Thập Niên 70: Trở Thành Nữ Xứng Nuôi Con, Làm Giàu
Chương 725:
Cố Tử Sâm tỏ vẻ đáng thương, nhưng chẳng nói thêm lời nào.
"Được được được, chỉ con là hiểu chuyện nhất thôi." Lưu Ngọc Lan ngoài miệng thì chê bai, nhưng th tình cảm hai chị em trong nhà hòa thuận, lòng bà cũng ấm áp vui vẻ.
Thế nhưng, m em Cố Tử Lâm cũng chẳng nán lại lâu trong phòng Cố Tri Ý.
Đến bữa cơm tối, hai th gia Cố Khôn và cha Lâm bắt đầu bàn chuyện đặt tên cho hai đứa nhỏ.
Hai đứa nhỏ này đã chào đời được hai ngày , tên gọi cũng đến lúc định liệu .
“Cha, hai cha giúp đặt tên cho thằng cu là được , còn con bé thì để con tự tay đặt.”
Ông bố cuồng con gái Lâm Quân Trạch, vậy mà đã nh tay giành được quyền đặt tên cho con gái .
"Được , lẽ nào chúng ta còn tr giành với con ."
Cha Lâm Lâm Quân Trạch, làm vẻ mặt như thể 'cha còn lạ gì tính con'.
Cố Tử Sâm thân là của các bé, cũng muốn tham gia vào chuyện này.
Vì vậy, vừa ăn cơm xong, lúc hai Cố Khôn và cha Lâm đang cặm cụi lật từng trang từ ển, cũng chạy theo hóng hớt.
“Ông nói xem chữ này viết thế này được kh? Lâm Hạo Hành?” Cha Lâm đeo kính lão lên, nắn nót viết lên gi chữ ‘Hành’.
Cố Khôn bên này lại nắn nót viết chữ ‘Dật‘.
“Thật ra cảm th chữ Dật này cũng hay đ, xem này, hai đứa nhỏ sinh ra vào thời buổi này, kh là được sống an nhàn lắm ?“ Cố Khôn khẽ vuốt chòm râu, vẻ mặt đắc ý nói.
“Nhưng mà lại th chữ Hành này vẫn hay hơn nhiều.” Cha Lâm kh chịu kém cạnh.
Cố Tử Sâm: “Chú, cháu cũng cảm th chữ ‘Dật’ này của ba cháu hay.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-70-tro-th-nu-xung-nuoi-con-lam-giau/chuong-725.html.]
Cha Lâm hai cha con đang hùa vào nhau, hứ một tiếng nói: “Hai các đúng là cùng phe, nói kh lại được.”
Nói xong liền quay toan sang hỏi ý Lâm Quân Trạch.
Lâm Quân Trạch bên này cũng đang vắt óc nghĩ tên cho con gái.
Cố Tử Lâm còn cười : “Chẳng bây giờ ta vẫn hay đặt m cái tên dễ gọi một chút , nào là dễ nuôi gì đó?”
“Vậy kh được, con gái là độc nhất vô nhị.” Nói xong Lâm Quân Trạch cứ thế viết lại gạch trên gi.Cha Lâm th thời gian cũng đã vừa vặn, chắc m đứa nhỏ cũng tan học về nhà .
Thật ra, ngay từ khi hai đứa nhỏ còn chưa chào đời, Lâm Quân Trạch đã nghĩ sẵn m cái tên .
“Lâm Ngọc Điềm? Lâm Ngọc Trân? Lâm Ngọc Phác? Lâm Ngọc Hi?” Hiện tại Lâm Quân Trạch càng ngẫm càng th con gái nhà kh được phép trùng tên với ai khác.
Hai bên đều đang vì chuyện đặt tên cho hai đứa nhỏ mà đau đầu nhức óc, Cố Tri Ý bên này lại đang nghĩ, tên gọi ở nhà, biệt d cho các con thì nhỉ?
Cũng kh thể cứ mãi gọi chúng là ‘thằng cu’, ‘con bé’ được nha?
Biệt d là Đoàn Đoàn Viên Viên? Hay là cứ đặt m cái tên giản dị thôi, Bình Bình An An?
Tối đến, khi Lâm Quân Trạch vào phòng, Cố Tri Ý cũng đang trăn trở về chuyện này, ai dè Lâm Quân Trạch lại phán ngay một câu x rờn: "Biệt d của con gái nhà chúng ta sẽ gọi là Trân Bảo."
Còn thằng cu út kia, Lâm Quân Trạch liền làm bộ vô can, bảo cứ để Cố Tri Ý tự nghĩ l.
Cố Tri Ý cũng kh biết nên nói bố ruột này cái gì mới tốt.
Đây là chuyện mà một bố ruột thể làm được hay hả?
Thằng cu nếu gọi là Tứ Bảo nghe kh hay lắm, cho nên Cố Tri Ý lại càng thêm bối rối.
“Được , vợ à, hiện tại em còn đang ở cữ đó, kh cần suy nghĩ vẩn vơ nhiều đâu, chuyện này từ từ tính, kh cần vội vàng làm gì.”
Lâm Quân Trạch ngắt ngang dòng suy nghĩ đặt tên của Cố Tri Ý, và bắt cô nằm xuống nghỉ ngơi ngay lập tức.
Chưa có bình luận nào cho chương này.