Thập Niên 70: Trở Thành Nữ Xứng Nuôi Con, Làm Giàu
Chương 751:
Bản thân Nhị Bảo nói ra những lời còn th mũi lòng, huống hồ gì làm mẹ như Cố Tri Ý.
Kh ngờ thằng bé Nhị Bảo ngày thường vô tư lự, vô tâm như vậy mà nay lại nói được những lời chân tình đến thế.
Cố Tri Ý mỉm cười xoa đầu Nhị Bảo, nói: “Con yên tâm , bây giờ mẹ vẫn th ổn mà. Nhưng nếu Nhị Bảo chịu giúp đỡ mẹ thì mẹ sẽ vui lắm đó.”
Nghe mẹ nói vậy, Nhị Bảo càng trịnh trọng hứa hẹn.
“Mẹ ơi, mẹ cứ an tâm. Con hứa sẽ kh để mẹ vất vả đến thế nữa đâu.”
Hai mẹ con cứ thế ríu rít trò chuyện, cười đùa vui vẻ trên chuyến xe buýt mới chạy đến khu nhà xưởng. Khu này giờ vẫn còn khá hoang vắng. Nhị Bảo th đường càng lúc càng hẻo lánh, liền hỏi Cố Tri Ý mẹ nhầm đường kh.
“Con xem kìa, đây chính là nhà máy của gia đình đó.”
Cố Tri Ý chỉ tay về phía chiếc cửa sắt lớn phía trước.
“Mẹ ơi, thật là của nhà ? Lớn quá mất!!” Nhị Bảo reo lên, nét mặt đầy kinh ngạc.
“Đúng đó, mẹ dẫn con vào xem thử nhé.”
Dứt lời, Cố Tri Ý nắm tay Nhị Bảo kéo vào trong xưởng. Vừa lúc , c nhân đang tất bật vận chuyển hàng hóa. 3ee834
Những chiếc quần jean này bán chạy đến lạ. Các cửa hàng bách hóa vốn ban đầu còn dè dặt, kh chịu hợp tác, giờ đây cũng tự động tìm đến, nườm nượp muốn ký kết.
Với cơ hội làm ăn tự tìm đến như thế này, Trương Lực chẳng lý do gì để từ chối cả.
Đương nhiên, từ đơn hàng lớn đến đơn hàng nhỏ, Trương Lực đều vui vẻ nhận hết. Dù trước đó Cố Tri Ý đã mất hơn nửa năm trời để chuẩn bị, nên kho vẫn còn nhiều hàng.
Hơn nữa, xưởng vẫn đang liên tục gia c thêm để đảm bảo luôn dồi dào, kh bị thiếu hụt.
“Chị dâu, chị tới ? Ôi chao, hôm nay gió nào đưa Nhị Bảo nhà ta đến đây vậy?” Trương Lực th Nhị Bảo thì kh nén nổi bật lời trêu ghẹo.
Giờ Nhị Bảo cũng đã hơn bảy tuổi, cái tuổi mà trẻ con bắt đầu “ngượng” với cái tên gọi ở nhà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-70-tro-th-nu-xung-nuoi-con-lam-giau/chuong-751.html.]
Thế nên, thằng bé liền bất mãn ra mặt với Trương Lực, cãi lại: “Chú Trương Lực, cháu tên là Lâm Hạo Miễn! Chú cứ gọi thẳng tên cháu là được , kh được gọi Nhị Bảo nữa đâu. Cháu lớn mà!”
Tất nhiên, cái tên Nhị Bảo này thì ở nhà vẫn gọi được. Nhưng ở bên ngoài, thằng bé ra chiều cần giữ thể diện lắm.
“Phụt.” Cố Tri Ý, mẹ đứng cạnh, kh nhịn được bật cười.
“Ha ha ha ha, cái tên Nhị Bảo này nghe đâu gì kh hay đâu nào, lại còn dễ thương nữa chứ!” Trương Lực trêu chọc, đúng kiểu nói chuyện thể chọc tức khác mà kh cần đền mạng.
“Hừ, chú Trương Lực, chú thật là đáng ghét.” Nói , Nhị Bảo liền rúc vào bên cạnh Cố Tri Ý, quay mặt , tỏ vẻ kh thèm để ý đến Trương Lực nữa.
“Thôi được , kh chú Trương Lực th gọi thế nghe thân thiết hơn ?” Cố Tri Ý còn hùa theo, vẻ mặt như muốn trêu thêm cho câu chuyện thêm phần rôm rả.
Nhưng cô cũng chỉ đùa chút chuyện , sau đó hỏi Trương Lực.
“Tình hình buôn bán tuần này ra ?”
“Chị dâu à, nói là cái bộ phim ện ảnh này sức ảnh hưởng ghê gớm lắm. M bà phụ trách cửa hàng bách hóa trước đây còn từ chối hợp tác với , giờ cũng tự tìm đến tận nơi .”
Nói , ta chỉ tay về phía những chiếc xe tải đang xếp hàng chờ nhận hàng, cho Cố Tri Ý xem.
“Bên kia chính là lô hàng sắp xuất kho đó ạ.”
“Thế thì tốt quá . Mọi việc cứ làm theo đúng kế hoạch. Nếu tình hình gì thay đổi, nhớ báo lại cho chị ngay. À mà dạo này trời h khô, trong xưởng luôn giữ th thoáng, tuyệt đối kh được để lửa bén tới gần. Mỗi tối trước khi tan ca, chịu khó kiểm tra lại giúp chị một lượt nhé.”
“Dạ, em biết , chị dâu.” Trương Lực gật đầu, đáp.
Dứt lời, Trương Lực chào vội một tiếng lại tất bật với c việc. Còn Cố Tri Ý thì dắt tay Nhị Bảo sâu vào trong xưởng.
“Mẹ ơi, chỗ này rộng ghê!” Nhị Bảo vừa vào, vẻ mặt càng kinh ngạc hơn nữa.
“Đúng chứ con. Con xem, đây chính là xưởng may quần áo của nhà đó. Con cứ tự do tham quan một lát nhé. Nhưng nhớ kỹ, máy móc thì kh được đụng lung tung đâu đó. Mẹ qua bên kia giải quyết chút việc đã.” Cố Tri Ý dặn dò Nhị Bảo.
“Dạ, con biết mẹ.” Nhị Bảo ngoan ngoãn đáp, bắt đầu đưa mắt ngó khắp nơi.
Chưa có bình luận nào cho chương này.