trạch và Lưu Ngọc Lan cũng vội vàng dùng bữa xong.
Vừa vặn dùng bữa xong xuôi thì hai đứa nhỏ cũng đều tỉnh giấc, lúc này đã đói bụng nên vừa mở miệng đã oe oe khóc thét. Tiếng khóc của lũ trẻ vang vọng khắp phòng.
“Mẹ ơi, em gái khóc lớn tiếng quá.” Tam Bảo còn th thú vị mà nói.
Còn Nhị Bảo lại chạy vội lại dỗ dành em.
“Em gái ngoan nào, mẹ đang ăn cơm, sắp đến dỗ em đây.”
Kh ngờ bé gái được dỗ dành xong đúng là kh khóc nữa, chỉ còn thút thít nhẹ, tr đáng thương vô cùng. 8f208c
“Em gái thật ngoan.” Nói xong còn rướn lên thơm em gái một cái.
Nhị Bảo th đó là c lao của đã dỗ em gái nín khóc, vô cùng đắc ý.
sang bên cạnh, em trai vẫn đang khóc đến tím tái cả mặt, thở hổn hển, đúng là một trời một vực.
“Em trai kh ngoan chút nào!” Tam Bảo thầm thì chê bai.
Khiến m lớn bật cười khúc khích, nhưng chẳng chậm trễ phút giây nào, Cố Tri Ý vội vàng đặt bát xuống, giục Lâm Quân Trạch bế đứa bé lại.
“ lẽ là đã đói bụng .” Cười nói xong, Cố Tri Ý mới nhớ ra, bây giờ hình như cô còn chưa sữa.
Vẫn là Lưu Ngọc Lan tinh ý ra được, kéo tấm rèm ngăn giường lại, xem thể giúp Cố Tri Ý vắt chút sữa ra cho bé b.ú hay kh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-70-tro-th-nu-xung-nuoi-con-lam-giau/chuong-716.html.]
Cũng may lúc này mọi việc vẫn coi như thuận lợi, chẳng m chốc đã vắt được sữa, hai đứa nhỏ cũng kh đến nỗi chịu đói quá lâu.
Lúc này hai đứa bé đang được mẹ Lâm và Lâm Quân Trạch ôm, ngược lại cũng kh khóc nữa, chính là miệng cứ bĩu môi chúm chím mãi kh thôi.
“A a a, mẹ tới đây nè, sắp sữa uống nha.” Mẹ Lâm nhẹ giọng dỗ dành.
Bên này Lưu Ngọc Lan đã kéo tấm rèm ra, ôm đứa bé gái từ tay Lâm Quân Trạch vào.
Mẹ Lâm cũng theo vào. hai mẹ phụ giúp, mỗi ôm một đứa, thế là vừa vặn.
Hai đứa nhỏ uống sữa xong, làm ướt một bãi bắt đầu lăn quay ra ngủ say như chết.
Khiến m đứa nhóc Đại Bảo ban đầu còn mong được chơi cùng em gái đều kh khỏi lộ vẻ thất vọng.
“Em trai em gái đã ngủ , các con cũng về , mai tan học lại đến nhé.” Cố Tri Ý giả vờ nghiêm nghị nói.
“Đúng vậy, hôm nay cũng kh còn sớm nữa, hai bà th gia về trước . Th gia ơi, đêm nay bà vất vả quá . Mai lại lên thay ca cho bà.” Mẹ Lâm cười nói, nhắc chiếc cặp lồng giữ ấm vừa mang tới.
“Ôi dào, kh vất vả đâu. Vậy mọi trên đường trở về cẩn thận chút nha!” Lưu Ngọc Lan sắp xếp chỗ nằm cho hai đứa bé đâu vào đ cười nói.
Thật ra thì một Lâm Quân Trạch ở lại đây cũng thể lo liệu được, chỉ là bây giờ hai đứa nhỏ, vẫn nên để Lưu Ngọc Lan ở lại.
Như vậy chuyện gì cũng kh đến mức hai trẻ luống cuống tay chân.
Lâm Quân Trạch đưa mọi ra ngoài, th chiếc xe xích lô ba bánh ở bên ngoài, lúc này trời đã sập tối muộn, Lâm Quân Trạch quyết định gọi một chiếc xe, đưa bà Lâm lên xe.
“Cha mẹ, mọi trở về cẩn thận chút nha!”
“Đã biết, đã biết. Con trở về .” Mẹ Lâm xua tay với Lâm Quân Trạch.
“Bố ơi, bố nhớ chăm sóc em gái cẩn thận nhé!” Nhị Bảo lên xe còn kh quên nhắc nhở Lâm Quân Trạch.
“Đã biết , nhóc con.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.