Thập Niên 70: Trở Thành Nữ Xứng Nuôi Con, Làm Giàu
Chương 77:
Vốn dĩ Lâm Quân Trạch chỉ muốn nói đùa đôi chút, ai ngờ mẹ Lâm lại cho là thật, lúc này chỉ đành cười trừ đầy bất lực.
"Mẹ ơi, gà thì vẫn nên giữ lại, để dành ăn Tết ạ! Hơn nửa tháng nay, con được Tiểu Ý chăm sóc chu đáo ."
Chẳng ai nghe ra được sự thay đổi trong cách xưng hô của Lâm Quân Trạch.
Cố Tri Ý đương nhiên đã nhận ra, chỉ là cô kh tiện lên tiếng lúc này.
Mẹ Lâm chẳng buồn để ý đến m chuyện vặt vãnh . Lúc này, trên mặt bà lộ rõ vẻ kh hài lòng: "Ăn hết gà thì lại nuôi thêm. Còn con đang bị thương, giữ gìn xương cốt chứ! Thôi, con đừng nói thêm nữa!"
Lâm Quân Trạch nghe mẹ nói bằng giọng ệu kh cho phép phản đối, còn thể nói gì được nữa, chỉ đành im lặng đón nhận tấm lòng yêu thương sâu sắc của mẹ.
Mẹ Lâm nói thêm vài câu nữa, khiến Cố Tri Ý cũng kh kịp nghĩ ngợi đến cách xưng hô 'Tiểu Ý' mà Lâm Quân Trạch vừa dùng.
Trong sân, chị dâu cả Vương và mọi nghe th tiếng nói chuyện nên đã vội vã chạy ra, nhưng vẫn kh quên gọi to hai đứa Đại Bảo và Nhị Bảo.
"Đại Bảo, Nhị Bảo! Cha mẹ các con về , mau ra xem thử !"
Hai em đang chơi đùa bên trong, vừa nghe th mẹ đã trở về thì lập tức vứt luôn con chuồn chuồn đang cầm trên tay, chạy ào ra ngoài. Vừa ra đến sân, th mẹ đang đứng giữa một đám , cả hai đứa đều rạng rỡ reo lên: "Mẹ! Mẹ ơi!"
Lâm Quân Trạch đứng bên cạnh: "..." 3ee834
Lâm Quân Trạch đang bận trả lời m chị dâu, nghe th giọng nói của hai em Đại Bảo và Nhị Bảo, liền quay sang.
Lâm Quân Trạch lập tức th hai em cứ như đàn chim non bay về tổ, ào tới ôm chặt l chân Cố Tri Ý.
Cũng may hai đứa còn nhớ mẹ đang mang thai, nên kh dám chạy quá nh, tránh đụng mạnh vào Cố Tri Ý.
Nhưng bất thình lình bị hai cục cưng này x đến ôm chầm, Cố Tri Ý vẫn lảo đảo, đứng kh vững.
Lâm Quân Trạch đứng bên cạnh th vậy, vội vàng đưa tay đỡ l bả vai Cố Tri Ý, đợi đến khi cô đã đứng vững mới thả tay xuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-70-tro-th-nu-xung-nuoi-con-lam-giau/chuong-77.html.]
Sau đó lại trừng mắt hai cái đầu nhỏ bé kia. Lâm Quân Trạch đang định dạy dỗ hai nhóc con kh biết ều này, cúi đầu… thì chợt nhận ra.
Ba mẹ con vô cùng xúc động ôm chầm l nhau, Cố Tri Ý còn hôn lên trán từng đứa một: "M đứa con trai vàng của mẹ! Mẹ nhớ các con quá mất! Các con ở nhà ngoan ngoãn kh hả?"
Lâm Quân Trạch đứng bên cạnh mà th chạnh lòng, cảm giác địa vị của đang bị lung lay dữ dội.
(Thật ra vốn dĩ nào địa vị gì đáng kể.)
Hai em thi nhau khoe thành tích, Đại Bảo giành phần nói trước: "Mẹ ơi, Đại Bảo ở nhà ngoan! Ngoan lắm ạ!"
bé nói xong còn sợ Cố Tử Ý kh tin , lập tức giang rộng hai cánh tay tạo thành một vòng tròn thật lớn, để chứng tỏ ngoan ngoãn đến nhường nào.
Nhị Bảo lại càng kh cam chịu thua kém, vội vàng nói: “Mẹ, con cũng vậy, con còn ngoan hơn một chút!”
nói xong lại ưỡn lưng, vỗ vào bộ n.g.ự.c bé xíu của .
Sau đó, giống như nghĩ đến gì đó mà vẻ mặt hờn dỗi về phía Cố Tử Ý, nói: “Mẹ, mẹ nói dối!”
Đại Bảo còn ở bên cạnh hùa theo: “Đúng vậy! Mẹ, mẹ nói dối. Đại Bảo kh thèm chơi với mẹ nữa.”
Nói xong cả hai đứa đều cực kỳ ăn ý quay phắt lưng . Nếu diễn tả dáng vẻ hiện tại của hai đứa, thì chính là:
M đứa bé nhà ta giận ! Kh dỗ là kh chịu đâu!
Cố Tử Ý cũng ngớ ra, đành bất đắc dĩ hỏi lại: “Mẹ nói dối các con cái gì nhỉ?”
…
Kh th động tĩnh gì.
“Các con kh nói với mẹ, mẹ cũng kh biết sai ở đâu cả?”
Cuối cùng, m đứa nhỏ cũng kh để Cố Tử Ý chờ lâu, lúc này lại lập tức lớn tiếng buộc tội: “Mẹ, mẹ đã nói rằng, con và em ăn hết ba mươi bữa cơm thì mẹ sẽ về ngay. Thế nhưng chúng con đã ăn biết bao nhiêu là ba mươi bữa cơm , mẹ mới trở về.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.