Thập Niên 70: Trở Thành Nữ Xứng Nuôi Con, Làm Giàu
Chương 783:
Một c đôi việc thế này, làm mẹ như Cố Tri Ý kh khỏi thầm khen ba đứa nhỏ một câu.
Mọi cứ bận rộn mãi cho tới giờ cơm, vẫn còn lác đác vài vị khách ghé xem quần áo. Tuy nhiên, đến lúc này, đa số khách đều đã sang khu bên cạnh nghỉ ngơi.
Cố Tri Ý liền chuẩn bị bữa cơm ngay gần đó, sau đó mọi cùng lên gác mái dùng bữa. Cố Tri Ý và Lâm Quân Trạch xuống tầng một tiếp đón khách trước.
Đợi khi Hồ Tư Tuệ và Ngô Cát Vi dùng cơm xong, các cô mới xuống thay cho Cố Tri Ý và Lâm Quân Trạch lên ăn. Đại Bảo th mẹ đã vất vả từ sáng sớm, nên khi Cố Tri Ý lên đến nơi và bắt đầu dùng bữa, bé liền tiến lại gần, giúp mẹ đ.ấ.m bóp vai.
"Mẹ vất vả ạ."
Cố Tri Ý thật sự kh ngờ Đại Bảo lại làm vậy. Dù từ sau khi lớn hơn, tính cách của Đại Bảo ngày càng trầm ổn.
Lúc này Cố Tri Ý vô cùng xúc động, liền hôn một cái lên má Đại Bảo.
"Kh vất vả đâu, cảm ơn Đại Bảo của mẹ."
Đại Bảo cũng bị hành động của Cố Tri Ý làm cho ngây ngốc tại chỗ. bé hơi ngượng ngùng, khẽ nói: "Kh... gì đâu ạ."
Quả thật, Đại Bảo lớn hơn một chút thì ít khi thể hiện sự thân thiết với Cố Tri Ý nữa, trong khi thằng nhóc Nhị Bảo thì vẫn thường xuyên quấn quýt bên mẹ.
Nhị Bảo th Cố Tri Ý hôn trai, liền cũng tiến tới biểu đạt sự quan tâm của với mẹ.
"Mẹ ơi, mẹ vất vả ạ!" Nói đoạn, thằng bé liền bóp chân cho Cố Tri Ý. Tam Bảo th vậy cũng bắt chước.
Bàn tay nhỏ xíu nhẹ nhàng đ.ấ.m bóp bên chân còn lại cho Cố Tri Ý.
Đây quả là một cảnh tượng con cái hiếu thảo đầy ấm áp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-70-tro-th-nu-xung-nuoi-con-lam-giau/chuong-783.html.]
"Ừm, m đứa đ.ấ.m như vậy mẹ cảm th nhẹ nhõm hơn nhiều lắm." Cố Tri Ý nói một cách đầy vẻ hưởng thụ.
"Thật ạ? Mẹ ơi, nắm tay của chúng con phép thuật ?" Tam Bảo vẫy vẫy bàn tay nhỏ, kiêu hãnh nói.
"Ừ, phép thuật đ!"
"Trời ơi, Tiểu Ý, m nhóc nhà cô thật sự quá ngoan ngoãn. cũng muốn bế hết về nhà nuôi." Ngô Cát Vi ngồi một bên trêu đùa nói.
"Khó mà làm được đâu." Cố Tri Ý ôm chặt l m đứa nhỏ như đang che chở cho con, dáng vẻ như sợ bị ta trộm mất.
Tam Bảo cũng tán đồng gật gật đầu: "Đúng vậy, dì Vi Vi, kh được đâu! Chúng cháu đều là bảo bối của mẹ, kh thể về nhà với dì được đâu!"
"Ha ha ha ha ha ha ~" Lời nói non nớt, ngây thơ của Tam Bảo khiến m lớn ngồi xung qu bật cười giòn giã.
Buổi trưa mọi cũng kh hề nghỉ ngơi mà chỉ ngồi lại một lúc. Đến khoảng hai giờ chiều, c việc lại tiếp tục. Trừ Hà Thúy ở lại chăm sóc hai đứa bé nhỏ, những còn lại đều ở dưới tầng dưới bận rộn. M đứa nhóc đợi đến tối sau khi ăn cơm xong cũng đã mơ màng .
Cố Tri Ý cứ vội vàng mãi cho tới tám giờ tối mới tiễn vị khách cuối cùng. Kế tiếp chính là tính toán lại chút do thu buôn bán của ngày hôm nay.
Cố Tri Ý đã cho Hồ Tư Tuệ và Ngô Cát Vi về trước. Cô gọi xe ba bánh đưa hai về nhà. Buổi tối chỉ còn lại Hà Thúy, Trương Lực và m đứa nhỏ ở lại.
Lúc này Hà Thúy vừa mới dỗ hai đứa nhóc con ngủ xong, còn Cố Tri Ý thì đang kiểm kê sổ sách. Trương Lực phụ trách bổ sung hàng hóa đã hết, móc từng cái áo lên giá.
Bên này Lâm Quân Trạch cũng giúp đỡ. Hai đàn chỉ phụ trách l quần áo ra, còn việc treo như thế nào vẫn là để Cố Tri Ý tự tay làm. Cố Tri Ý ghi chép sơ bộ trên vở một chút nhẩm tính lại. Số lượng này vẫn khiến cô kh khỏi kinh ngạc.
"Vợ ơi, được nhiều hay ít vậy?" Lâm Quân Trạch dáng vẻ của Cố Tri Ý là biết chắc c kh hề ít chút nào cả.
Chuyện buôn bán hôm nay cũng cố ý quan sát một lát. Mỗi một vào ít nhất cũng sẽ mua một bộ. Một bộ tính khoảng hai mươi khối, mà nhiều mua thì chắc c kh là ít tiền.
"Nếu em kh tính toán sai thì tổng cộng là mười ba ngàn năm trăm hai mươi lăm khối."
Chưa có bình luận nào cho chương này.